Thu đến

005anSh7vjBUmfQ0W.bnOUI4iQTrời se se lạnh. Những sợi dây ivy đã trở màu. Trên chóp những ngọn cây đã thấy vài chiếc lá đỏ rực trong nắng.

Buổi sáng nghe như có tiếng mưa. Nhìn ra ngoài trời chưa sáng hẳn. Không phải mưa. Đó là tiếng lá reo trong gió. Lá rung mà cành không lay. Đó là tiếng gió thu

Buổi chiều có tiếng ngỗng bay ngang trời.

Thu đến.

@ @ @

Wild Peaches

[. . . ]
The winter will be short, the summer long,
The autumn amber-hued, sunny and hot,
Tasting of cider and of scuppernong;
All seasons sweet, but autumn best of all.

– Elinor Wylie

scuppernong: một thứ rượu làm bằng trái nho muscadine.

27 thoughts on “Thu đến”

  1. Nhìn hình làm em nhớ mùa Thu Tennessee quá chị ui! Nhớ những mùa thu của Smokey Mountains nè! Đẹp một cách kỳ lạ luôn!

    Xứ cao bồi này thì đã bắt đầu cảm giác cái không khí thu nhẹ nhàng, tươi mát một chút – nhưng vẫn thiếu ….sắc thu đổi màu chị ơi!

    Like

    1. Nếu có dịp chị sẽ đi thăm “quê cũ” Tennesse của DQ. Nếu mùa thu đẹp thì mùa xuân cũng đẹp. Có núi thì mùa đông cũng đẹp luôn.

      Like

  2. Trời ơi, thật là ngưỡng mộ nội lực tài hoa phóng bút đầy tâm hồn nghệ sĩ của Bà Tám hết sức vậy đó!
    Đoản văn, thật gói gọn cô đúc trong 70 từ, đã khiến cho người đọc, khi đọc, như cảm nhận được hết tất cả mọi sắc thái cảm xúc về…không gian thu, thời gian thu, sắc thu, ý thu, hồn thu, tình thu, hơi thu, hương thu và ngay luôn cả sầu thu…một cách đầy phiêu linh đến khinh khoái…
    Nhưng, không chỉ là một đoản văn, mà người đọc, như còn cảm nhận rất rõ ràng rằng mình đang thật sự hòa quyện lâng lâng đọc một THI PHẨM, đang thả hồn thưởng thức một NHẠC PHẨM, cũng như đang mê đắm thưởng lãm một HỌA PHẨM…nữa vậy!
    Đoản văn “Thu đến” quả thật sự tuyệt mỹ…Bà Tám ơi!

    Và, với cái cảm giác phiêu linh ấy, làm Bảo Vân cháu lại liên tưởng nhớ đến 2 câu thơ của thi sĩ Đinh Hùng trong “Khúc ca mùa thu”:
    “Nắng vàng trôi chảy về đâu?
    Hôm nay mới thực bắt đầu mùa thu.”

    Cùng nhạc phẩm “Thu Quyến Rũ”, qua giọng ca cũng đầy quyến rũ của (cố) Tài tử Ngọc Bảo:

    Like

    1. Cám ơn Bảo Vân. Khen ít ít thôi, khen kiểu này sợ độc giả tưởng nhầm bà Tám thuê người comment. Tôi rất ngượng khi được khen như thế.

      Like

      1. Hihi…
        Ôi, Bà Tám mà…ngượng, thì Bà Tám lại càng thêm nhiều nét duyên dáng…đẹp lão, và rồi thì…Ông Tám sẽ ngẩn ngơ người mà…” Có một gã khờ ngọng nghịu đứng làm thơ”…ngay đó thôi, Bà Tám ơi…
        Hihi…

        Like

  3. “The winter will be short, the summer long,
    The autumn amber-hued, sunny and hot,
    Tasting of cider and of scuppernong;
    All seasons sweet, but autumn best of all.”
    – Elinor Wylie

