Những ông già dễ thương và … không dễ thương

Buổi trưa đi bộ có hai ông già thường nói chuyện thủ thỉ bên tai tôi.   Nói cho đúng hai ông nói còn tôi chỉ có nghe thôi.  Hai ông đều hiền, đều triết lý lắm.  Đôi khi tôi mệt mỏi vì buồn ngủ, ông hay dụ tôi ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ lan.  Còn mỗi lần đi qua công viên có cây cao rợp bóng ông cứ xúi dại mai ta chết dưới cội đào.  Đôi khi tôi cũng muốn kiếm một cây đào chết thử coi có lãng mạn như thế không.  Ôi, ông thất tình cứ đòi leo lên cây bưởi khóc người rưng rưng.  Sao không leo lên cây xoài cây me cây cóc mà lại leo lên cây bưởi.  Còn ông kia thì cũng đáng yêu không kém.  Giọng hát của ông rất hom hem run rẩy.  Tôi nghe ông than thở mà đứt ruột.  Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé.  Giọng ông khản, yếu ớt.  Ông khá giàu có, người yêu nổi tiếng, ca sĩ, hát hay, trẻ đẹp, bạn bè vô số, vậy mà cũng có lúc ông thấy đời hoang vu và ông nhỏ bé vì mất người yêu.  Thương hai ông già này quá. 

Trong chỗ tôi làm việc có một người đàn ông Á châu hình như mới vào làm.  Ông không làm trong department của tôi.  Tôi cũng không biết ông làm ở đâu.  Thỉnh thoảng tôi đi lên xuống cầu thang gặp ông, cả hai chúng tôi đều làm lơ, không chào nhau.  Và điều này vẫn làm tôi áy náy.  Ông chừng 55 đến 60, cao độ thước rưỡi , rất nhỏ người.

Thường khi tôi gặp một người mới vào, nhất là một phụ nữ Á châu, tôi hay chào, tự giới thiệu; đôi khi chúng tôi hẹn nhau ăn trưa.  Dù tôi hay mang thức ăn theo, nhưng nếu có hẹn nhau trước thì tôi không mang.  Tôi muốn chào ông nhưng thấy ông ngó chỗ khác không nhìn về hướng tôi nên tôi không biết có nên chào hay không.  Tính tôi lại ít nói, nhất là với người lạ.  Có khi đi bộ tôi đi rất xa, có gặp ông lúc nửa chặn đường, ông đi bên kia đường ngó thấy tôi nhưng giả vờ không thấy và tôi thấy thế nên cũng giả vờ không thấy luôn.  Tự hỏi sao cũng người Á châu với nhau mà sao không chảo hỏi nhau, thấy không yên lòng, nhưng thôi.  Thấy ông này không dễ thương.  Nhưng đời mà, nếu ai cũng dễ thương thì đâu có chuyện gì để nói.