Touch – Alexi Zentner

Bạn nói tôi hay nói chuyện chết chóc.  Điều này rất đúng.  Mỗi khi tôi cảm thấy sung sướng quá tôi thường ước được chết ngay lúc đó để không còn bị những chuyện buồn phiền, lo lắng hay  đau đớn.  Có lẽ tôi nhiều lần suýt chết và gặp cái chết của người trong gia đình khi tuổi còn nhỏ nên cái chết luôn luôn ám ảnh tôi.  Ngay cả khi tôi chọn truyện để dịch hay giới thiệu những truyện có kết cục bằng cái chết cũng hấp dẫn tôi.  Nghĩ cho cùng cái chết luôn là cực điểm của những bi kịch.  Có lẽ vì thế mà truyện ngắn Touch của Alexi Zentner đã hấp dẫn tôi.

Tối qua tôi định blog về truyện ngắn Touch nhưng cơm nước xong đã thấy mệt mỏi, đầu óc không còn minh mẫn nữa nên thôi.

Alexi Zentner, sinh ra ở Kitchener, Ontario.  Truyện của ông xuất hiện ở Tin House và Southwest Review.  Ông hiện đang sống ở Ithaca, New York.

Nhân vật trong truyện là một chú thiếu niên sống với bố mẹ và em gái ở một vùng quê phía Bắc của Canada.  Bố của chú là trưởng toán đốn cây rừng làm gỗ.  Cây rừng phải được hạ xuống trước khi mùa lạnh bắt đầu và được thả xuống sông thành những bè lớn xuôi theo dòng đến những nơi nhất định và đưa đến những thành phố lớn bằng xe lửa hay xe vận tải.  Đây là một nghề rất nguy hiểm, mùa gỗ nào cũng có người chết, vì cây đè, vì máy cưa làm đứt tay chân, vì búa dội từ cây trở ra trúng thân người, vì chết chìm khi phải lái bè cây dưới sông.  Bố của chú bị mất một bàn tay vì bị hai bè gỗ đụng vào nhau chèn tay của ông ở chính giữa.  Bàn tay bị dập dính cứng vào bè gỗ đến độ không chảy máu.  Thỉnh thoảng chú theo bố ra chỗ đốn cây nhưng mẹ chú hết sức can ngăn.  Cứ mỗi mùa gỗ xong, những người thợ quay về mua quà cho vợ và con, vui với những thú vui của xứ cực lạnh như câu cá trên băng, trượt tuyết, trượt băng.  Mùa đông những con sông thường đóng băng ở bờ trước.  Ở giữa sông hay nơi hợp nhau của những giòng nước chảy xiết băng đóng chậm hơn nên mỏng hơn.  Bố của chú đưa chú và em gái ra sông trượt băng.  Ông mang giày trượt băng cho cô bé Marie, chừng bảy tuổi, trước.  Trong khi ông đang cột dây giày và nhân vật đang kể truyện cột dây giày của chú, thì Marie đã đi.  Cô rơi xuống một chỗ băng còn mỏng và người bố lao xuống để cứu cô bé.  Mọi người đều cố gắng cứu hai bố con nhưng lạnh quá không ai chịu được lâu và mặt nước bắt đầu đóng băng.  Đám tang được tổ chức nhưng không có thi hài.  Xác của hai cha con nằm dưới lớp băng trong đứng bên trên có thể nhìn thấy bàn tay của người cha sắp chạm bàn tay của cô bé, chỉ cách một khoảng thật mỏng, nhưng không chạm vào nhau.  Và do đó mà có cái tựa đề Touch có nghĩa là chạm.

Dĩ nhiên một truyện hay thì không phải chỉ có thế, phải đọc thì mới có thể cảm nhận được cái đau đớn của nhân vật và người mẹ mà tác giả đã diễn tả.  Tôi có xem một phim hoạt họa của trẻ em, cô bé tí hon Thumberlina quen, rồi yêu, một hoàng tử tiên bé tí hon cỡi một con ong bầu như cỡi một chiếc motocycle.  Thumberlina bị một con cóc bắt cóc nên chàng hoàng tử tiên tí hon này đi tìm.  Chú bị rơi xuống hồ và bị đóng trong khối băng trông thật đẹp.  Cứ tưởng tượng mình nhìn một khối băng trong vắt, trong đó có những hình ảnh người ta và cây cỏ hay cá hay chim muông thật đẹp.  Cô bé Marie và người bố đóng trong khối băng vừa đẹp vừa kinh dị vừa đau đớn.  Những người trong truyện là những người nghèo có cuộc sống rất vất vả khó khăn vô cùng vì thời tiết quá khắc nghiệt.

Người mẹ của chú bé sau đó lấy một vị mục sư vì hai mẹ con phải ra khỏi căn nhà họ đang ở.  Căn nhà đó là của công ty, người ta cấp cho người trưởng toán đốn cây.  Vì ông đã chết nên căn nhà được cấp cho một người trưởng toán khác.  Chú bé nhân vật trong truyện thử đi theo toán đốn cây một lần nhưng về sau mẹ và người bố dượng bắt đi học ở một trường đạo nên không theo nghề nữa vì mẹ chú nhất quyết không để mất người thân cuối cùng trong gia đình. Có một đêm chú bé nghe tiếng động kỳ lạ bèn trở dậy và đi lần theo tiếng động.  Chú khám phá mẹ của chú mang cái rìu đốn cây của bố chú, rất bén và được mài thật kỹ bóng loáng, ra chỗ bố và em của chú bé chết và cố sức dùng cái rìu đập bể mặt băng.  Tuy nhiên mặt băng dày và cứng quá nên sức bà chỉ có thể làm trầy mặt băng chút xíu.  Thảm kịch là ở chỗ bố của chú làm nghề nguy hiểm, rất cẩn thận để bảo vệ mạng sống của nhân viên dưới quyền.  Mùa đốn gỗ thành công, những người làm việc không chết mà cô bé và ông bố chết vì mặt băng bị nứt. Chú có trở lại nơi bố và em bị chết chìm, tìm thấy một chiếc giày trượt băng ở trong nước chưa có vết dùng lần nào.  Chú bé tự hỏi không biết dòng nước có xô đẩy cho hai bàn tay của cha con chạm vào nhau.  Chú muốn tin là bố chú sẽ nắm tay em của chú.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s