Ly Cà Phê Ngon Nhất

 

Tôi nghiện cà phê rất sớm, nói cho đúng là nghiện caffeine, bởi vì quen uống trà của má tôi, pha rất đậm.  Có một lần hồi còn học tiểu học đi học vội vàng không uống trà tôi ngồi xếp bằng trên ghế ngủ gục trong lớp, nước dãi chảy ra.  Thầy giáo cho đánh thức, cả lớp chế nhạo tôi là ngủ quên đến độ thằn lằn “tè” lên mặt.

Tôi không nhớ tôi uống trà từ lúc nào nhưng tôi biết chắc tôi bắt đầu uống cà phê từ năm chín tuổi.  Nhà tôi bị cháy, má tôi dọn về ở một khu ngoại ô tên là Tân Quí Đông, cách Quận Tư Sài Gòn chỉ có một con sông nhưng rất quê mùa với đồng lúa và rất nhiều sông rạch.  Má tôi lúc đó đã có cháu ngoại bằng tuổi của tôi.  Chín tuổi tôi nhận biết là má tôi yêu chìu cháu ngoại hơn tôi mặc dù tôi là con út.  Điều này cũng rất dễ hiểu bởi vì tôi là một đứa trẻ bướng bỉnh ngổ ngáo vượt bực, làm nhiều chuyện động trời kỳ khôi mà tôi không tiện kể.  Thêm một điều là tôi rất xấu xí, đen đủi và khẳng khiu, không phải như đám cháu ngoại trắng trẻo mủm mỉm như mấy con búp bê.  Còn thêm một điều, có lẽ là, tại vì tôi rất giống ba tôi.  Ba má tôi bỏ nhau từ khi tôi mới được ba tháng.  Mỗi khi má tôi phát cáu chuyện gì hay mắng: “mầy sao giống ‘ông già mắt kiếng’ quá đi!”

Từ lúc dọn về Tân Quí Đông má tôi có vẻ ngọt ngào gần gũi với tôi hơn.  Buổi sáng khi má tôi ra bán hàng ngoài chợ tôi vẫn còn ngủ.  Sáng thức dậy nếu tôi hôm nào không đến trường tôi đi bộ ra chợ chơi với má tôi.  Đây là một cái chợ chồm hổm vì tất cả những người mua bán đều ngồi chồm hổm dưới đất xem hàng hay trao đổi giá cả.  Khoảng chín giờ trưa chợ tan, dấu vết của cái chợ chỉ còn lại một ngả tư đường đất đỏ với dăm ba tấm lá chuối cạnh cây cầu bắt ngang dòng kênh đào.  Ở chợ này người ta có thể mua một ít cá bống cá kèo mới hốt ra từ trong vó, một mớ nấm rơm tươi mới hái, một ít đọt lá bí hay bông bí trên giàn, hay vài trái mướp hương.  Chợ tuy thế cũng có một hàng cà phê với cái bàn chừng một mét vuông thấp lè tè, vài cái ghế đóng bằng gỗ vụn cao hơn mặt đất chừng một tấc.  Má tôi gọi cho má một ly “xây chừng” nhiều sữa ít cà phê.  Má tôi gọi cho tôi một ly sữa nóng nhỏ xíu, nhỏ đến độ có thể nằm gọn trong lòng bàn tay của đứa trẻ chín tuổi.  Và bà múc vài thìa xây chừng cho vào trong ly sữa của tôi.  Sợ uống nhiều khó ngủ.  Ha!  Bà mẹ quê mùa không được đến trường tự học đủ để biết đọc truyện Phong Thần, Tây Du Ký, và Chung Vô Diệm của tôi đâu có biết ở trong trà có caffeine.   Đó là ly cà phê đầu đời của tôi mà thú thật đến bây giờ tôi vẫn không thể nào nhái lại cách pha.  Tôi không thể nào tìm lại hương vị cà phê ngày đó.  Có lẽ thức ăn, trong trường hợp này là thức uống, ngon nhất là thức ăn trong trí nhớ.  Những ly cà phê sau đó đều bị tôi đem đọ với cái cà phê trong trí nhớ mà tôi đã thêu dệt ít nhiều bằng sự tưởng tượng của mình.  Có thể cái ngon của cà phê tôi thưởng thức lúc ấy không phải là của cà phê mà là của sự thỏa mãn lòng ghen tị của tôi với đám cháu xinh đẹp mà má tôi cưng quí hơn.  Hay là vì tôi được hưởng trọn vẹn sự ân cần của má tôi mà không có ai ở gần để chia sẻ và lấy mất một phần nào má tôi.  Đến bây giờ tôi vẫn chưa hề tìm được hương vị của ly cà phê năm cũ.

Có thể nói tôi nghiện cà phê từ ngày đó.  Tôi thường trông ngóng cuối tuần và ngày nghỉ hè để tôi được ra chợ uống cà phê với má.  Một hôm tôi thơ thẩn đi đến chợ.  Trên đường đi tôi gặp một con rắn nằm dài giữa đường.  Tôi muốn đuổi con rắn đi để đến chợ nên hốt một nắm đất và đá ném vào con rắn.  Bị động và bị đau nó văng người phóng về hướng tôi nhưng vì tôi đứng khá xa nên nó cắn hụt tôi.  Sau đó nó nghển cố phóng vào bụi rặm.  Tôi sợ một mẻ hết hồn, chạy một mạch đến chợ lòng vẫn canh cánh con rắn sẽ quay trở lại rủ theo bầy đàn của nó và rượt tôi.  Cứ tưởng tượng từ trong lùm bụi chúng sẽ phóng ra quấn lấy chân tôi rồi cắn mổ.  Những câu chuyện về rắn mà tôi đã từng đọc là rắn biết trả thù, nếu rắn bị chặt đầu nó sẽ mang cái đầu đặt lên dép người ta lúc người ta ngủ, để khi thức dậy thò chân mang dép nó sẽ cắn người ta đến chết để trả thù càng làm tôi hốt hoảng hơn.  Tôi ra chợ đến ngồi cạnh má tôi và chờ hoài không thấy má kêu cà phê sữa.  Tôi hỏi và Má trả lời:  “Hôm nay không có sữa cũng không có cà phê.”  Trước cái nhìn của tôi Má nói tiếp:  “Hai vợ chồng chủ hàng cà phê cãi nhau đập hết đồ bán cà phê rồi!”  Rồi bà đuổi tôi về nhà học bài.  Tôi muốn khóc vô cùng.  Lần đầu tiên tôi học bài thất vọng, khi cái mình thèm muốn, ao ước mong chờ, đã không đến.