Vẫn là chuyện bâng quơ

Đang ngủ giật mình thức giấc, thấy đồng hồ chỉ bốn giờ rưỡi.  Tôi thầm nhủ  chẳng có việc gì cần phải thức sớm, nên cố nằm nướng thêm chút nữa.  Rồi tôi lại tự hỏi, sáng nay nên viết gì.  Sau mấy ngày chộn rộn, chộn rộn vì có nhiều người lạ trong nhà chứ thật ra tôi cũng chẳng làm gì vất vả quá đáng, óc tôi dường như là một khối bùn không hoạt động.

Suốt ngày hôm qua tôi đọc quyển sách Winged Migration.  Quyển sách này do các chuyên viên nghiên cứu về chim cùng với những người cộng tác thực hiện phim Winged Migration viết, dựa vào tài liệu và hình ảnh trong lúc làm phim.  Đã từ lâu tôi muốn viết một bài về các loại chim thiên di và dùng phim này làm tài liệu.  Tôi đặt mua cuồn phim trên amazon.com nhưng lỡ chọn một hiệu sách quá nhỏ.  Tôi chờ cả hai tuần nay cuối cùng nhận được e-mail cho biết là hết hàng.  Trước đây tôi đã mượn ở thư viện phim này, nhưng vì tôi xem nó lâu quá mà vẫn chưa viết được bài, quá hai tuần hết hạn mượn nên tôi phải trả lại cho thư viện.  Thế là tôi lại đặt mua phim, lần này cẩn thận hơn tôi mua trực tiếp từ amazon.com.

Sáng nay nhận được e-mail của vị phụ trách báo SG nhỏ cho biết hôm nay ông đăng bài tôi viết đã lâu về màn Tango trong phim Scent of a Woman.  Trong bài viết này tôi có nhắc đến bài hát To be by Your Side do chính Nick Cave, tác giả, trình bày.  Bài hát này là bài hát chính trong phim Winged Migration.  Cảm động là vì vị phụ trách tờ báo này vẫn còn nghĩ đến bài viết.  Xem layout thấy mấy tấm tranh vẽ điệu khiêu vũ tango rất đẹp.  Bài báo là một trùng hợp tình cờ (hay có lẽ đó là số mệnh) nhắc tôi nên cố gắng hoàn tất bài tạp ghi về chim thiên di này chứ đừng bỏ nửa chừng.

Tôi cũng đọc đến trang 20 của quyển The Unbearable Lightness of Being.  Tôi đọc quyển này một phần là do lời giới thiệu của một người quen, một phần là một nỗ lực vượt qua thành kiến của chính mình.  Tôi là người có thành kiến rất kỳ cục.  Hễ tôi nghe người ta ca ngợi một quyển sách, hay một cuốn phim, thật nhiều; tôi thường lảng tránh nó, như thể tôi cố gắng tránh bị tập thể ảnh hưởng cách suy nghĩ của tôi, như thể nếu tôi không đụng đến “nó” thì tôi có thể giữ được ý nghĩ của mình mà không bị đồng hóa với tập thể hay bị tập thể thay đổi ý kiến của mình.  Nhưng nghĩ như thế thật là điên, là bởi vì không xem không đọc những quyển sách hay cuồn phim nổi tiếng được người ta khen ngợi hay ca tụng này không có nghĩa là tôi thật sự có một suy nghĩ, một tư duy độc lập, về một lý thuyết, nghệ thuật, hay chính trị gói ghém trong quyển sách hay cuốn phim ấy.  Tuy nhiên, điều may mắn cho tôi là tôi nhận ra mình có thành kiến.  Có lẽ, nếu tôi khôn ngoan chính chắn hơn, tôi nên đọc và tự so sánh xem cách suy nghĩ của mình về quyển sách hay cuốn phim này này có giống như những người đã đọc trước tôi.

Phải công nhận là quyển sách mở đầu thật hấp dẫn.  Những trang đầu đã đặt ra một dấu hỏi, nếu như những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, đã rơi vào lãng quên, cứ trở về, lại xảy ra, bất biến, bất diệt, liệu nó có thể thay đổi được tình thế không? Nếu người ta đi đến cuối đường, và được bắt đầu đi trở lại đoạn đầu của con đường, liệu người ta có thể thay đổi được những gì đã xảy ra trên đoạn đường đã đi, làm cho nó tốt đẹp hơn, làm cho nó hạnh phúc hơn?  Nếu như sau khi kết hôn, kết hôn vì thấy cần phải kết hôn, người ta chợt gặp, hay gặp lại, người trong mộng, thì làm sao, làm gì?  Đây chỉ là một chuyện nhỏ, dễ giải quyết nếu người ta dám chọn lựa theo cái kiểu hễ được người thì mất ta.  Trở lại với điều đã đặt ra trong quyển sách.  Những điều quan trọng của lịch sử vì đã rơi vào quá khứ nên nó trở thành vô nghĩa, không quan trọng như thể nó chỉ là một cái bóng không có và không còn sức nặng.  Nhưng giả tỉ như nó lại xảy ra, rồi lại xảy ra, thì những diễn biến đã từng xảy ra đó có thay đổi không?

Ôi sáng sớm mà tôi đã lắm điều, tôi cũng không biết là mình đang nói cái gì.  Chuẩn bị đi làm, xin chúc các bạn một ngày thứ Sáu vui vẻ, và cuối tuần hạnh phúc với những hẹn hò.  Tôi sẽ cố gắng tìm sự an ổn trong tâm hồn để đọc (the Unbearable Lightness Of Being) và viết (bài tạp ghi về những cánh chim thiên di) bởi vì với tôi nó là niềm vui.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s