Chân dung một người đồng nghiệp (tiếp)

Ngồi đây đã lâu nhưng mắt vẫn còn ríu lại chưa tỉnh ngủ.  Ly cà phê đắng nghét dường như chẳng làm được nhiệm vụ của nó là chẳng những đánh thức tôi mà còn làm cho đầu óc tôi sáng sủa và thông minh. Tôi đang áp dụng một lối viết gọi là viết theo stream of consciousness.  Chẳng biết dịch chữ này ra làm sao chỉ biết là ngồi vào bàn là viết một mạch nghĩ gì viết nấy.  Thật ra từ trước đến giờ những gì trên blog của tôi đều là viết theo kiểu này vì thế nó lỗi bừa ra đó và không mạch lạc gì cả.  Nhưng vì nó là blog viết để trò chuyện với bạn bè nên hy vọng các bạn bỏ qua cho.  Thường khi những bài này được sửa chữa cho gãy gọn mạch lạc rồi gửi cho báo in hay báo mạng. Đôi khi có những bài viết tử tế được in đã lâu rồi to cho lên đây.  Những bài dài quá hay nghiêm túc quá thì không cho lên blog vì đọc sợ chán.

Bây giờ ngồi đây với bốn bài viết dở dang và cả nửa tá sách đọc dở dang.  Tôi đúng là một cô bé háu ăn lọt vào lâu đài trong cổ tích đâu đâu cũng đầy món ăn độc đáo nên thấy gì cũng bóc ra gặm một miếng rồi chạy theo món khác.  Bài viết về Kawabata đã rất dài, vừa dịch vừa điểm sách, nhưng lại chưa đủ để được gọi là giới thiệu tác giả.  Bài viết về Kate Chopin cũng đã rất dài nhưng chưa đủ để gọi là giới thiệu tác phẩm, và chi tiết càng sơ sài hơn bài viết về Kawabata.  Rồi còn chú bé hầu trà, ông già bày đầu thách người đọc tham gia, chỉ có tôi là dại dột.  Tôi chờ ông viết tiếp nếu ông không viết tôi sẽ biến chú bé thành ông già đầu méo miệng méo suốt ngày ôm đầu mà kêu hét, vì đau đớn và giận dỗi.  Thế là còn lại bài viết dở dang về ông già đồng nghiệp.

Tôi vốn có tham vọng làm một bộ vẽ chân dung những người tôi đã quen hay đã gặp mà không quen.  Trông hội họa có môn vẽ này.  Trong nhiếp ảnh cũng có nhánh này.  Có lẽ trong bộ môn viết lách cũng có nhưng không ai chú ý vì người ta bận chăm chú vào những chuyện quan trọng hơn.  Tôi xem như một cách mình thu nhặt những chi tiết để xây dựng nhân vật.  Thú thật người nào tôi đã từng gặp qua tôi đều muốn đưa vào làm nhân vật nếu có lúc nào đó tôi nổi hứng hay nổi điên hay vì thời thế biến đổi tôi phải bỏ công ăn việc làm để quay qua viết văn chuyên nghiệp.  Tôi đã từng tự nhủ dù yêu thích văn chương tôi sẽ không theo nghề này vì tôi sợ viết không đủ sống. Tôi cũng yêu nghề của tôi vì tôi đủ sống nhưng có lẽ văn chương như một mối tình đầu nên mấy mươi năm sau vẫn không quên.  Có lẽ sẽ như thế đến hết cuộc đời.  bởi vì tôi sợ hễ mà mình với được cái mối tình vọng tưởng này thì mình sẽ chán nó hay là nó sẽ chán mình.

000

Ông Max là người Phi luật tân.  Hôm nay là ngày chót ông sẽ vào cơ quan chào từ giã mọi người.  Phòng làm việc của ông, ông đã dọn sạch sẽ tươm tất.  Ông lôi ra những bức ảnh cũ trong hồ sơ của ông trong đó có tôi mặc áo dài quần trắng, cỗ đeo xâu chuỗi vàng, hoa tai vàng, quà của mẹ chồng tôi cho.  Có lẽ tôi mặc áo dài vào một buổi trình diễn y phục hay Tết hay một trong những ngày lễ phụ nữ quốc tế tôi quên.

