Sống Thật

Ở đây ( New Jersey ), một ngày như mọi ngày.  Hay nói theo nhạc sĩ Việt Anh, mỗi ngày là một ngày không tên. 

Nhưng ngày hôm nay hơi khác đi một chút. 

Mỗi sáng tôi vào thành phố, đi làm bằng xe lửa.  Đi sớm về tối, phần lớn thì giờ trong ngày tôi luôn luôn bị bao vây trong bốn bức tường từ nhà đến sở, ít có dịp nhìn thấy trời xanh mây trắng.  Thiên nhiên muôn đời vẫn có mặt chung quanh; nhưng loài người hình như quá bận rộn chuyện chén cơm manh áo hay lợi danh nên chẳng ai buồn để ý đến.  Còn tôi tuy chen chúc mưu cầu chén cơm manh áo, có lẽ vì bẩm sinh hơi khùng, nên thay cho nỗi thèm khát được ngắm nhìn mây trắng trời xanh, tôi quan sát người chung quanh, đặc biệt là trên xe lửa, hôm nào tôi không ngủ quên.  Tôi muốn bắt chước các vị nhiếp ảnh viên và họa sĩ, họ chụp ảnh hay vẽ chân dung người mẫu; thay vì dùng phim ảnh hay sơn, ở đây tôi xin dùng chữ viết.  Một ngày nào đó nhìn lại may ra còn nhớ chuyện gì đã xảy ra trong đời sống hằng ngày của mình.

Con người là sản phẩm của thói quen.  Điều này khá đúng với những người thường xuyên đi xe lửa.  Ngày nào cũng thế, xe lửa vào nhà ga ngừng sau lằn mức cố định.  Người người sắp hàng lên toa xe lửa ngồi vào một chỗ cố định.  Khách đi xe lửa tự chọn chổ ngồi theo một công thức riêng, âm thầm và hình như vô thức.  Người ta chọn chổ ngồi nào tiện lợi nhất và thoải mái nhất.  Có người thích ngồi gần cửa để xuống xe nhanh hơn để còn bắt kịp một chuyến xe lửa khác đến một thành phố khác.  Có người sắp đặt để ngồi cạnh một người quen nhau trên xe lửa trở nên thân nhau và yêu nhau.  Có người thích ngồi cạnh cửa sổ để được hưởng chút xíu nắng vàng vốn hiêm hoi ở xứ nầy.  Vẫn bao nhiêu người, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn cách ăn mặc ấy.  Những thay đổi vụn vặt mỗi ngày hình như quá ít hay quá nhỏ để có thể gây chú ý.

‎Người đi vào thành phố làm việc ăn mặc tuy khác nhau, nhưng nếu nhìn quen thì chúng ta sẽ nhận thấy họ đang mặc đồng phục.  Phái nam làm việc trong văn phòng thì mặc com lê màu sậm, áo sơ mi trắng hoặc xanh.  Trang phục của phái nữ tuy  có nhiều dạng hơn nhưng quanh đi quẩn lại cũng chỉ ngần ấy thời trang.  Họ càng theo đúng thời trang thì càng có vẻ của đồng phục. Nếu “mode” đang là micro skirt thì đi đâu cũng thấy váy mini cực ngắn.  Nếu thời trang đang thịnh hành loại quần trễ rốn thì đi đâu cũng thấy rốn phơi, thậm chí cả những cái rốn trên một vùng bụng đầy mỡ.  Buổi sáng sớm có nhiều khuôn mặt vẫn còn mệt mỏi ngái ngủ.  Mùa đông, mọi người đều mặc áo màu sậm trông giống như một đàn quạ đen di động.  Những người nói cười ong óng trên điện thoại di động nếu không phải là một cô gái mới lớn đang hớn hở vì những lời tán tỉnh thì phải là một anh da trắng sồn sồn có chừng chục người làm việc dưới quyền tha hồ cho ông xếp ra lệnh làm chuyện này chuyện kia.  Nếu người không chăm chú đọc tiểu thuyết thì người ta sẽ chăm chú gởi tin bằng điện thoại.  Nếu người ta không ngủ gục thì người ta yên lặng ngó bâng quơ.  Chắc là không ít những người tự hỏi những người kia nghĩ ngợi gì, làm gì tối hôm qua, có bao nhiêu yêu thương, và bao nhiêu buồn tủi? Tất cả mọi người đều có vẻ na ná  giống nhau như thể họ cùng là bánh mì lấy từ trong lò ra.  Những thay đổi vụn vặt màu sậm hơn hay nhạt hơn một chút vẫn không thể làm cho ổ bánh mì này khác với ổ bánh mì kia một cách rõ rệt.

