Bình minh trên sân ga

bình minh trên sân ga

Một buổi sáng làm việc ở nhà ga đường Broad.  Khoảng từ 7 giờ đến 8 giờ buổi sáng nhà ga nhộn nhịp. Tôi đến chừng vài phút trước sáu giờ, trời mờ mờ sáng. Bầy bồ câu bay lên đáp xuống tìm thức ăn. Sáng nào cũng có một đàn ngỗng Canada bay ngang, không biết là mỗi ngày một đàn khác nhau hay chỉ là một đàn thôi.

Trên băng ghế ở trạm xe buýt liên tiếp hai ba ngày có một người ngồi ngủ đến chừng hơn tám giờ thì người ấy thức giấc và đi đâu mất. Hôm qua có một người đàn bà tuổi chừng bốn mươi hay năm mươi nhỏ nhắn mảnh khảnh đến hỏi xin tiền tôi. “Bà có thể mua cho tôi một ly cà phê không?” Tôi mới mua ly cà phê chưa uống.
“Bà có thể lấy ly cà phê này, nếu bà muốn. Tôi không thể cho bà tiền.”
“Không, tôi không muốn uống latte.” (Ly cà phê của tôi có sữa nhưng không đường.) Tôi nhún vai không trả lời.
“Ly cà phê của bà nhiều quá tôi không uống hết.” Tôi vẫn làm thinh. Sau đó bà nhận ly cà phê, sang một người đàn bà khác, chừng ba mươi hay hơn có đứa con nhỏ chừng ba bốn tuổi. Chẳng biết bà nói gì, người đàn bà lục trong ví lấy tiền cho bà. Sau đó bà đi vòng trong sân tiếp tục xin tiền.
Chỉ một chút sau sân ga trở nên rộn ràng. Người ta vội vã. Xe lửa, xe điện, xe buýt đến rồi đi. Không có ai than thở rằng: “Tôi đến sân ga đứng bơ vơ xem tiễn biệt. Lòng buồn chua đau xót nỗi chia xa.” – Thơ Tế Hanh.

9 thoughts on “Bình minh trên sân ga”

  1. ”Tôi đến sân ga xem tiễn biệt.
    Lòng buồn chua xót nỗi chia xa

    Đắng cay gửi lại cho mùa cũ
    Thơ viết đôi dòng theo gió qua”

    :dd, đọc xong em nhớ đến hai câu thơ này. chị làm gì ở nhà ga vậy ạ :D.

    Liked by 1 person

    1. Chị giúp trả lời những câu hỏi của hành khách nếu họ cần giúp đỡ, như đi tuyến đường nào xe buýt, xe điện, hay xe lửa để đến một chỗ nào đó. Giá vé là bao nhiêu. Làm sao sử dụng máy tự mua vé. Đại khái là như thế.

      Liked by 3 people

  2. Những mảnh đời trên sân ga.
    Mai thì nghe đến chữ ga là nhớ ngay đến bài thơ hồi tiểu học của Tế Hanh và những chiếc toa đầy nặng khổ đau của ông:

    Những ngày nghỉ học tôi thường tới
    Đón chuyến tàu đi đến những ga
    Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt,
    Lòng buồn đau xót nỗi chia xa.

    Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
    Ngàn đời không đủ sức đi mau
    Có chi vương vấn trong hơi khói,
    Những chiếc toa đầy nặng khổ đau.

    Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề!
    Khói phì như nghẹn nỗi đau tê;
    Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ;
    Lòng của người đi réo kẻ về.

    Kẻ về không nói bước vương vương…
    Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
    Lẽo đẽo tôi về theo bước họ
    Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương

    Liked by 2 people

    1. Cám ơn Mai. Mình nhớ bài thơ lõm bõm khi viết vội, trong vòng mười ba phút phải chạy ra ga xe lửa nếu không sẽ bị trễ chuyến, nên sai sót lung tung. Cám ơn Mai đã tặng cho nguyên bài của Tế Hanh.

      Like

  3. tặng bà tám mấy câu thơ của Nguyễn Bính cũng trên sân ga: có lần tôi thấy một người đi. chẳng biết đi đâu nghĩ ngợi gì. chân bước hững hờ theo bóng lẻ. một mình làm cả cuộc phân ly.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s