Mười hai câu chuyện Giáng sinh kỳ dị nhất – Phần 1

Note của chủ blog: Từ bây giờ đến ngày Giáng sinh còn 6 ngày. Tôi sẽ chia mười hai câu chuyện Giáng sinh kỳ dị nhất thành 6 phần mỗi ngày đăng hai chuyện. Xin mời các bạn đọc phần 1.

Tác giả: R. Clifton Spargo

Đã chán đọc đi đọc lại câu chuyện cũ mèm, như thể đó là truyện duy nhất viết về lễ Giáng sinh? Câu chuyện về một ông nhà giàu bẳn tính có trái tim keo kiệt cười khẩy nói “Vậy à” khi người ta kêu gọi giúp đỡ người nghèo, không cho nhân viên được nghĩ một ngày được ăn lương để anh ta đón lễ? Những bóng ma của Bài Ca Giáng Sinh đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần quá rồi. Orson Welles đã dùng giọng nói của mình đóng vai Ebenezer Scrooge trên đài truyền thanh từ năm 1930; Jim Backus đã dùng cách nói trong bụng để diễn vai lão già có trái tim băng giá, trong phim hoạt họa chiếu lần đầu trên chương trình truyền hình, Mister Magoo’s Christmas Carol; và các diễn viên từ Kelsey Grammer đến Jim Carrey đều đã lần lượt đóng vai này trên truyền hình và màn ảnh lớn. Như chúng ta đã biết, cơn ác mộng của Scrooge đã đánh thức ông ta đi tìm sự cứu rỗi. Trong cơn chấn động tình cảm, ông ta đã để tinh thần hào phóng của Giáng sinh mở cửa trái tim ông.

Nhưng không phải lúc nào Giáng sinh cũng mang đến niềm vui bất tận. Nhiều khi, mùa lễ cũng mang đến cảm giác buồn bã hay nói đơn giản, khá kỳ dị. Bởi thế tôi sưu tập mười hai câu chuyện Giáng sinh – cho đồng nhịp với mười hai ngày lễ Giáng sinh – và một chuyện trong số những chuyện này chấm dứt vào ngày thứ mười ba – được sáng tác bởi các tác giả nổi tiếng trong quá khứ lẫn đương thời. Bởi vì cả mười hai câu chuyện đều nghiêng về những chi tiết rất khác thường, có lẽ chúng ta nên nghĩ về chúng như mười hai câu chuyện Giáng sinh kỳ dị nhất, không giống như truyện của Charles Dickens.

1) Fyodor Dostoyevsky, “Một Buổi Tiệc Giáng Sinh và Cái Đám Cưới” (1848)

Một nhà quí tộc tham lam hy vọng cưới cô bé mười một tuổi cùng với số tiền hồi môn trong khi cô đang chơi đùa với các trẻ em khác chung quanh cây Giáng sinh. Vài đứa trẻ nhà giàu phách lối đã tẩy chay cậu bé tóc đỏ con của cô giáo dạy tư gia, khiến cậu bé phải rút lui vào một góc nhà, sau đó cô bé đến chơi với cậu. Tuy nhiên niềm vui của cậu bé đáng thương này tan vỡ nhanh chóng, bởi vì niềm vui này làm cho một thằng bé phì nộn con nhà quí tộc ghen ghét cậu. Thằng ấy đã cố gắng xua đuổi cậu bé đối thủ mười một tuổi đi chỗ khác chơi, nhưng sau đó thì thật sự rượt cậu bé. Bây giờ thì độc giả đã bắt đầu bênh vực cậu bé tóc đỏ hết mình (có lẽ còn cầu nguyện cho cậu bé nữa, trong tinh thần giáng sinh) ai cũng muốn con mèo mập kia bị đánh bại. Nhưng đây là một câu chuyện của Dostoievski nên bạn cần phải bỏ cái tinh thần lạc quan, cầu chúc hạnh phúc cho toàn thế giới, ở nhà và chuẩn bị một cái kết thúc lắt léo dễ sợ trong tiếng reo vui của ngày lễ.

2) Sandra Cisneros, “Ba Gã Khôn Ngoan” (1986)

Cisneros

Một gia đình người Mễ Tây Cơ sống gần con sông, phần bờ thuộc tiểu bang Texas, nhận một món quà Giáng sinh to cồng kềnh do ông hiệu trưởng của mấy đứa con gửi tặng. Món quà này được giao đến nhà mấy tuần trước ngày Giáng sinh. Lũ trẻ con hiếu kỳ muốn biết món quà to đùng ấy là cái gì nhưng bà mẹ nhất định theo phong tục của người Mễ chờ cho qua lễ Feast of the Epiphany (6 tháng Giêng) mới được mở quà. Thế là gói quà cứ ngồi đó mà chờ, trong phòng khách, trước cái TV bị hỏng, trong khi đứa con trai và đứa con gái, đồng thời cả ông bố lẫn bà mẹ và kể cả mấy người láng giềng đều cố tưởng tượng về món quà: cái máy giặt, cái TV mới, hình màu, máy hát quay đĩa, một cái tủ lạnh chứa đầy bia, hay là một cái tủ chứa đầy đồ chơi. Giáng sinh trôi qua: ông bố và bà mẹ tổ chức một buổi tiệc mừng Năm Mới, tất cả mọi người phải làm ngơ món quà khổng lồ trong phòng. Khi đến lúc món quà được mở, liệu nó có chút cơ hội nào để thi đua với sự tưởng tượng mà mọi người đã hình thành trong trí óc của họ?

2 thoughts on “Mười hai câu chuyện Giáng sinh kỳ dị nhất – Phần 1”

Comments are closed.