Có mèo

Tôi nhận được lời rủ rê viết về văn chương blog. Rải rác đó đây tôi đọc được nhiều truyện ngắn, biên khảo, thơ trên các blog bạn. Có nhiều bài hay đáng nhớ, đáng chú ý nhưng có thật sự đó là văn chương không còn phải đợi thời gian trả lời. Riêng trên blog tôi thì thật tình không dám nhận là blog văn chương.

Văn chương gì, khi nhà văn lão thành ĐĐT viết về con chó của ông. Và tôi, không là nhà văn nhưng cũng sắp lão thành, (sắp thôi, ngu gì tự nhận là mình già) thì ngày này qua ngày nọ viết về con mèo của tôi.

Thỉnh thoảng, nhìn Nora tôi tự hỏi vì sao mình nuôi nó. Vì con tôi muốn nuôi mèo và tôi chìu ý con tôi? Hay vì tôi phải lòng yêu Nora khi cho nó tạm trú một thời gian trong nhà tôi? Hay vì một lý do nào khác mà tôi không dám nhìn thẳng vào tâm hồn mình, và càng không dám nói ra?

Bạn có thường tự hỏi vì sao bạn thích cái này mà không thích cái kia, mến người này ghét người kia, thấy quyển sách này hay và quyển sách kia dở, người này đẹp và người kia xấu? Bạn dựa vào đâu, dựa vào cái gì để làm tiêu chuẩn cho quan điểm mỹ thuật? Bạn học yêu ghét, đúng sai, đẹp xấu, hay dở từ lúc nào? Từ đâu? Từ ai?

Tôi thường tự hỏi tôi như thế. Tôi tự hỏi là tôi bị tiêm nhiễm từ chung quanh, hay tôi rút những quan điểm này từ trong chính tôi. Lẩm cẩm nhỉ. Biết thế nhưng vẫn không tránh được những ý nghĩ thoáng qua trong đầu có khi không đúng lúc và không đúng chỗ.

Khi Ách Cơ mang Nora về lần đầu, tôi cương quyết không được nuôi. Lúc ấy cô nàng đang học năm cuối Trung học. Ách Cơ gửi con mèo ở nhà bạn. Nhà người bạn cũng nuôi nhiều mèo nên gửi thêm một con chẳng quan hệ gì. Vào đại học, cô nàng thường về nhà, ghé nhà bạn thăm mèo.

Mùa hè khi Cá Linh học lớp 11, Ách Cơ mang Nora về chơi và Cá Linh xin được nuôi Nora. Cô nàng hứa sẽ chăm sóc giữ vệ sinh không làm phiền tôi. Tôi ngần ngừ nhưng cuối cùng tôi nhân nhượng vì chìu con. Có thật tôi chìu Cá Linh không phải vì cái mặc cảm tội lỗi của tôi.

Ngày tôi còn nhỏ nhà tôi có nuôi một con mèo con. Trước nhà tôi có rãnh nước, cạn thôi, nhưng đủ nguy hiểm cho mèo con. Con mèo té xuống rãnh nước. Má tôi vớt nó lên, nó ướt nhẹp. Má tôi quấn nó lại ủ cho ấm, nhưng nó run bần bật và thỉnh thoảng lên cơn kinh phong. Hôm sau thì chết. Má tôi bảo mèo bị ướt, nước vào lỗ tai là chết. Cái chết của con mèo để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Tôi không muốn nghĩ đến, không muốn công nhận là tôi có lỗi trong cái chết của con mèo. Mấy chục năm sau tôi vẫn còn nhớ cái bộ lông ướt và cái xác nhỏ bé của con mèo.

