Sao Mai, sao Hôm

Tôi có những thói quen bất thường.  Chín giờ rưỡi tối, mắt ríu lại, leo lên giường ngủ tuốt.  Ba giờ rưỡi sáng giật mình thức giấc, như thể ngủ sáu tiếng là cũng đủ rồi, lò dò đi xuống nhà, không biết làm gì vào mạng đọc thư, đọc báo, sửa những lỗi lặt vặt của bài viết.  Bốn giờ lên ngủ tiếp.  Trời đổ một trận mưa to như trút nước.  Không có chữ nào diễn tả đúng hơn là mưa lũ trên ngàn.  Nằm nghe tiếng mưa trên lá rào rạt, tưởng tượng nước chảy không kịp tạo thành những con suối chảy trên đường mang theo cỏ lá và cả đá cuội.  Nhà ở đây đa số có ngăn tiếng động ít nghe âm thanh bên ngoài ngoại trừ khi mở cửa sổ.  Nếu nghe được tiếng mưa thì mưa phải to lắm.  Ngủ đến năm giờ còn muốn ngủ nữa nhưng đã đến giờ chuẩn bị đi làm. Thèm viết một cái gì đó nên viết vài dòng, ghi lại ý nghĩ cơn mưa đầu ngày.  Tháng Sáu trời mưa.  Trời mưa không dứt.  Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa.  Anh lạy trời mưa che kín lối em về…  Ối ông Nguyên Sa này vớ vẩn.  Mưa mà em mắc mưa cảm lạnh sưng phổi thì chết.  Hề hề.  Chúc mọi người một ngày vui.  Ở bên kia thì trời đang vào đêm, ở bên nay có người đang say ngủ.  Tôi làm sao Mai và các bạn làm sao Hôm nhé.