Tôi chú ý đến vài khuôn mặt.

Tôi chú ý đến vài khuôn mặt.

Có một người Á châu, khoảng năm mươi, tóc bạc nhiều.  Tuy là người Á châu nhưng ông ta rất cao lớn, cao và to hơn cả người Mỹ thuộc loại cao to hơn người Mỹ trung bình.  Đi làm mỗi sáng ông mang giày sneaker, quần jean, một cái áo khoác ngắn khỏi mông, rộng và khá cũ kỹ.  Mắt lộ, mũi khoằm như mũi ó.  Miệng như mỏ nhọn của con chim, môi trên ngó quặm xuống môi dưới.  Tóm lại ông ta không mấy đẹp trai.  Tuy nhiên ông có nụ cười bẽn lẽn nên trông ông có vẻ hiền lành.  Cứ nhìn ông là tôi lại liên tưởng đến một nhân vật trong truyện ngắn của Ha Jin, căn nhà phía sau cây anh đào la đà.  Nhân vật trong truyện này là một người hiền lành, công nhân hãng may cắt quần áo, vì định mệnh đưa đẩy anh ta trở nên người đưa rước một cô điếm người Việt Nam.  Hai người trở nên yêu nhau và cùng dẫn nhau bỏ trốn khỏi New York vì cô gái thiếu nợ người cho vay ăn lời cắt cổ đã giúp cô trốn rồi ở lại New York.  Tôi không có ý nói ông Á châu này giống ma cô.  Tôi chỉ có ý muốn nói tôi liên tưởng đến nhân vật mà không hiểu tại sao, có lẽ vì cách ăn mặc, vì là người Á châu, và vì trông ông có vẻ gì hiền lành.  Ông nói tiếng Mỹ sành sõi như là người sinh ra lớn lên ở Mỹ. Ông hay ngồi gần một người Mỹ khác để đọc báo cọp.  Ông thích đọc báo mà không chịu mua báo cứ ngày nào cũng ngồi cạnh ông Mỹ, ngóng cổ ngó theo tờ báo mỗi lần ông bạn già này lật tờ báo sang trang.

Ông Mỹ này cũng vào trạc từ năm mười đến năm mươi lăm.  Ông gầy và cao, tuy nhiên đứng bên cạnh ông Á châu trông ông có vẻ nhỏ người hơn.  Ông ăn mặc chững chạc. Luôn luôn mặc nguyên bộ com plê, áo khoác dài bằng len đắt tiền, giày loafer của Ý.  Ông thường đọc tờ báo The New York Post, nhiều hình hơn tờ New York Times. Ông có vẻ khô héo khắc khổ lạnh nhạt, không nhìn đến ai.  Ông ngồi ở một góc, tréo chân.  Hễ ông Á châu đến ngồi gần để đọc báo cọp ông không hề nhìn lên, không nhích chân, không để lộ vẻ gì nhận biết người Á châu này.  Ông không tỏ ý phiền cũng không khuyến khích ông Á châu, cũng không để lộ vẻ muốn chia sẻ tờ báo.  Mỗi lần ông ngồi xuống trước khi đọc báo là hai tay ông có những cử động như một người muốn làm dấu thánh giá nhưng ngượng ngùng muốn che dấu.  Cũng có thể đó là một phản xạ không tình nguyện của những người bị bệnh như Tourette syndrome. 

Tôi tưởng hai người hoàn toàn không quen biết nhau cho đến một hôm tôi thấy hai người đi xe chung.  Người Á châu lái xe còn người mặc com lê là hành khách tuy nhiên tay lại bưng ly cà phê của người Á châu.

Có một người phụ nữ cũng trạc tuổi năm mươi.  Cao lớn, hơi đẫy đà.  Người ta có thể nhận thấy bà có thiện cảm với người Á châu.  Bà hay tìm cách ngồi gần ông này.  Đôi khi họ trò chuyện.  Có vẻ như họ biết nhau vì tôi nghe bà ta hỏi ông Á châu về một con gà mà ông ấy nướng cho một buổi tiệc nào đó.

Đôi khi tôi tự hỏi nếu bà yêu ông Á châu, và nếu ông Á châu yêu ông mặc com lê, và ông mặc com lê thì không yêu ai hết, chỉ yêu tờ báo New York Post mà thôi?