Thơ Bùi Giáng

Bao giờ

Bằng bút chì đen
Tôi chép bài thơ
Trên tường vôi trắng

Bằng bút chì trắng
Tôi chép bài thơ
Trên lá lục hồng

Bằng cục than hồng
Tôi đốt bài thơ
Từng phút từng giờ

Tôi cười tôi khóc bâng quơ
Người nghe cười khóc có ngờ chi không.

@ @ @

Mai sau em về

Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
Ta đi còn gửi đôi dòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù?

Những thương nhớ lạnh bao giờ
Đường thu chia ngả chân trời rộng thênh
Đây phồn hoa của thị thành
Đây hồn thủy thảo[1] khóc tình nửa ngang
Càn khôn xưa của riêng chàng
Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình
Bây giờ đón bước em xinh
Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao.

@ @ @

Mắt buồn

Dặm khuya ngắt tạnh mù khơi – Nguyễn Du

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão dông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
Ầm trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng những lời hẹn hoa
Bỏ người yêu bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con.

@ @ @

Tóc bạc thưa rằng

Một bữa trăng sao
Xuống rừng rú dại
Một bữa trời trăng
Buồn không thể nói

Cầm gương lên hỏi
Tóc bạc thưa rằng
Trời đất cách ngăn
Đừng mê con gái

Bực quá liền quăng
Tấm gương xuống đất
Vẫn nghe mãi rằng
– Đó là sự thật.

@ @ @

Gái buồn

Bờ sau hang núi
Lá xanh lá đỏ chiều nay
Chim trời vòi või
Để rơi cánh mỏng theo ngày

Mùa sau thu xế
Hang rừng gió thổi dòng khe
Em về đây điể
Rạc rời tiếng cũ còn nghe

Ngày sau chỗ ấy
Mây mù quyến rũ trăng sương
Em về sẽ thấy
Mông lung sầu muộn gái buồn

@ @ @

Nghe

Cúi đầu nghe tạnh
Mưa chiều rừng gió đi mau
Con đường trăng lạnh
Hang rừng bông rụng hoa đau

Cồn xưa cỏ mọc
Lá sông chảy xuống chân trời
Chảy lên mái tóc
Một mùa thu gục bên tôi

Người kia đứng lại
Nghe trời đẩy xuống hai vai
Con đường thơ dại
Còn đây lá cũ một vài


[1] thủy thảo: cỏ nước (nghĩa như “hoa cỏ”, “cỏ dại”).

12 thoughts on “Thơ Bùi Giáng”

  1. Sáng nay, đọc báo giấy Thanh niên (HN về VN một tuần rồi) thấy bài viết về Bùi Giáng và Phạm Công Thiện (nếu Tám thích thử vào thanhnienonline để đọc). Thiệt là có duyên. Cám ơn Tám đã post những bài thơ chọn lựa này. Lúc đầu tưởng Tám viết về Bùi Giáng, ngạc nhiên lắm vì với HN viết về 6 Giáng thiệt ngại. Đọc những bài Tám post về BG, HN lượm bài này, nghĩ mãi 4 câu dưới đây, nhất là “lá rơi ” mà “dội ở trong sương mù” thì thích lắm:
    Em về mấy thế kỷ sau
    Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không
    Ta đi còn gửi đôi dòng
    Lá rơi có dội ở trong sương mù?

    Like

  2. Bà Tám ơi…
    Thơ “độc đáo” của Thi lão Bùi Giáng…nè…
    hihi…

    – CHIÊM BAO

    Xa nhau cỏ lạnh trên ngàn
    Nhớ nhung gửi nước lã tràn xuống khe

    Không ngõ đi con về con chết mẹ về xanh xao cây ổi cây bòng cây bưởi cây bây giờ cây không bao giờ muốn chim leo chim té bây giờ bây giờ con qua bên đó cha mẹ chờ mười năm con không về tin về rằng con không bao giờ không bao giờ không bao giờ từ bữa cơm bỏ bú ham chơi con lớn lần lần trường làng trường tỉnh buổi sáng buổi chiều hai lần qua đò buổi trưa ở lại nhà bà ngoại cho con ăn cá ngon hơn ở nhà mười tám tuổi con đi lính qua Tây con làm ông đội không bắn một người nào yêu một bà đầm yêu quá con không về con chưa kịp về con định cưới xong dẫn bà đầm về đẹp hơn con Lựu con ông xã Vĩnh Trinh bà Weil chưa kịp binh vực con thì con chết rủi ro mần răng lạ rứa tại người đàn bà bên Tây họ đẹp quá bà Weil không thể cứu con? Cái định mệnh của con là con chết? Chiêm bao mẹ thấy con về bà Weil bảo rằng ở bên Tây con đau khổ thiếu áo ở bên này cha mẹ bán lư đồng bình bạc bàn thờ không đủ tiền nộp thuế cho ông Tây lấy đâu mà gửi qua bên trời tuyết cho con mà tại răng con lại yêu bà đầm nào đẹp oan nghiệt rứa? Cha mẹ chết vì ông Tây con chết vì bà đầm tại mần răng con không về Vĩnh Trinh Cổ Tháp An Lâm Cù Bàn Thanh Châu chiều nay không có gió cái bờ ruộng cong cong tại mần răng anh Sáu ở Saigon cũng không có tin chi về thì mẹ chết con ruột mà chết luôn con nuôi nghe nói bà Weil cũng không thể sống được mà cái ông Ca-Mu ở Phi Châu qua Ba Ri cũng chết ông Póc Neo buồn quá cũng héo đi dần dần anh Sáu nhớ bà Mông Lô cám dỗ không tin về xứ sở thì còn ai mà sống được? Mùa màng thì chuột cắn cây lúa liên tiếp ba mươi mấy con trăng cô Lựu đi lấy chồng thì tiếp tới mẹ mù hết 2 con mắt mà mưa mùa đông ướt bụi ướt bờ ông Phan Khôi cũng không sống được tại cớ mần răng ông Huy Cận không bênh vực ông Phan Khôi để cho ông Trường Chinh ông Tố Hữu ăn hiếp ông Phan Khôi thì chợ Bảo An mần răng mà vui như ngày trước con cháu ông Hoàng Diệu thì bỏ làng Xuân Đài mà đi mẹ nhớ con quá thì cái trái đất tròn hay méo mẹ cũng chẳng biết bước vào cái ngõ mô mà hỏi tin con Mười thì nghe nói từ cái ngày nó vô Xà Gòn nó mang giày cao gót nó soi gương sao bầy kiến không tha nó về Vĩnh Trinh mắt mù thì mẹ cũng nghe cái bàn chân nó bước đi có khác cái ngày nó chạy bắt con châu chấu.”
    (Bùi Giáng)

    http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5731

    Like

Comments are closed.