Những Điều Họ Đeo Mang, p. 5 – Tim O’Brien

Có những thứ họ mang theo vì dị đoan. Thiếu úy Cross mang hòn cuội làm lá bùa hộ mạng.  Dave Jensen mang một cái chân thỏ,  Norman Bowker, bình thường là một người chân chất hiền lành, mang một ngón tay cái, đó là món quà của Mitchell Sanders tặng cho hắn. Ngón tay cái màu nâu sậm, trơn bóng, nặng chừng 110g là nhiều nhất. Nó được cắt từ cái thây của một chú bé VC, chừng 15 hay 16 tuổi.  Họ tìm thấy chú ở dưới rãnh ruộng, cháy đen, ruồi bu đầy mồm và mắt. Chú thiếu niên mặc quần đùi đen và giày xăng đan.  Lúc chết chú ấy mang một bọc gạo, khẩu súng, và ba băng đạn.
Bạn muốn biết ý kiến của tôi, Mitchell Sanders nói, chắc chắn có một bài học ở đây.
Hắn đặt tay lên cổ tay người chết.  Hắn im lặng một đỗi, như thể bắt mạch, xong rồi hắn vỗ bụng của cái xác, như đầy thương xót, và dùng cái rìu đi săn của Kiowa cắt ngón tay cái.
Henry hỏi cái bài học đó là gì?
Bài học?
Chú mày biết mà. Bài học.
Sanders dùng giấy đi cầu gói ngón tay lại và đưa nó cho Norman Bowker.  Không có máu.  Mỉm cười, hắn đá vào đầu chú bé, nhìn đám ruồi bay tán loạn, và nói.  Nó giống như một chương trình TV cũ – Paladin.  Có súng, sẽ du hành.
Henry nghĩ về điều này.
Ừ, hừm. cuối cùng hắn mở miệng.  Tao chẳng thấy bài học nào cả.
Đó nó đó. Mày sao kỳ quá.
Đm mày.

Họ mang giấy USO bút chì và bút mực.  Họ mang Sterno, kim băng, đèn đánh dấu đường, đèn làm tín hiệu, cuộn dây thép, kẽm gai, thuốc lá để nhai, bó nhang rời và tượng Phật Di Lặc, nến, bút dầu, Cờ Hoa Kỳ, đồ cắt móng tay, truyền đơn Psy Op, mũ mềm (như mũ hướng đạo), cái rìu, và còn nhiều thứ.  Mỗi tuần hai lần, khi máy bay trực thăng tiếp tế đến, họ mang thức ăn tươi nóng trong những cái thùng nhựa hai lớp màu xanh lá cây (mermite cans). Họ mang những thùng nhựa chứa chừng 8 lít nước.  Mitchell mang một bộ đồ trận rằn ri như da cọp để dành cho những buổi đặc biệt.  Henry Dobbins mang thuốc trừ sâu bọ Black Flag.  Dave Jensen mang những cái bao không để có thể nếu cần thì ban đêm đổ cát vào để tăng cường chuyện bảo vệ.  Lee Strunk mang kem chống nắng.  Có nhiều thứ họ chung nhau mang.  Thay phiên nhau họ mang cái máy PRC-77 thật to để phá tín hiệu, cái này cân nặng 13.5 kg với bình điện của nó.  Họ mang chung kỷ niệm ký ức.  Họ gánh vác cái mà người khác không mang nổi nữa.  Rất thường xuyên họ khiêng nhau, những người bị thương và những kẻ yếu sức.  Họ mang những vết thương bị nhiễm độc và bệnh tật. Họ mang bộ cờ, bóng rổ, tự điển Việt Anh, phù hiệu của cấp bậc, huy chương đồng và huy chương Trái tim màu tím, những cái thẻ nhựa có in những qui luật đạo đức. Họ mang những chứng bệnh như sốt rét và tiêu chảy.  Họ mang chí, ghẻ chốc, đĩa, rong và nhiều loại rau rễ rữa thối mốc meo. Họ mang mặt đất-Việt Nam , nơi chốn, đất đai- một thứ bụi khô màu cam đỏ bám đầy giày bốt, quần áo, và mặt mày.  