Lạ Hay Quen

1

Nói là nhật ký nhưng thật ra đây là ghi chép chuyện ngày hôm qua.  Như bạn thấy ngày hôm qua ở đây nắng đẹp, trời xanh, và như thường lệ buổi trưa tôi đi bộ.  Tấm ảnh chụp ở tiểu bang New Jersey, thành phố Newark, đường Broad (Street), ngay ở công viên Washington (Park), phía trước thư viện chính của thành phố.  Thư viện này rất lớn có một số ít truyện Việt Nam viết bằng tiếng Việt và truyện của một số nhà văn Việt Nam viết tiếng Anh.

Bức ảnh tuy là ở ngay công viên nhưng chụp về hướng nhà ga Newark ở Broad Street nên trong ảnh bạn không nhìn thấy cây cối gì cả. Thường tôi chỉ đi bộ đến công viên này và quay về hôm nào đi nhanh thì 45 phút.  Hôm nào la cà chụp ảnh thì mất một giờ. Cảnh vật này tôi đã quen nhẵn nên khó tìm thấy cái gì lạ và thú vị cho chính mình, nhất là tôi luôn luôn mệt mỏi và buồn ngủ.

Cái vật nhọn kỳ lạ xấu xí màu xanh đậm có dính lủng lẳng 7 cái bong bóng tròn màu trắng giống như cột đèn là cột đèn.  Tôi không biết buổi tối có bao nhiêu bóng đèn được thắp sáng vì tôi chưa hề đến đây buổi tối bao giờ.  Người Mỹ quen sống ở ngoại ô cũng sẽ sợ hãi khi vào thành phố này buổi tối vì sợ đi lạc vào thành phố lạ nhất là thành phố nổi tiếng có nhiều tội ác nhất tiểu bang. Thật ra tôi không thấy đáng sợ đến thế và tùy theo phần nào ở thành phố người lạ vào sẽ thấy chỗ đẹp lộng lẫy và chỗ thì xơ xác điêu tàn.  Và điều mà tôi thấy hay ho nhất là không có cái bóng đèn nào bị bắn vỡ dẫu nó không mấy cao, chỉ cần một viên đá ném mạnh là rồi, tiêu tán đường.

Cây cột đèn hình dáng không mấy đẹp kia lại là một vật rất cổ xưa, có lẽ từ khi thành phố mới bắt đầu được xây cất.  Cột đèn này để tưởng niệm những người di dân đến thành phố này.  Tuy nhiên tôi sẽ thu thập tài liệu về cây cột đèn này rồi sẽ nói sau.  Bây giờ nói theo trí nhớ sợ không đúng, mà thật ra cũng không nhớ hết.

Ngay dưới chân cột đèn bạn sẽ thấy một người đàn ông, ngồi trên một tấm đệm màu xanh.  Đây là “người quen” của tôi.  Một người quen mà tôi không biết mặt, không biết tên.  Hằng ngày mỗi khi đi bộ đến đây tôi thường thấy ông ngồi đó.  Và theo chiều hướng đi của tôi, tôi chỉ thấy cái lưng của ông.  Tôi chưa hề tìm cách ngó mặt ông vì không cảm thấy cần thiết làm chuyện ấy.  Sự có mặt của ông ở cái góc đường này làm tôi có cảm giác ông là một người quen dù không quen. Có lẽ ông làm việc ở một cơ quan nào gần đấy.  Viết về ông hôm nay là một phác họa về một người tuy lạ mà quen.

Đôi khi tôi tự hỏi ông làm nghề gì. Ông ngồi đó luôn luôn im lặng một mình, đôi khi tôi thấy ông ăn trưa là một kẹp sandwich.  Ông ngồi đó với niềm vui hay nỗi buồn. Ông nghĩ gì về những người đi ngang đây mỗi buổi trưa.  Khi ông về có khi nào ông vẽ lại chân dung người đi ngang chỗ này như đi qua đời ông.  Một phần đời vài phút của một ngày trong những tháng những năm dài ông có mặt ở đây.

Tôi có một vài người quen như thế này mà tôi xin lần lượt từ từ kể.