Chân dung một người đồng nghiệp

Tôi thức giấc lúc 4 giờ rưỡi nghĩ là nếu tôi đi xuống nhà ngồi viết một mạch cho đến 8 giờ sẽ có một blog nhưng chiếu chăn và chàng ấm quá nên tôi ôm lấy cái ấm mà ngủ mãi cho đến 6 giờ rưỡi.  Ngủ quá giấc tôi mệt nhoài bò ra khỏi giường đi xuống nhà mãi đến bây giờ là 7 giờ rưỡi sau khi uống cà phê tắm nước nóng tôi vẫn chưa tỉnh ngủ.

Sáng nay trời đẹp. Dù hàn thử biểu bảo là 2 độ dưới không độ, nắng vẫn tràn trề.  Rừng sau nhà lá trên những bụi cây nhánh khô đã mọc loáng thoáng xanh.  Nắng tràn vào nhà từ phòng khách lan vào phòng học làm ấm lưng tôi.

Ngày hôm nay tôi sẽ đưa cô bé nhà tôi đi xem một trường đại học.  Và thứ Hai tôi nghỉ để đưa cô đi xem Princeton.

Có bao giờ bạn thử liệt kê một ngày bất kỳ trong cuộc đời để xem bạn đã làm những gì?  Tôi đoan chắc là bạn sẽ ngạc nhiên vì nhiều quá không viết hết.

Liên tiếp mấy hôm nay tôi muốn vẽ chân dung một người đồng nghiệp.  Thứ Hai sắp tới là ngày chót của ông vì ông về hưu.  Tôi không thể chia tay ông vào ngày thứ Hai vì tôi xin nghĩ ngày thứ Hai để đưa con bé đi xem trường vì thế tôi chào từ giã ông hôm qua.

Max đã 68 tuổi. Ông vào sau tôi.  Ông là kỹ sư thủy lợi. Khi ông vào tôi vẫn còn ở cấp thấp nhất của một người mới ra trường.  Nói về vị trí và cấp bậc tôi vẫn còn bị những người họa viên kỹ thuật dưới quyền tôi bắt nạt.  Rồi tôi bắt kịp ông.  Nói về mặt cấp bậc tôi và ông bằng nhau nhưng lương của ông cao hơn lương của tôi cả chục ngàn.  Và ông có thế lực hơn tôi rất nhiều.  Ông là một người rất khôn ngoan khéo léo, được lòng tất cả mọi người.  Rất khó mà làm được việc của mình mà vẫn giữ được tình cảm người khác.  Tôi thường hay gật gù bảo rằng “You have a blessed working life!” bởi vì hơn bốn mươi năm trong nghề ông chưa có ngày nào mất việc.

Ông thường hãnh diện bảo rằng ở nơi nào ông làm việc, khi ông rời chỗ làm để đi chỗ khác vì chỗ mới trả lương cao hơn người ta đều thương và nhiều người phụ nữ đã khóc.  Ngày hôm qua, Jean, bà thư ký dữ dằn ôm chầm lấy ông mà khóc.  Ông nhìn tôi và nói ông cũng chờ tôi khóc.  Ông nói, “tôi muốn thấy giọt nước mắt của bà hơn bất cứ những ai!”  Tôi cười chế nhạo, “ông là một người kỳ cục!”

Sẽ viết tiếp.