Khoảng thập niên tám mươi, tôi ở Philadelphia, thành phố lớn của tiểu bang Pennsylvania. Buổi chiều đi học về tôi thường thấy một con mèo con màu trắng, lởn vởn gần chân cầu thang, không hiểu tại sao chủ không cho vào phòng. Nó đói và gầy lắm, đòi ăn khóc um sùm. Tôi lấy sữa cho nó uống. Để ý thấy đôi mắt nó có hai màu khác nhau, một bên xanh, một bên vàng (hay nâu, đen, tôi không còn nhớ rõ).  Cho con mèo uống sữa lần thứ hai thì gặp chủ của nó là một anh Mỹ trắng. Hỏi tại sao ông không cho con mèo vào nhà. Hắn nói con mèo này là của người yêu của hắn, đi chơi xa đem gửi. Hỏi tại sao không cho vào nhà hắn nói không thích mèo. Tại vì người yêu gửi nên không tiện từ chối. Hắn hỏi tôi có thích mèo không, tôi nói không nhưng thấy con mèo con đói tội nghiệp. Tôi nhớ đến con mèo con té xuống rãnh, ướt nhẹp ngày xưa. Vài hôm sau hắn mang con mèo đến phòng tôi đưa cho thằng cháu kêu tôi bằng dì cũng đang đi học đại học. Hai dì cháu chia nhau căn chung cư có hai phòng ngủ. Hắn nói dối là tôi xin con mèo. Hắn nói hắn và người yêu của hắn chia tay, bỏ nhau, không ai muốn nuôi con mèo. Nếu mi không nhận tao đem bỏ vào “pound” (chỗ nhận mèo chó bỏ hoang, nếu không ai nuôi họ sẽ giết chúng). Cháu tôi nhận con mèo. Không lâu sau đó ông Tám nhận được việc làm ở New Jersey, tôi theo tiếng gọi trái tim, để con mèo lại vì chung cư ở New Jersey người ta không chấp nhận cho nuôi mèo. Tôi tự biện hộ là tôi không phải là người nhận con mèo vì thế tôi không có trách nhiệm. Con mèo con ấy cuối cùng rồi cũng vào “pound.” Thế là trong phần tội lỗi của tôi lại có thêm một cái chết của mèo.

Thỉnh thoảng những cái chết của mèo này trở lại trong trí nhớ của tôi. Có cái gì đó làm tôi thấy không yên ổn. Nhẹ nhàng nhưng khuấy động.

Có lần tôi đi bộ, nghe tiếng mèo con kêu dưới ống cống. Che ống cống là một cái vỉ sắt rất dày, rất nặng. Vỉ sắt có kẽ hở rộng nên con mèo con bị rơi xuống đó. Tôi không biết làm sao cứu con mèo. Tần ngần mãi rồi bỏ đi. Tôi làm được gì? Gọi 911 cứu mèo ư? Nếu người ta không chê tôi ngớ ngẩn, đến cứu con mèo, rồi bảo tôi phải nuôi mèo thì tôi làm sao? Tôi không muốn nuôi mèo. Vài hôm sau đi ngang chỗ cống ấy ngửi thấy mùi thối. Thêm một cái chết của mèo cộng vào ký ức của tôi. Dù thật ra không phải lỗi của tôi nhưng tôi đã không cố gắng làm một việc thiện. Không làm được việc thiện có là cái ác của mình không?

Khi Cá Linh xin nuôi mèo thì cả ba cái chết của mèo trong quá khứ của tôi trở về. Có lẽ tôi đồng ý để Cá Linh nuôi Nora vì tôi muốn chuộc tội của tôi. Cá Linh vào đại học để Nora lại nhà, tôi nuôi, chăm sóc, quét dọn phân. Mãi rồi Nora trở thành một người bạn nhỏ của tôi. Khi muốn đi chơi, tôi bảo Cá Linh về nhà chăm Nora. Tôi không muốn cho Nora vào chuồng mang đem gửi. Tôi sợ rủi có gì bất trắc Nora xổng chuồng chạy trên đường rồi biến mất. Tôi sợ không biết trả lời thế nào với con tôi. Tôi sợ phải nhìn thấy cái đau buồn của con tôi. Tôi sợ phải nhìn vào quá khứ đã có ba con mèo chết. Tôi sợ phải nghĩ đến làm sao Nora có thể sống còn trên đường phố như những con mèo hoang khác.

Tôi nghĩ mọi quyết định yêu ghét, khen chê, tốt xấu của mình có nhiều yếu tố sâu xa bắt nguồn từ quá khứ, tác động từ bên ngoài và nhiều khi từ bên trong. Chẳng quan trọng với người ngoài nhưng quan trọng với mình. Tưởng là vì người nhưng thật ra là vì mình.

Tôi có nhảm lắm không?

12 thoughts on “Có mèo”

  1. cảm ơn chị đã follow blog em, em cũng follow chị nhé?