Năm nay ông đã 68 tuổi nhưng trông ông rất trẻ so với Jerry một người đồng nghiệp khác, người sẽ về hưu vào tháng 6 năm nay.  So với người Á châu ông thuộc loại khá cao lớn, lớn nhiều hơn cao.  Ông cao độ 5 feet 10 inch, nhưng ông rất mập, 210 lbs .  Đi làm ông ăn mặc chải chuốt lắm lúc nào cũng mặc suit, nguyên bộ com lê. Lúc nào ông cũng có vẻ đường bệ.  Có lần ông khoe với tôi ảnh ông chụp với con chó Jake, một loại berger ông nuôi đã lâu.  Trong hình ông ở trần và tôi hết hồn khi nhìn thấy ảnh của ông như thế.  Hết hồn là bởi vì tôi không thể nào hình dung được một người lúc nào cũng có vẽ đường bệ lại có thể xấu xí đến thế.  Da ông đen, và cái bụng của ông trông giống như cái trống màu đen.  Bình thường tôi vẫn thấy da ông đen xạm, đen hơn màu da người Việt (tôi) hay người Tàu (Steven một đồng nghiệp khác).  Ông đen cũng bằng Xavier (người Ecuador) nhưng không đen bằng Charles hay Anthony (hai người Jamaica).  Nhưng phải nói là tôi mất thiện cảm về nhân dáng của ông kể từ khi xem hình ông chụp chung với con chó.  Giá mà ông đừng ở trần thì trông đỡ xấu xí hơn.

Hehe, tôi chỉ nói lén ông (bạn) già đồng nghiệp.  Ông ta không bao giờ biết cái blog này và cũng không đọc được tiếng Việt.  thế là thấy cái tâm địa xấu xa nhỏ nhen của tôi.  Thật là sung sướng được viết về một người không bao giờ đọc bài viết của mình. Biết đâu chừng ông ta cũng có một cái blog và ông nói về tôi bằng giọng điệ trái ngược với tất cả những gì tôi biết về ông.

Như đã nói trong blog trước.  Ông là người rất khôn khéo ông được lòng tất cả mọi người.  Đi đâu ông cũng được mọi người yêu mến.  Nếu có một người không yêu mến hay hằn học với ông thì người đó là tôi.  Nhìn sâu vào tâm địa xấu xa của mình, tôi nghĩ tôi không thích ông chỉ vì ghen tị với bản tính khéo léo của ông.  Có thể nói tôi với ông là hai thái cực.  Ông nói nhiều còn tôi thì lúc nào cũng im ỉm.  Ông hay nói đùa hay cười.  Lúc nào cũng có người vây quanh ông để nói về chuyện stock market, chính trị, thể thao, ăn uống, v.v…  Đôi khi ông và bè bạn rất ồn ào, ông cười nói, dậm chân xuống đất thình thình, cười sằng sặc.  Và vì thế nên tôi không thích.  Tôi “rầy” ông , ông bảo tôi là prima donna, một người tự quan trọng hóa.  Tôi ghét ông từ đó nên không thèm ngó mặt và nói chuyện với ông có lẽ cũng phải hơn mười năm.  Tôi chỉ mới nói chuyện lại với ông mấy tháng nay sau khi ông loan báo là ông sẽ về hưu.  Ông về hưu cũng chẳng phải là lý do tôi nói chuyện lại với ông.  Tôi hết giận đã lâu, tuy nhiên tính tôi ít nói ít giao thiệp, càng ít giao tiếp càng dễ giữ thiện cảm của người ta với mình và của mình với người ta.  Tôi vẫn trao đổi với ông khi công việc đòi hỏi nhưng tôi không bao giờ xem ông như là bạn.  Tôi nghĩ điều này làm ông ứa gan lắm vì thế ông tiếp tục chinh phục cảm tình của tôi.  Có lẽ ông không chịu được một người phụ nữ không rơi vào vòng bùa mê của ông.

Ai cũng “yêu” ông hết.  bạn làm việc chung thì ông đãi ăn trưa.  Các phụ nữ thì ông tán tỉnh khen ngợi.  Cấp trên thì nhờ ông đủ thứ việc làm ở nhà riêng của họ.  Cấp trên của cấp trên của cấp trên mấy lớp cũng là bạn thân đi săn đi câu đi xem thể thao với ông.  Tôi nghĩ đây cũng là một điểm để tôi “ghét” ông vì ông có thế lực lắm.

