Những Điều Họ Đeo Mang, p. 4 – Tim O’Brien

Những thứ họ mang theo tùy thuộc vào nhiệm vụ.

Khi nhiệm vụ bắt họ lên núi, họ mang theo màn che muỗi, mã tấu, những tấm bạt để che, và mang thuốc chống muỗi nhiều hơn.

Nếu nhiệm vụ có vẻ cực kỳ nguy hiểm, hay nó xảy ra ở địa điểm nổi tiếng là chết chóc, họ mang tất cả những gì họ có thể mang. Chắc chắn là phải mang mìn loại nặng AO, nơi mà mặt đất đầy dẫy với Toe Poppers Bouncing Betties họ thay phiên nhau khuân máy dò mìn nặng 12.6kg. Với dụng cụ bảo vệ tai và cái bảng dò mìn thật to, dụng cụ này quá nặng gây đau lưng và mỏi vai, khó xoay trở lúc sử dụng, thường khi vô dụng bởi vì có vô số mảnh kim loại dưới mặt đất, tuy thế họ vẫn mang nó theo, một phần để bào vệ an toàn, một phần vì cái ảo tưởng an toàn nó mang đến.

Khi phục kích, hay thực hiện nhiệm vụ trong đêm, họ mang theo những thứ lặt vặt đặc biệt.  Kiowa luôn luôn mang theo quyển Tân uớc và một đôi giày da mềm để đi không có tiếng động.  Dave Jensen mang thuốc bổ có chất carotene trợ giúp mắt nhìn ban đêm.  Lee Strunk mang cái ná và bì để bắn, hắn tuyên bố là sẽ chẳng bao giờ có chuyện không lành.  Rat Kiley mang rượu brandy và kẹo M&M.  Cho đến khi bị bắn Ted Lavender mang cái viễn vọng kính để nhìn sao, cái này cân nặng 2.85kg với cái hộp chứa bằng nhôm.  Henry Dobbins quấn chung quanh cổ anh ta đôi tất bằng nylon của người yêu để thấy dễ chịu.  Tất cả đều mang trong lòng những bóng ma.  Khi màn đêm rơi xuống, họ đi hàng một băng ngang đồng ruộng đến chỗ phục kích, nơi ấy họ đặt mìn Claymore, rồi nằm chờ suốt đêm.

Những nhiệm vụ khác phức tạp hơn và đòi hỏi những dụng cụ đặc biệt.  Vào giữa tháng Tư, nhiệm vụ của họ là tìm kiếm và phá hủy hệ thống đường hầm rất tinh vi ở Than Khe phía Nam Chu Lai.  Để phá tung hệ thống đường hầm này họ mang theo những khối chất nổ pentrite rất mạnh nặng chừng nửa kí, mỗi người mang bốn khối, tất cả là chừng 30kg.  Họ mang theo dây thuốc nổ, ngòi nổ, và những cái bật lửa bằng pin.  Dave Jensen mang theo đồ bịt lỗ tai.  Thường xuyên trước khi đánh nổ đường hầm, cấp trên ra lệnh họ phải khám xét. Đây là chuyện không hay tuy nhiên họ vẫn nhún vai hứng chịu và thi hành mệnh lệnh.  Bởi vì anh ta là một người to béo, Henry Dobbins được miễn cho nhiệm vụ khám đường hầm. Những người còn lại phải rút thăm.  Trước khi Lavender chết ở đó, 17 người trong trung đội và người nào bị rút trúng số 17 phải cởi hết đồ trang bị, chui đầu vào đường hầm mang theo cái đèn bấm và khẩu súng lục .45 của Thiếu úy Cross.  Nhóm người còn lại phải tản mác để bảo vệ an toàn.  Họ sẽ ngồi hoặc quì, không đối diện với đường hầm, lắng nghe tiếng động dưới mặt đất dưới chân họ, tưởng tượng đến mạng nhện và ma, hay bất cứ cái gì dưới ấy – đường hầm rất bé hẹp – cái đèn bấm trở nên nặng vô cùng và ánh sáng ấy trong đường hầm không thể nhìn xa, người ta dễ cảm thấy bị vây bủa đè ép từ bốn phía, ngay cả thời gian cũng không về phe bạn, và bạn phải nhúc nhích từng chút để chui vào – cả mông đít lẫn cùi chõ – một cảm giác bị nuốt chửng – và bạn thấy mình lo sợ đủ thứ kể cả những chuyện không đâu vào đâu.  Liệu cái đèn bấm có sẽ tắt ngấm không?  Chuột có mang bệnh dại không? Nếu bạn kêu gào tiếng vang sẽ đi xa đến đâu? Đồng đội của bạn có nghe không? Liệu họ có đủ can đảm kéo bạn ra khỏi đường hầm không? Ở vài khía cạnh, dù không nhiều lắm, sự chờ đợi kinh khủng hơn là chính cái đường hầm.  Sự tưởng tượng là kẻ giết người.