    ( Khi cả thế giới sẽ hoàn toàn đảo lộn
    Anh sẽ nói rằng chúng ta sẽ thiên di đi về bờ phía Đông
    Trên một chiếc thuyền ngược giòng sông Baltimore
    Chúng ta sẽ sống giữa những cây đào man dại
    cách thành phố nhiều dặm đường .
    Anh sẽ đội chiếc mũ chụp bằng da chuột nhỏ
    và em sẽ mặc một chiêc áo dài dệt ở nhà, và
    nhuộm màu vàng xẫm bằng chất nhựa cau
    Chúng ta sẽ lạc xa, như tổ phụ của anh, những người từng ăn sen
    Chúng ta sẽ lội trong sữa và trong mật cho đến khi chìm ngủm )

    Mùa đông sẽ ngắn, mùa hạ sẽ dài
    Mùa thu có màu đá hổ phách sẽ nóng và chói chang mặt trời
    Sẽ có mùi của rượu tần và rượu scuppernong *
    Tất cả các mùa sẽ trở thành êm dịu, và nhất là mùa thu …
    (…)
    (Nguyễn Đình Tuyến)

    Wild Peaches

    1
    When the world turns completely upside down
    You say we’ll emigrate to the Eastern Shore
    Aboard a river-boat from Baltimore;
    We’ll live among wild peach trees, miles from town,
    You’ll wear a coonskin cap, and I a gown
    Homespun, dyed butternut’s dark gold colour.
    Lost, like your lotus-eating ancestor,
    We’ll swim in milk and honey till we drown.

    The winter will be short, the summer long,
    The autumn amber-hued, sunny and hot,
    Tasting of cider and of scuppernong;
    All seasons sweet, but autumn best of all.
    The squirrels in their silver fur will fall
    Like falling leaves, like fruit, before your shot.

    2
    The autumn frosts will lie upon the grass
    Like bloom on grapes of purple-brown and gold.
    The misted early mornings will be cold;
    The little puddles will be roofed with glass.
    The sun, which burns from copper into brass,
    Melts these at noon, and makes the boys unfold
    Their knitted mufflers; full as they can hold
    Fat pockets dribble chestnuts as they pass.

    Peaches grow wild, and pigs can live in clover;
    A barrel of salted herrings lasts a year;
    The spring begins before the winter’s over.
    By February you may find the skins
    Of garter snakes and water moccasins
    Dwindled and harsh, dead-white and cloudy-clear.

    3
    When April pours the colours of a shell
    Upon the hills, when every little creek
    Is shot with silver from the Chesapeake
    In shoals new-minted by the ocean swell,
    When strawberries go begging, and the sleek
    Blue plums lie open to the blackbird’s beak,
    We shall live well — we shall live very well.

    The months between the cherries and the peaches
    Are brimming cornucopias which spill
    Fruits red and purple, sombre-bloomed and black;
    Then, down rich fields and frosty river beaches
    We’ll trample bright persimmons, while you kill
    Bronze partridge, speckled quail, and canvasback.

    4
    Down to the Puritan marrow of my bones
    There’s something in this richness that I hate.
    I love the look, austere, immaculate,
    Of landscapes drawn in pearly monotones.
    There’s something in my very blood that owns
    Bare hills, cold silver on a sky of slate,
    A thread of water, churned to milky spate
    Streaming through slanted pastures fenced with stones.

    I love those skies, thin blue or snowy gray,
    Those fields sparse-planted, rendering meagre sheaves;
    That spring, briefer than apple-blossom’s breath,
    Summer, so much too beautiful to stay,
    Swift autumn, like a bonfire of leaves,
    And sleepy winter, like the sleep of death.

    Elinor Wylie

    Like

    1. Nếu BV nhín chút thì giờ chia sẻ kiến thức với độc giả về điển tích lotus-eating thì Tám cám ơn lắm. Đây là một điển tích gần giống như khoai lang Dương Ngọc ở bên nước mình.

