một mai giã từ vũ khí

Buổi sáng hôm nay lái xe đi làm, tôi nghe một cuộn băng cũ có bài hát này do Thái Thanh hát. Tôi nghe cảm động quá nên tìm trên youtube và đăng lên đây mời bạn nghe. Bạn nào già già như tôi chắc đã nghe qua rồi và tôi mời nghe lại để nhớ thời xa xưa còn trẻ. Bạn nào trẻ chưa được nghe qua thì sẵn đây nghe cho biết. Đã có một thời người miền Nam hát những bài như thế này. Tôi không biết tác giả của bài hát là Nhật Ngân hay Trịnh Lâm Ngân, bạn nào biết chắc chắn xin chỉ giúp. Nhiều người hát, Duy Khánh, Thế Sơn, nhưng tôi yêu giọng của bà Thái Thanh trong bài hát này. Như đã nói, giọng hát làm tôi cảm động.

Rồi có một ngày, sẽ một ngày chinh chiến tàn 
Anh chẳng còn chi, chẳng còn chi 
Ngoài con tim héo em ơi ! 
Xin trả lại đây, bỏ lại đây 
Thép gai giăng với lũy hào sâu 
Lổ châu mai với những địa lôi 
Ðã bao phen máu anh tuôn, cho còn lại đến mãi bây giờ 

Trả súng đạn này, ôi sạch nợ sông núi rồi 
Anh trở về quê, trở về quê tìm tuổi thơ mất năm nao 
Vui cùng ruộng nương, cùng đàn trâu 
Với cây đa khóm trúc hàng cau 
Với con đê có chiếc cầu tre 
Ðã bao năm vắng chân anh 
Nên trở thành hoang phế rong rêu 

Rồi anh sẽ dựng căn nhà xưa 
Rồi anh sẽ đón cha mẹ về 
Rồi anh sẽ sang thăm nhà em 
Với miếng cau, với miếng trầu, ta làm lại từ đầu 

Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm 
Mộ bia kín trong nghĩa địa buồn 
Bạn anh đó đang say ngủ yên 
Xin cám ơn ! Xin cám ơn ! Người nằm xuống 

Ðể có một ngày, có một ngày cho chúng mình 
Ta lại gặp ta, còn vòng tay 
Mở rộng thương mến bao la. 
Chuông chùa làng xa, chiều lại vang 
Bếp ai lên khói ấm tình thương 
Bát cơm rau thắm mối tình quê 
Có con trâu, có nương dâu 
Thiên đường này mơ ước bao lâu.