    Em cũng đang ở một mình, tự dưng một ngày nhận nuôi một chú chó con. Thấy nó còn bé, run lập cập trong một ngày mưa bão, lại bị chủ cũ đối xử tàn nhẫn. Thế là mang về nhà, cùng ăn, cùng ngủ, cùng quẩn quanh ngắm mưa uống trà. Em chỉ nghĩ nuôi nó thật là tạm bợ vậy thội, ai ngờ đã có tình cảm thật, nhất là lúc nó gác cái đầu nhỏ xinh lên chân mình ngủ say. Đúng là truớc đây em có một vài em thú cưng, nhưng không bị bắt mất, thì cũng ra đi cả. Nên em nuôi Coca (tên của cún con) mà cứ thất lòng hồi hộp, nhiều khi ra ngoài làm việc cứ lo nó ở nhà có chuyện gì không, có bị ai bắt đi không, có tại nạn xì gas cháy nổ gì không…Có lần em dẫn nó đi công viên, nó vì ở trong nhà mải không đuợc ra ngoài nên buông dây chạy tóan lọan làm em chạy theo gần hụt hơi. Bắt đuợc thì phải đánh nó, phạt nó để nó nhớ lần sau không tái phạm, nhưng em cứ áy náy mãi, cứ để nó ở mãi với mình thì có phải là tốt cho nó không. Em cũng rất sợ lỡ mà nó bị lạc ra đuờng, liệu một con toy dog như nó có khả năng và kỹ năng gì để sinh tồn? Cũng vì em có cái suy nghĩ mình không có tay nuôi pet, nhưng thôi, mình với một ai đó, hay một điều gì đó, gặp nhau đã là có duyên cả mà. Em với Coca và chị với Nora : )

    Chúc chị vui.

    Like

  2. Mấy hôm nay định hỏi Hà Linh là hồi vụ Sóng Thần cuộc sống của Hà Linh có bị ảnh hưởng nhiều không. Chị sợ là khi gặp nhau mình không nói được những gì mình muốn nói. Có những điều viết được nhưng không nói được em ạ. Được trò chuyện với Hà Linh thú vị lắm, vì Hà Linh chịu khó dàn trải ý của mình bằng chữ.

    Like

    1. Nếu được nghe Hà Linh nói cả buổi thì có lẽ tuyệt vời lắm. Ừ chị cũng thấy mình yêu thương con mèo lạ lùng, như yêu một đứa trẻ bé bỏng hay nũng nịu. Thỉnh thoảng vuốt ve nựng nịu nó một chút mà thấy lòng mình ấm áp. Thảo nào người ta hay khuyên người già nên nuôi súc vật để làm bạn vì nó giảm stress rất nhiều. Có người hay cái gì đó để yêu thương thì cuộc đời dễ chịu hẵn.
      Cách sống của chị cũng gần giống như cách sống của em. Chị đến gần với cái chết nhiều lần trong đời nên rất đồng ý với quan niệm sống của em. Cám ơn đã chia sẻ ý nghĩ.

      Like

  3. Chỉ có chuyện Nora và vài con mèo trong quá khứ và chắc là không hư cấu gì cũng thành một entry để tác giả gửi vào chủ kiến của mình cũng như vài suy nghĩ phần nào mang tính triết lý. HN thích cái kết này của BT và với HN, BT chẳng nhảm tí nào, lại rất thật và thú vị nhất là đề tài dẫn đến những đàm đạo online mà bình thường không thể tìm thấy. HN cũng thích nuôi chó, mèo, bây giờ, di chuyển nhiều nơi, chúng không còn ở với mình nhưng tính tình, hình ảnh chúng vẫn đọng lại trong tâm tưởng các thành viên gia đình khá sắc nét.

    Liked by 1 person

  4. Đúng vậy đó Tám….Buổi tối ngắm bọn mèo đùa nghịch, chán rồi lài leo lên lưng lên vai mình là hết stress ngay.

    Liked by 1 person

    1. KA có đến sáu con mèo phải không? Coi chừng nó sinh sản nhiều quá KA sẽ phải bận bịu với “các cháu”.

      Like

  5. Hihi tình cờ lạc vào chuyện mèo nhà chị em đọc thích ghê, nhà em cũng có 2 con mèo. Em cũng đang định post lên kể chuyện mèo nhà em nè .

    Liked by 1 person

Comments are closed.