Nước mắt

Xin lỗi nha quý bạn. Thật ra tôi muốn đặt cái tựa đề khá dài. Những giọt nước mắt của người phụ nữ trẻ đồng hành trên xe lửa. Cắt ngắn lại chỉ còn hai chữ sợ các bạn quan tâm và tự hỏi không biết chuyện gì mà sáng sớm đã thấy nước mắt rồi.

Cùng đi chuyến xe lửa buổi sáng với tôi (6:36 am) có một người phụ nữ người da trắng, khoảng hơn ba mươi gần bốn mươi. Nàng lên xe trước tôi, chẳng biết trạm nào, lên xe là đã thấy nàng. Ngồi bên cửa sổ. Nàng có vài điểm đặc biệt làm tôi chú ý.

Thứ nhất là nàng xách hành lý cồng kềnh; có lẽ là máy tính và một số đồ phụ tùng. Đồ đạc của nàng chiếm cái ghế bên cạnh. Nàng ngồi cạnh cửa sổ. Đồ đạc để bên cạnh. Ghế trống nhưng không ai có thể ngồi vì không có chỗ để chân.  Điều này rất chướng nên có nhiều người không vui. Buổi sáng khi xe lửa vào gần đến thành phố rất đông đúc chật chội, ai cũng muốn có chỗ ngồi.

Thứ hai là khi vào gần đến thành phố, nàng luôn luôn dùng máy ảnh chụp một cái gì đó, ở một chỗ nhất định.

Nàng có khuôn mặt khả ái, tóc hơi xoăn, màu da trắng. Người hơi phục phịch nặng nề nhất là với mớ hành lý bề bộn của nàng, xoay trở trên xe lửa khá chậm chạp. Điểm đặc biệt của người làm việc ở thành phố, nhất là New York, là họ luôn luôn vội vàng, gấp rút, chưa đi đã chuẩn bị chạy. Do đó họ có thể (dường như) bước càn lên người mình, đạp mình bẹp dí bất cứ lúc nào.

Những người đàn ông, và cả đàn bà nữa, nếu chen lấn, không nhường bước cho nàng thì nàng quắc mắt, đưa tay ra cản đường, phải để cho nàng đi theo đúng thứ tự người nào ở vị trí phía trước thì ra trước. Thỉnh thoảng những người hành khách bị nàng tỏ ý mắng khéo đưa mắt nhìn nhau với vẻ bực dọc, nhưng nàng bất cần. Sẵn sàng lên giọng tự bảo vệ mình chứ không nhường nhịn nép qua một bên như tôi.

Ấy, vậy mà nàng bênh vực tôi. Khi thấy một số chàng trai trẻ không nhìn thấy tôi, (già cả, thấp bé, da màu, tôi trở nên vô hình trong mắt những vị thần da trắng trẻ tuổi) không nhường bước cho tôi, nàng đưa tay ra cản đường. Bảo rằng, phải để bà ấy ra trước.

Tôi có cảm tình với nàng. Thỉnh thoảng chúng tôi đi thang máy chung với nhau. Nàng nói nàng có thai, làm cho đến ngày thứ sáu cuối cùng của tháng Bảy là sẽ nghỉ để đi sinh con. Tôi hỏi nàng sẽ nghỉ làm bao lâu, nàng nói có lẽ ba tháng hay hơn.

Ngày thứ Sáu vừa qua đi xe lửa chung. Lúc chờ thang máy tôi thấy nàng chảy nước mắt, giọt ngắn giọt dài. Khi thấy ánh nhìn dò hỏi của tôi nàng nói, nàng buồn, nhiều cảm xúc vì đây là ngày làm việc cuối cùng của nàng trước khi đi sinh con. Tôi nói những lời chúc lành và hy vọng sớm gặp nàng trở lại. Nhưng phụ nữ đi làm việc, sau khi sinh sản, không phải ai cũng có cơ hội tốt để trở lại với công việc mình đã làm trước khi sinh. Có khi phải đổi việc, đổi chỗ, đổi giờ làm cho phù hợp với cuộc sống và thời biểu của mình khi có con nhỏ. Rất có thể chúng tôi sẽ không gặp lại nhau. Xe lửa sáng thứ Hai vắng nàng, và có thêm hai ghế trống. Hình như chẳng ai để ý đến sự vắng mặt của nàng. Ngoài tôi.

5 thoughts on “Nước mắt”

  1. Bài viết hay quá. Tôi rất thích. Những chi tiết nhỏ nhặt xãy ra trong cuộc sống đôi khi cũng khiến lòng người xao xuyến và có thể giữ mãi theo mình. Thật may mắn khi được làm một kiếp người. Cám ơn Bà Tám rất nhiều nha.

    Liked by 1 person

  2. Khi nghe Hà kể và quan tâm về những mảnh đời quanh Hà trên những chuyến xe trên đường đến sở làm Mai cũng cảm động không kém đến cái nhân bản của tâm hồn đằng sau những bài viết mà Hà gọi là “bâng quơ” của Hà mà thật ra không bâng quơ chút nào.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s