Ngày 16 tháng Tư, khi Lee Strunk rút trúng số 17, hắn cười phá lên, nói lầm bầm cái gì đó rồi nhanh chóng xuống đường hầm.  Buổi sáng mà trời đã nóng và không gian rất yên lặng. Không tốt.  Kiowa nói. Hắn nhìn miệng hầm rồi nhìn băng qua cánh đồng khô hướng về phía làng Than Khe.  Im lìm không một bóng di động.  Không mây, chim chóc, hay người ta.  Lúc chờ đợi, đám lính hút thuốc, uống Kool-Aid, không nói gì với nhau chỉ cảm thấy tội nghiệp cho Lee Strunk nhưng cũng mừng là mình đã chẳng bắt trúng thăm.  Được cái này, mất cái kia. Mitchell Sanders nói, và đôi khi bạn phải chịu hẹn đến lần sau. Đó là một câu nghe mãi đến nhàm chẳng ai cười.

Henry Dobbins ăn một thỏi sô cô la ở xứ nóng.  Ted uống một viên thuốc an thần và đi tiểu.

Sau năm phút, Thiếu úy Jimmy Cros đến gần đường hầm, nghiêng người xuống, khám xét bóng tối.  Không yên tâm, anh nghĩ –cái hầm có thể bị sụp.  Bất thình lình, ngoài ý muốn, anh nghĩ đến Martha.  Những chấn động, những rạn nứt, sự sụp đổ nhanh chóng, cả hai người bị chôn dưới sức nặng. Dày cứng, tình yêu đè bẹp dày xéo. Quì gối nhìn cửa hầm, anh cố gắng tập trung tư tưởng về Lee Strunk và chiến ttranh, tất cả những nỗi hiểm nguy, nhưng anh không chịu nỗi tình yêu này, anh cảm thấy tê bại, anh muốn được ngủ trong lồng phổi của nàng và thở trong máu của nàng và anh muốn được đè ngạt.  Anh muốn nàng là trinh nữ và không là trinh nữ, cùng một lúc.  Anh muốn biết nàng.  Biết những bí mật rất thân thiết: như tại sao lại yêu thơ? Tại sao hay buồn? Tại sao có màu xám trong đôi mắt? Tại sao thường đơn độc? Không cô đơn, chỉ một mình – đạp xe băng ngang khuôn viên của trường hay ngồi một mình trong cafeteria – ngay cả khi khiêu vũ nàng cũng khiêu vũ một mình – và tất cả những chuyện đơn độc ấy trở thành tình yêu lấp đầy trong anh. Anh nhớ có lần nói với nàng trong một buổi tối.  Cách nàng gật đầu rồi nhìn lảng ra chỗ khác.  Và sau đó, khi anh hôn nàng, cách nàng nhận cái hôn mà không hôn đ
áp lại, mắt nàng mở to, không sợ hãi, không phải là đôi mắt của một cô gái trinh nguyên, chỉ vô cảm và không lưu luyến vương vấn gì cả.

Thiếu úy Cross nhìn đường hầm trân trối.  Nhưng anh không có mặt ở đấy. Anh đang được vùi lấp chung với Martha dưới cát trắng của bờ biển Jersey .  Họ ghì chặt lấy nhau, và viên cuội trong miệng anh là lưỡi nàng.  Anh mỉm cười.  Mù mờ, anh nhận biết cái im vắng của ngày hôm ấy, cánh đồng im lìm như dỗi hờn, tuy thế anh đã chẳng thể nào chú tâm vào việc bảo vệ an toàn.  Anh ở bên ngoài điều ấy. Anh chỉ là một đứa bé đang chơi trò chơi chiến tranh, đó là tình yêu.  Anh chỉ mới hai mươi bốn tuổi.  Anh không thể tự kềm chế mình.

Một ít lâu sau, Lee Strunk bò ra khỏi đường hầm.  Hắn cười nhe răng, bẩn thỉu nhưng vẫn sống nhăn.  Thiếu úy Cross gật đầu và nhắm mắt lại trong khi những người kkác vỗ lưng Strunk và nói đùa về việc chết đi sống lại.

Giun.  Rat Kiley nói.  Xuất hiện từ trong cái mộ này.  Đồ ma trơi khốn nạn.

Mọi người cười.  Họ cảm thấy nhẹ nhõm.

Lee Strunk nhại một tiếng hú ma quái để đùa, một thứ tiếng rên, nhưng vui vẻ hơn, và ngay lúc ấy, khi Strunk phát ra tiếng hú ma quái mà vui vẻ, khi mà hắn kêu ahhhuuu, ngay lúc ấy Ted Lavender bị bắn ngay vào đầu khi hắn đi tiểu xong và quay trở lại. Hắn nằm, miệng mở toác.  Hàm răng của hắn bị vỡ nát. Dưới con mắt bên trái có một vết sưng bầm đen. Xương gò má biến mất. Ô, cứt thật, Rat Kiley nói, cái thằng ấy chết rồi.  Cái thằng ấy chết rồi.  Hắn tiếp tục lập lại, như thể đây là điều sâu sắc lắm – Cái thằng ấy chết rồi.  Tôi nói chết thật là chết mà.