Trong khi hầu như tất cả mọi người đều giống như nhau, tôi lại thấy có một người rất khác.

Thông thường người ta ít khi nhớ mặt một người có nhan sắc và càng dễ quên hơn nếu nhan sắc thuộc loại trung bình. Người ta chỉ chú ý và nhớ những người có vẻ gì đặc biệt, như một cái sẹo to trên mặt chẳng hạn.  Tôi chú ý đến một người vì người này có vẻ rất đặc biệt.  Tôi nhìn mãi nhưng không thể phân biệt được người ấy là nam hay nữ.  Có một mùa hè nào đó tôi thấy một người đi nhanh vượt qua mặt tôi rồi bước lên xe lửa.  Tôi lục tục theo sau và ngồi cùng một toa.  Từ lúc này để cho tiện viết tôi xin đặt tên cho người này là Morgan, một cái tên được người Mỹ dùng cho cả nam lẫn nữ.  Tóc Morgan màu vàng, quăn loắn xoắn từng lọn to, dài chấm vai.  Mới nhìn trông giống như kiểu tóc của những chàng ngự lâm quân thời xưa.  Ở Mỹ không thể dựa vào mức độ dài của tóc mà đoán người ta là đàn ông hay đàn bà.  Có rất nhiều phụ nữ cắt tóc thật sát thật cao, ngắn hơn tóc đàn ông.  Và có rất nhiều đàn ông để tóc thật dài, ngang vai là chuyện thường, cột lại thành đuôi gà, tết thành bím, dài chấm lưng quần, hay quấn chung quanh đầu.  Tóc dài hay tóc ngắn, người ta vẫn có thể nhận ra giới tính của họ dễ dàng.  Nhưng Morgan thì không như thế.  Luôn luôn tôi thấy Morgan mặc áo sơ mi rất rộng.  Áo sơ mi của Morgan có khi bằng vải Oxford, có khi bằng lụa rất mềm.  Morgan không đeo cà vạt như đàn ông hay chuỗi như phụ nữ.  Tôi thường thấy Morgan đeo những sợi dây quấn vào những viên đá xanh màu turquoise mà những người đàn ông da đỏ ngày xưa hay đeo và bây giờ phụ nữ cũng yêu chuộng. Áo sơ mi rộng thường được cho vào trong quần.  Tuy không đánh phấn nhưng hình như có một chút son rất nhạt trên môi.  Vì áo rộng quá nên tôi không biết chắc là Morgan có ngực hay không.  Tuy nhiên tôi cũng xin thú nhận là có nhiều người đàn ông vì quá mập nên ngực to như ngực phụ nữ.  Nếu Morgan là đàn ông thì mảnh mai quá.  Nếu là phụ nữ thì lép quá.  Chẳng những ngực lép mà mông cũng lép.

Morgan luôn ngồi một mình, không nói chuyện với ai, chẳng nhìn ai, cũng chẳng chào ai.  Có người đi xe lửa chung chỉ cho tôi biết và nói Morgan làm việc cho một hãng bảo hiểm rất lớn có cơ quan chính nằm sát bên cạnh cơ quan của tôi.  Morgan luôn mang giày thấp, không phải kiểu giày đàn bà, bước rất dài tóc bay bay.  Tướng đi của đàn ông nhưng lại phảng phất vẻ đàn bà.  Giỏ xách đựng thức ăn trưa cồng kềnh màu sắc rực rỡ đầy nữ tính.  Đàn ông đi làm dù có mang theo thức ăn trưa cũng giản dị hơn ít khi xách thức ăn đùm đề.  Có lần tôi thấy Morgan cầm chai nước ngửa mặt lên trời tu như Lệnh Hồ Xung tu rượu, tôi cho là Morgan là đàn ông.  Nhưng hai cánh tay thon dài không có bắp thịt ẻo lả như đàn bà.