      Like

      1. Ôi trời ơi, Bà Tám ơi, Bà Tám muốn đưa Bảo Vân cháu lên…”đoạn đầu đài”…thì phải?! huhu…
        Bà Tám ơi, Bảo Vân cháu còn nhỏ, vốn kiến thức thì chỉ…cỏn con bé tí tẹo, hàng ngày, thi thoảng sắp xếp thời gian học, giải lao, vào nhà Bà Tám đọc bài rồi gõ còm vui vui thư giãn chơi thôi mà, vì thế, cháu hỏng có dám cả gan mà…”múa rìu qua mắt thợ”…đâu, Bà Tám ơi!
        Cái “điển tích lotus-eating” mà Bà Tám nói này, thật tình, cháu chỉ biết…chút chút, mơ mơ màng màng và loáng thoáng thôi, Bà Tám à.
        Cháu nhơ nhớ, (vì có đọc đâu đó trên một diễn đàn, hình như là…Wordreference.com -Language forum) thì Lotus-eating là adjective, Derivatives của Lotus-eater (n), đúng hông Bà Tám?
        Và trên diễn đàn ấy, cháu nhơ nhớ có 2 members có comments sau:
        – (Odira):
        1/ “Lotus-eater or Lotus Eater Greek Mythology One of a people described in the Odyssey who lived in a drugged, indolent state from feeding on the lotus.”

        2/ “A lazy person devoted to pleasure and luxury.”
        – Và…( Bibliolept):
        “A lotus-eater might be someone obsessed with fantasies, too. However, it is likely to mean simply a lazy person.”

        Thôi thì, Bà Tám viết một entry về…cái “điển tích Lotus-eating” này, cho mọi người cả nhà mình cùng đọc, đi Bà Tám!

        P/s: Cháu cũng thử mò…nhờ Tự Điển .
        Hihi….

        A/ Definition of lotus-eater in the British & World English dictionary :
        – lotus-eater (noun)
        a person who spends their time indulging in pleasure and luxury rather than dealing with practical concerns:
        she was thinking of taking the afternoon off, but resisted the impulse to be a lotus-eater

        Derivatives
        lotus-eating (adjective)

        B/ Definition of lotus-eater in the US English dictionary:
        – lotus-eater (noun )
        a person who spends time indulging in pleasure and luxury rather than dealing with practical concerns.

        Derivatives
        – lotus-eating (adjective)
        Origin:
        Mid 19th century: from the people in Homer’s Odyssey who lived on the fruit of the lotus, which was said to cause a dreamy forgetfulness in those who ate it

        .C/ The free dictionary.com (by Farlex)
        – lotus-eater (noun):
        (Myth & Legend / Classical Myth & Legend) Greek myth one of a people encountered by Odysseus in North Africa who lived in indolent forgetfulness, drugged by the fruit of the legendary lotus.

        Và…có thể đọc tham khảo thêm về “Lotus-eaters” ở:

        http://en.wikipedia.org/wiki/Lotus-eaters

        Like

        1. Odysseus dùng kế, mang ngựa Trojan đánh hạ thành Troy. Sau khi thành Troy thất thủ quân đội của Odysseus cướp bóc tàn phá Troy. Cassandra bị hãm hiếp ngay trong thánh địa, nơi đáng lẽ có thể để bảo vệ nàng. Điều này khiến nữ thần Athena nổi giận bà gây ra cơn bão để nhận chìm hạm đội của Odysseus trên đường trở về Ithaca. Odysseus thoát được cơn bão, và trôi vào một hòn đảo ở miền Bắc châu Phi, có thể là Djerba. Đây là vùng đất của một giống người được gọi là lotophagi có nghĩa là những người ăn hoa sen. Theo lời của Odysseus, giống người này hiền lành chẳng những không làm hại quân lính của ông mà còn cho ăn hoa sen. Thức ăn này rất ngon, dường như có chất ma túy. Quân lính của ông ăn vào đâm ra vui vẻ và ngây ngất, chẳng còn thương nhớ quê nhà vợ con nữa.
          Truyện cổ tích khoai lang Dương Ngọc của Việt Nam hơi khác một chút. Vị hoàng tử lạc đường đến một vùng đất lạ. Bụng đói suýt ngất chàng được một cô thôn nữ cho ăn khoai Dương Ngọc. Loại khoai thơm ngọt và nàng thiếu nữ xinh xắn làm hoàng tử không còn muốn trở về quê hương nữa.
          Không ai biết chắc loại hoa sen này có phải là loại hoa sen chúng ta thường thấy ở Việt Nam hay là các loại khác như trái jujube date-plum, blue water-lily of the Nile ở châu Phi.
          Odysseus là tên gọi theo tiếng Hy-lạp. Gọi theo tên La-mã là Ulysses. Người ăn hoa sen sau đó dùng để chỉ những người đến một vùng đất lạ vì cảm mến vùng đất này mà chọn làm quê hương và quên mất lối về quê nhà. Somerset Maugham có truyện về người ăn sen, và năm 2010 Tatjana Soli có một truyện dài nói về một người nữ nhiếp ảnh gia sang Việt Nam và ở lại đây cho đến ngày VN thất thủ có tựa đề là người ăn sen.