Họ mang bầu trời.  Cả không trung khí quyển, họ mang nó, hơi ẩm, mưa dầm, mùi thối của nấm và những thứ rữa nát, tất cả những thứ ấy, và trọng lực.  Họ di chuyển như những con lừa. Ban ngày họ bị bắn sẻ, ban đêm họ bị pháo kích, nhưng đó không phải là trận chiến, đó là những cuộc hành quân vô tận, hết làng này sang làng khác, không có mục đích, không có gì thắng cũng không bị thua cái gì.  Họ đi hành quân chỉ để đi hành quân.  Họ nối nhau đi chậm chạp, ngu ngốc, chúi đầu về phía trước để chống lại hơi nóng, không suy nghĩ, với tất cả máu xương, chịu đựng khuân những thứ đơn giản, thực hiện công việc lính tráng bằng đôi chân, ráng leo lên đồi và xuống ruộng, băng sông rồi lại leo lên và leo xuống, chỉ cố mà khuân, một bước, thêm một bước, rồi bước nữa, nhưng không có sự chọn lựa hay quyết định nào cả, không có ý thức, bởi vì bước như tự động, như phản xạ, và chiến tranh hoàn toàn chỉ là vấn đề của tư thế và những thứ họ đeo mang, những thứ họ khuân vác là tất cả, một thứ trọng lượng trì trệ, một thứ rỗng tuếch, cái cùn mằn của mơ ước và trí thức và lương tâm và hy vọng và sự nhạy bén cảm giác của con người.  Nguyên tắc của họ là đôi bàn chân của họ.  Những toan tính của họ hoàn toàn thuộc về thể xác.  Họ không có ý thức về chiến thuật và nhiệm vụ.  Họ lùng xét làng mạc mà không biết cần phải tìm kiếm điều gì, không quan tâm hay tử tế gì cả, đá đổ tỉnh gạo, đe dọa trẻ em và ông già, phá nổ đường hầm, có khi đốt phá và có khi không, xong rồi chỉnh đốn hàng ngũ và tiếp tục qua làng bên cạnh, rồi các làng khác, nơi mà chuyện lại tuần tự xảy ra như trước.  Họ mang mạng sống của chính họ.  Sự căng thẳng khổng lồ.  Trong hơi nóng của buổi chiều, họ cởi nón sắt, và áo giáp, đi trần trụi như thế, nguy hiểm nhưng đỡ nhọc nhằn.  Họ thường ném bớt mọi thứ dọc đường hành quân.  Hoàn toàn để được dễ chịu họ thường ném bỏ phần ăn, phá nổ mìn Claymore và lựu đạn, không có gì gọi là vấn đề bởi vì khi đêm xuống máy bay trực thăng tiếp tế sẽ mang đến cũng những thứ đó, rồi một ngày hay hai ngày sau vẫn cùng những thứ đó, dưa hấu và những thùng đạn dược và mắt kính đen và áo len – nguồn cung cấp thì thật là đáng kinh ngạc – pháo bông mừng ngày 4 tháng Bảy, trứng màu Phục sinh – đó là cái tủ trưng bày chiến tranh Mỹ vĩ đại – thành quả của khoa học, của ống khói, loài chim cannery, kho đạn dược ở Hartford, rừng Minnesota, xưởng cơ khí, những cánh đồng bao la bắp và lúa mì – họ mang (đủ thứ trên người họ và trong người học) như những toa xe lửa chở hàng; họ mang trên lưng vác trên vai – và cho tất cả những điều mù mờ của Việt Nam, tất cả những huyền thoại có tên và vô danh, chắc chắn một điều là họ không bao giờ thiếu mất những thứ mà họ phải mang theo.