bài đọc cho vui

Liên tiếp mấy hôm liền tôi bị mất đường dây internet.  Có cảm giác như mình đang sống trở lại với thời đại dùng đồ đá.  Công nhận không, chúng ta dễ dàng quen với tiện nghi của kỹ thuật mới, computer, điện thoại, rồi cell phone, nước nóng vặn từ vòi nước mà không phải nấu, nấu ăn thì dùng ga dùng điện không còn phải chụm củi nhóm lò.  Internet trở thành tiện nghi để liên lạc với bạn bè, phát biểu tư tưởng, ngay cả nói bâng quơ một mình cũng có hy vọng có người “nghe,” một ngày thiếu nó là thấy mất mát và đôi chút khốn khổ.  Thế tôi làm gì những ngày không có internet?  Tôi xem phim lu bù.  Phim Australia dài gần ba giờ đồng hồ phải xem làm nhiều đợt.  Lolita, Love in the time of cholera, Artic Tale, Frost/Nixon.  Tôi không đọc nhiều nhưng viết được một vài bài lẻ tẻ. 

Giáng sinh sắp đến, có người kêu viết một bài về chủ đề Giáng sinh nhưng tôi không nghĩ ra được chuyện gì để viết.  Tuy nhiên, tôi tò mò về một phong tục của người Mỹ là hễ hai người nam nữ đứng dưới chùm mistletoe thì phải hôn nhau.  Hôn kiểu nào thì họ không nói.  Đã đọc, thôi thì sẵn đó tóm tắt lại đăng lên blog chơi.  Tự nghĩ, tôi sống ở nước ngoài mấy chục năm, còn lâu hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam, nếu tôi không biết về cái phong tục này, tò mò tìm hiểu, thấy khá thú vị, thì chắc cũng có người cùng tâm trạng với tôi.  Thế thì đây coi như là một bài đọc cho vui.