Nói xấu người thì ngẫm ra cái nhỏ nhen của mình.  Ông đưa được nhiều người vào chỗ làm.  Cái ưu điểm của ông, people skill, là cái nhược điểm của tôi.  Tôi càng lạnh nhạt với ông, ông càng chìu chuộng tôi.  Ngày còn trẻ có một lần tôi bị giao cho một đồ án ngoài khả năng của tôi.  Số là tôi có một người đồng nghiệp da đen có hục hặc với ông xếp của tôi.  Để bỉ mặt anh đồng nghiệp da đen, ở cấp cao hơn tôi và tay nghề cao hơn, ông xếp tôi giao cho đồ án phải thiết kế một cái nền tảng cho một nhà máy chuyển điện trong một khu vực cạnh bờ sông thường hay bị ngập nước.  Tôi học về cơ khí, trong trường tôi làm luận án về kỹ nghệ điện lạnh và máy quay cầu.  Cái đồ án này cũng là một thử thách nếu tôi vượt qua được tôi sẽ được lên cấp.  Ông Max là kỹ sưu htuyr lợi nhưng biết khá khá về thiết kế cấu trúc.  Tôi hỏi một người chuyên về thiết kế cấu trúc, một ông xếp khác chuyên về xây dựng công trình lớn, và ông Max là người tận tâm chỉ dẫn tôi cách thiết kế từng mối nối của những cây rebar.  Thiết kế xong, người ta xây dựng, ông Max đi với tôi ra chỗ xây dựng cái nền này, tự tay ông khắc vào xi măng tên của tôi và ngày tôi làm xong đồ án.  Những người làm việc chung đều tận tâm chỉ dẫn giúp đỡ tôi.  Ai cũng nhìn tôi như là một đồ đệ ưng ý của họ.  Tôi kính trọng nể nang tất cả mọi người nhưng tôi không ưa ông Max là người tận tâm với tôi nhất.

Trước ngày ông nghĩ việc về hưu ông xin phép được đưa tôi đi ăn nhưng tôi từ chối.  Ông năn nỉ mãi nhưng tôi cứ cười bảo rằng “You are silly!” (Ông kỳ cục quá!).  Mỗi lần ông đi chơi đâu xa ông hay mua quà cho tôi, có khi là bánh kẹo có khi là những đồ mỹ nghệ địa phương.  Tôi luôn từ chối nhưng có khi ông nài ép quá tôi nhận rồi cho vào thùng rác.  Có lần người đổ rác nghĩ là tôi vô tình làm rơi những món đồ này vào thùng rác nên nhặt ra để riêng qua một bên gần thùng rác.  Ông nhìn thấy nên biết là tôi ném đi.  Nếu ông có giận ông cũng không để lộ ra.

Trong tất cả những chìu đãi khéo léo, ông Max đã có một lỗi lầm nghiêm trọng vì ông kể cho tôi nghe những thành công trong việc chinh phục trái tim phụ nữ làm việc với ông.  Ông cho tôi xem ảnh ông đi chơi với Dianne một cô thư ký tóc vàng, chân dài, cao hơn ông một cái đầu.  Ông kể tôi nghe những lần ông đi ăn nghe nhạc với Wendy, Chris,  Carol, v.v… Tôi hỏi vợ ông không nói gì à, ông cười đâu có biết gì mà nói.  Từ đó tôi giữ thái độ xa cách vì tôi không muốn ông nghĩ là ông cũng mua được cảm tình của tôi.  Ông thường tự hào là phụ nữ thương ông nên khi xa ông họ hay khóc.  Tôi không tham dự lễ ăn tiệc về hưu của ông.  Hôm thứ Sáu tôi chào ông, đưa tay ra bắt.  Ông xin phép được hug tôi nhưng tôi cười, bước lui lại và nói ông lại silly rồi.

Blog này đã dài và còn một chuyện liên quan đến việc tranh chấp lên cấp giữa tôi và Steven và nhờ ông mà Steven được chức principal engineer nhưng xin để lần khác.  Có một lúc nào đó tôi sẽ viết về chuyện làm việc nhiều hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s