Một hôm gió thổi mạnh ép sát lần áo lụa mềm và mỏng vào thân người của Morgan để lộ bộ ngực nhỏ sau lần áo nịt.  Morgan là phụ nữ.  Tôi nói điều tôi vừa khám phá với một người đồng hành và được cho biết Morgan là một người đàn ông cải giống bằng phương pháp giải phẫu và sử dụng kích thích tố nữ để phát triển bộ ngực đàn bà.

Tôi sống ở đây đã nhiều năm.  Những năm đầu ngôn ngữ bất đồng, cùng với bản tính ít nói nên tôi cô độc, dường như thế (thời còn trẻ tôi nói quá nhiều nên về già không còn gì để nói).  Lâu dần người bản xứ chấp nhận sự có mặt của tôi, nói chuyện dễ dàng hơn.  Tôi lẫn vào đám đông, như con cắc kè biến màu da lẫn vào môi trường.  Người ta dường như chấp nhận sự khác biệt về màu da và giọng nói ngoại quốc của tôi.  Nhưng xã hội có những điều quái dị lắm.  Họ chấp nhận sự khác biệt của tôi nhưng không chấp nhận sự khác biệt của Morgan.

Morgan đơn độc lắm.  Không ai muốn đến ngồi cạnh cô.  Không ai chuyện vãn với cô.  Ai cũng lảng tránh cô bởi vì cô khác biệt quá. Phái nữ không nhìn nhận cô là đàn bà.  Với họ cô vẫn là đàn ông.  Phái nam cho rằng cô không còn là đàn ông nhưng vẫn không thể xem cô đàn bà.  Tại sao cô phải trả một giá rất đắt như thế?  Ngoài chuyện trả tiền công bác sĩ và tiền thuốc uống mỗi ngày, còn một giá đắt hơn tiền là bị xã hội ruồng rẫy loại trừ cô như thế.  Có lẽ muôn đời tôi không thể nào hiểu được cái thôi thúc trong lòng của một người đàn bà mang thân xác của một người đàn ông.  Có thể Morgan không thể tiên đoán là xã hội sẽ lảng tránh mình.  Hoặc là tuy sự chấp nhận của xã hội quan trọng nhưng nếu mình được sống thật với chính con người mà định mệnh xếp đặt cho mình thì có chấp nhận cũng chẳng vui sướng gì.

Gần đây tôi có đọc quyển Catfish và Mandala của Andrew Pham (Phạm Xuân An) trong đó nhân vật có một em gái tên Chi.  Thưở nhỏ Chi thường hay bị chế nhạo vì cô không giống các thiếu nữ bình thường.  Cô dùng vải quấn bộ ngực của mình để dấu bộ ngực và mặc quần áo nam để giả làm con trai.  Chi bỏ nhà đi giang hồ về sau giải phẫu và biến thành đàn ông lấy tên Minh.  Vì không tìm thấy hạnh phúc trong cuộc đời cuối cùng Minh (Chi) tự tử.  Suốt đời tôi không thể nào tưởng tượng được cái thôi thúc trong lòng của một người mang thân xác đàn ông nhưng có tâm hồn và ước muốn là đàn bà hay ngược lại, có thân xác phụ nữ nhưng tâm hồn là phái nam.  

Tôi chưa lần nào nói chuyện với Morgan, cũng không định có ngày sẽ trò chuyện với cô.  Thỉnh thoảng xe lửa chật chỗ tôi vẫn cố tránh không ngồi cạnh Morgan dù tôi không hề có ác cảm với cô ta.  Hôm nay Morgan đến ngồi cạnh tôi, trông cô cũng đầy vẻ miễn cưỡng vì không tìm được chỗ để ngồi một mình. 

Tôi tự hỏi, nếu như tôi không có cái may mắn được là con người tự nhiên của mình, sinh ra là phái  nữ, biết và chấp nhận mình là phụ nữ, liệu tôi có dám sống cuộc đời của Morgan hay Chi (Minh) không?  Không phải ai cũng dám sống thật với chính con người của mình khi biết là sống thật với chính mình sẽ bị xã hội tẩy chay hay nguyền rủa. Tôi thầm phục sự can đảm của Morgan đã dám thay đổi để sống với con người thật của cô, cho dù xã hội chỉ tán thành cái con người cũ, mà đối với cô chắc là không thật.