          Like

          1. Dạ, Cám ơn Bà Tám đã còm cho biết về “Điển tích lotus-eating” ạ!
            Vậy mà Bà Tám lại cứ muốn đẩy Bảo Vân cháu lên…”đoạn đầu đài”!
            Hihi…
            P/s:
            Dạ, còn về sự tích cây (củ) Khoai lang, cũng như sự tích “khoai lang Dương Ngọc”, thì Bảo Vân cháu có biết ạ!
            SỰ TÍCH CÂY KHOAI LANG

            Like

  4. Lời khen của BV hơi quá, nhưng có cái đúng. Bà Tám viết kỹ, kén chữ, khác hẳn ĐĐT, quá dư thừa từ.
    Những lời thực tình.
    NQT

    Like

    1. Cám ơn bác Anonymous đã lưu ý đọc còm của cháu và có lời nhận xét chân tình ạ!
      Dạ, thưa bác, thú thật, khi đọc đoản văn, với cá nhân cháu, thật sự cháu dâng tràn cái cảm xúc trong cảm nhận…nhiều lắm:
      1/ Là một thi phẩm:
      Chỉ cần xuống hàng ở mỗi dấu chấm của đoản văn, theo cháu, là thành một thi phẩm…ngay.
      2/ Là một nhạc phẩm:
      Với ý tứ của đoản văn, hòa quyện các cụm từ: se se lạnh, buổi sáng nghe như có tiếng mưa, tiếng lá reo trong gió, lá rung…cành không lay, tiếng gió thu, tiếng ngỗng bay ngang trời…
      Cháu thiển nghĩ, ắt hẳn đó sẽ là những nốt nhạc của một nhạc phẩm…thu…đẹp!
      3/ Là một họa phẩm:
      Thì còn gì nữa…với những không gian thu, sắc màu thu, chứa đầy những hình tượng mùa “thu đến”…tuyệt đẹp:
      – Những sợi dây ivy đã trở màu…
      – Vài chiếc lá đỏ rực trong nắng…
      – Buổi chiều… ngỗng bay ngang trời.

      Like

  5. “Buổi sáng nghe như có tiếng mưa. Nhìn ra ngoài trời chưa sáng hẳn. Không phải mưa. Đó là tiếng lá reo trong gió. Lá rung mà cành không lay. Đó là tiếng gió thu.”
    Bà Tám cảm Thu đặc biệt thật. Trước tiên là bằng thính giác với tiếng lá reo trong gió như là tiếng mưa, sau rồi mới tới thị giác, hình ảnh “lá rung mà cành không lay” khiến xúc giác em “hoạt động”, cảm giác như có làn gió mát se se trên da thịt mình…
    Em thích cách Thu đến với Tám quá nè! 😡

    Like

  6. Bên ni thì chỉ ” cảm ” mùa thu qua nhạc, hình ảnh và bài viết của H.H thôi. Sẽ có một ngày ta sẽ đến ngắm thu và mong được gió thu vuốt ve làn da, mái tóc…

    Like

Comments are closed.