Trích một đoạn ngắn

Precisely because she was both close and removed in such an easy way, I didn’t want to visit her.  I had the feeling she could only be what she was to me at an actual distance.  I was afraid that the small, light, safe world of notes and cassettes was too artificial and too vunerable to withstand actual closeness.  How could we meet face to face without everything that had happened between us coming to the surface.

Nói cho thật chính xác, bởi vì nàng tuy gần gũi mà xa vắng thật tự nhiên cho nên tôi chẳng muốn đi thăm nàng.  Tôi có cảm tưởng nàng chỉ có thể thật sự là nàng khi chúng tôi ở xa nhau.  Tôi e rằng cái thế giới nhỏ bé, sáng sủa, an toàn của những lá thư ngắn ngủi và những băng thâu âm quá giả tạo và mong manh không thể tồn tại được khi phải cái va chạm với sự gần gũi thân cận thật sự.  Làm thế nào chúng tôi có thể gặp nhau, đối diện với nhau, mà kềm chế được không để cho trồi lên bề mặt những gì đã thật sự xảy ra giữa hai chúng tôi.

Trích một đoạn ngắn trong quyển The Reader (Người Đọc) của Bernhard Schlink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s