Mộng Ngoài Cửa Lớp

Hôm qua viết bài có một chi tiết định kể nhưng lại quên, đó là vào giờ Hóa buổi chiều bên ngoài cửa sổ bên trái là hàng rào làm bằng cây hoa dâm bụt còn gọi là hoa lồng đèn.  Giờ học khó, thầy dữ nhưng tôi bản chất mơ mộng cứ ngồi ngó ra ngoài nhìn những hoa lồng đèn đỏ đong đưa trong nắng và nghĩ tới thơ Đinh Hùng nào là “hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp”  hay là “là học trò nhưng không sách cầm tay, có tâm sự đi nói cùng cây cỏ” hay là “ta bước đi chân vẫn dạo bên người, ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ.”

Thời của chúng tôi và cả thế hệ đàn anh của chúng tôi là thời của lãng mạn của mơ mộng.  Tôi đang định đổ thừa ông Duyên Anh đã làm báo Tuổi Ngọc làm mê hoặc tuổi trẻ của chúng tôi.  Nhưng chợt nhớ ra là có những người ở tuổi đàn anh, thí dụ như anh tôi lớn hơn tôi gần hai mươi tuổi, cũng lãng mạn không kém.  Anh tôi là người chép những bài thơ tình vào vở.  Nhưng ông Duyên Anh là người đổ dầu vào lửa làm cháy thêm ngọn lửa lãng mạn trong tôi và rất có thể nhiều bạn bè khác.  Những câu thơ tôi còn nhớ đến bây giờ là do đọc những bài thơ ông đã đăng hay nhắc nhở.  Chúng tôi sống giữa bom nổ đạn bay và những bài thơ tình là những viên thuốc giúp người ta quên đi thực tại.