Những Điều Họ Đeo Mang, p. 6 – Tim O’Brien

 

Sau khi máy bay trực thăng chở Lavender đi rồi, Thiếu úy Jimmy Cross dẫn trung đội của mình trở lại Than Khe. Họ đốt cháy tất cả mọi thứ. Họ bắn gà và chó, họ đổ rác xuống giếng làng, và họ gọi pháo binh nã đạn vào làng và ngắm nhìn sự tàn phá, rồi họ hành quân vài giờ trong nắng chiều nóng hực và khi hoàng hôn xuống, khi Kiowa giải thích cái chết của Lavender, Thiếu úy Cross thấy mình run rẩy.

Anh cố nén khóc.  Với dùng cụ đào hố, nặng 2.2kg anh bắt đầu đào một cái lỗ trong đất.

Anh cảm thấy nhục nhã.  Anh tự ghét mình. Anh yêu Martha nhiều hơn thuộc cấp của anh, và đó là hậu quả tại sao mà Lavender chết, và đó là điều mà anh phải mang như viên đá nằm trong bao tử anh cho đến suốt cuộc chiến tranh.

Anh chỉ có thể đào đất thôi chứ chẳng làm gì khác được.  Anh dùng cái dụng cụ đào hố như là một cái rìu, chặt đứt, cả yêu thương lẫn ghét bỏ, rồi sau đó, khi trời tối hẳn, anh ngồi trong hố cá nhân và khóc. Mãi rất lâu anh cứ khóc như thế. Một phần anh thương tiếc Lavender. Một phần cho Martha, và cho chính mình, bởi vì nàng thuộc về một thế giới khác, không hoàn toàn có thật, và bởi vì nàng là một sinh viên năm thứ ba đại học Mount Sebastian ở New Jersey, nhà thơ và trinh nữ và không liên hệ vương vấn, và bởi vì anh nhận biết rằng nàng chẳng yêu anh và sẽ chẳng bao giờ yêu anh.

Như bao xi măng, Kiowa nói thì thầm trong bóng tối.  Tao thề có trời – bùm, gục xuống.  Không một lời.

Tao đã nghe câu này rồi, Norman Bowker nói.

Thằng đi đái, mày biết không? Nó còn đang kéo cái cái dây kéo lên. Bị xì nẹt lúc đang kéo quần rẹt rẹt.

Được rồi, đủ rồi.

Biết thế nhưng tao không thể chịu được, cái thằng chỉ mới vừa –

Tao nghe rồi, mày thật là…  Bao xi măng.  Sao mày không câm mồm dùm đi?

Kiowa lắc đầu buồn bã và liếc nhìn cái hố nơi Thiếu úy ngồi nhìn đêm.  Không khí đặc sệt hơi nước.  Một cơn sương mù dày đặc bao trùm lên cánh đồng và cái im ắng đến trước cơn mưa.

Sau một đỗi rất lâu Kiowa thở dài.

Có một điều chắc chắn, hắn nói.  Thiếu úy đau lòng lắm.  Tao muốn nói cái chuyện ông ấy khóc – cái cách mà ông tiếp tục – không giả dối hay gì gì, nó là một cái đau đớn nặng nề thứ thiệt.  Ông ấy đúng là quí mến thuộc cấp.

Chắc chắn rồi.  Norman Bowker nói.

Nói cái gì mày định nói đi, ông ấy thật sự quan tâm.

Chúng ta đều có những chuyện không vui.

Lavender thì không.

Không.  Tao cũng đoán thế.  Bowker nói.  Mày làm ơn dùm tao một chút được không?

Câm mồm?

Đúng là một thằng In-điêng khôn ngoan.  Câm mồm.

Rùn vai, Kiowa cởi đôi giày bốt ra.  Hắn muốn nói thêm, cho nhẹ người dễ ngủ, nhưng thay vào đó hắn mở quyển kinh Tân ước và xếp nó dưới đầu như cái gối.  Sương mù làm mọi vật có vẻ trống rỗng và không tình cảm. Hắn cố không nghĩ đến Ted Lavender, nhưng rồi hắn lại nghĩ, cái chết đến sao nhanh quá, không bi thảm, chỉ gục xuống chết, và sao mà khó nghĩ đến những chuyện gì khác, ngoại trừ nỗi ngạc nhiên.  Nó có vẻ gì đó không đúng theo tinh thần Thiên chúa. Hắn ước gì hắn có thể cảm thấy buồn vô tận, hay nổi giận, nhưng hắn không có cảm xúc và không thể cấu tạo cảm xúc.  Hắn chỉ vui mừng là mình còn sống.  Hắn thích cái mùi quyển Tân ước phía dưới gò má hắn, mùi da và mực và giấy và keo, hay bất cứ thứ chất hóa học nào.  Hắn thích nghe âm thanh của đêm.  Ngay cả khi mệt mỏi, hắn vẫn cảm thấy sung sướng, những bắp thịt đau nhức và hắn quan sát thân thể rất tinh tế, một cảm giác bềnh bồng. Nằm đấy, Kiowa thán phục là Thiếu úy Jimmy Cross biết thương tiếc.  Hắn muốn chia sẻ nỗi buồn với Thiếu úy.  Hắn muốn yêu mến đồng đội như Jimmy Cross đã yêu mến thuộc cấp. Tuy thế khi nhắm mắt lại, hắn chỉ có thể nghĩ đến cái Bùm- gục xuống, và hắn thấy dễ chịu vì được tháo đôi giày bốt ra và sương mù đang bao phủ hắn và mùi đất ẩm ướt và mùi của quyển thánh kinh và cái yên ấm dễ chịu của ban đêm.

Sau một hồi lâu, Norman Bowker ngồi bật dậy trong bóng đêm.

Anh ta nói.  Mày muốn nói, thì nói đi.  Nói.  Kể cho tao nghe.

Quên chuyện đó đi.

Không, thằng nỡm, nói đi.  Có một điều mà tao ghét nhất, đó là một thằng In-điêng im lặng.