Đưa Em Về Dưới Mưa

đưa em về dưới mưa

Thứ năm có khách đến chơi.  Phái đoàn gồm có 7 người.  Ba người đến từ Việt Nam, hai người đến từ Texas và hai người đến từ một thành phố nhỏ bên cạnh thành phố của tôi, cùng tiểu bang.  Tôi sợ nhất là chuyện nấu ăn đãi khách, bởi vì tôi nấu ăn rất dở.  Canh chua cá bông lau, cá chim muối chiên, và rau muống luộc chấm nước mắm.  Ba dĩa rau muống luộc bay vèo trước nhất.  Mấy tô canh chỉ hơi vơi đi một chút.  Kỳ này khách về rồi là tôi sẽ phải ăn thức ăn thừa chắc cả tuần chưa hết.

Thứ Sáu đến nhà của hai người ở thành phố kế bên.  Hai người đến chơi tối qua mời lại dù tôi rất lười đi nhưng không dám từ chối sợ người ta cho là mình không muốn kết bạn.  Hai người này rất giàu.  Họ đãi các món ăn của Mã Lai họ đặt từ nhà hàng.  Ăn lạ miệng.

Thứ Bảy lái xe đi Annadale tiểu bang Virginia gặp người chị.  Chị từ Texas đến thăm người bạn ở Annadale.  Chỗ của tôi đến Annadale phải năm giờ lái xe.  Bạn của chị đãi ăn trưa xong rồi chúng tôi vào Washington DC chơi.  Tôi mới đi hồi đầu tháng Tư xem hoa đào nhưng vì muốn gặp chị T. và chị chưa được xem DC nên tôi lại đi.

Buổi chiều trời bỗng đổ cơn mưa bất chợt.  Chúng tôi nấp dưới hiên của tòa nhà đồ sộ xây theo hình tròn.  Cơn mưa chưa dứt hẳn chúng tôi đi dưới mưa để đến chỗ đậu xe.  Trên đường đi bắt gặp hình ảnh hai người che dù đưa nhau về dưới cơn mưa.  Mọi người thách tôi tìm ra câu thơ nào có liên hệ đến trời mưa để đi chung với tấm ảnh này.  Thơ về mưa thì có khối bởi vì Việt Nam là xứ mưa mà.  Đây nhé:

Trời nào đã tạnh cơn mưa.
Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn – Nguyễn Tất Nhiên

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa cho ướt áo em về – Nguyên Sa

Đưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Đưa em về dưới mưa
Áo em bùn lưa thưa  – Nguyễn Tất Nhiên

Hay bạn có thể thay thế bằng câu “Má em đòi đi thưa.”   Tác giả vô danh

Mai em đi anh chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc em không bước vội
Nhưng chậm thế nào thì cũng phải xa nhau – không nhớ tác giả có thể Nguyên sa hayTrần Anh Tuấn.

Tôi yêu hình ảnh hai người đưa nhau về trong mưa trông lãng mạn ra phết. Ngày còn trẻ tôi vẫn thường tưởng tượng đến một tấm tranh vẻ hình hai cô cậu thiếu niên choai choai, che dù đưa nhau đi trông mưa mù, đến một chỗ vắng cụp dù xuống để hôn nhau. Cây dù che khuất hai người nên không ai thấy cho dù chung quanh chẳng có ai nhòm ngó hai người.

Tôi cũng nhớ một đoạn phim người vợ giận chồng đưa con gái đi nghỉ hè một tuần.  Trong tuần lễ này bà vợ có một summer fling và đứa con gái gặp một cậu bé trạc tuổi và lần đầu tiên trong đời cô biết yêu.  Hết kỳ nghỉ hè, bà mẹ được người tình tặng cho một đóa hồng.  Khi khép cửa lại để mang vali về, bà ném đóa hồng xuống đất và gót giày của bà nghiến đóa hồng nát bét.  Đối với bà đó chỉ là một chuyện tình ngắn ngủi tạm bợ, hết mùa hè là hết yêu.  Nhưng cô bé con chia tay với người bạn trai đầu đời, hai đứa đứng cách nhau qua một lớp tường kính trong suốt.  Bên ngoài trời mưa ướt sủng, tường kính mờ đục hơi nước, hai đứa chạm mười đầu ngón tay qua lớp kính, thèm được nắm tay và thèm một nụ hôn cuối cùng.  Ôi mối tình đầu bước nhẹ mà sâu.  Phim thật lãng mạn và tôi ngạc nhiên là ở tuổi này, tôi và các bạn của tôi vẫn còn rất lãng mạn.

Ở bất cứ tuổi nào tình yêu cũng vẫn có thể bắt đầu.  Và người ta vẫn có thể yêu thật thà và say đắm.  Tôi tin thế.