Ngày của tôi

buổi sáng ngồi trên xe lửa mặt trời đang lên

Một ngày của tôi đơn giản chỉ có vậy. Sáng thức dậy, đi làm. Trong công ty, mong cho mau hết giờ. Đi về.

Nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, buổi sáng ngồi trên xe lửa, mặt trời đang lên. Xe đang vào nhà ga, chậm lại chờ đèn hiệu. Thành phố có vẻ vẫn còn ngái ngủ.

Giờ ăn trưa tôi thường đi bộ ra chỗ thư viện bỏ túi. Có khi người ta nhồi nhét nhiều sách vào tủ sách, chật cứng đến độ rút một quyển sách ra để nhìn ngắm tìm hiểu nội dung cũng khó khăn. Tôi chọn một quyển non fiction, còn đang đọc bìa trước bìa sau thì có một ông cụ đến gần. Ông người tầm thước, không béo phì, ăn mặc thẳng thóm, đội mũ felt, đeo mắt kính, chống gậy, da trắng. Ông săm soi tủ sách (có ba ngăn) như lấn vào tôi. Biết là tôi choán chỗ nên tôi bước qua một bên nhường chỗ cho cụ. Cụ bắt chuyện với tôi. Tôi ước gì cụ đừng mở lời, tôi sẽ giữ thiện cảm với cụ lâu hơn.

“Hêy, có quyển nào hay không?” Cụ nói, giọng rổn rảng.

Tôi nhìn cụ không trả lời, tay chỉ vào tủ sách. Ý tôi muốn nói, hãy nhìn và tự trả lời.

Cụ lôi ra một quyển non-fiction. Tôi không nhớ tựa đề, cái gì đó về economic, tài chánh, cách làm giàu của fascist.

“Bà hãy đọc quyển này. Nó chỉ cách làm giàu. Mà này, bà có biết fascist là ai không?”

Tôi làm thinh bước xa ra. Cụ bước xấn theo. Cố nhìn xem quyển sách của tôi là quyển gì. Tôi đưa tay chỉ vào tủ sách.

“Còn cả đống trong tủ sách kìa, ông hãy chọn trong đó.”

Ông bước theo quyển sách tôi đang cầm. Tôi dấu giấu quyển sách ra sau lưng. Bước lùi ra xa hơn nữa.

“Ông thật là khiếm nhã!”

Tôi bỏ đi, ông nói vói theo cái gì đó, vui vẻ trêu chọc tôi. Bình thường tôi có thiện cảm với người lớn tuổi, nhưng lần này tôi quay đi mà không khỏi nghĩ thầm. Một ông cụ kỳ cục.

Sửa lúc 4:16PM giờ New Jersey. Sửa chữ dấu thành chữ giấu. Khổ quá, bạn chỉ một lần rồi, mà vẫn sai chính tả. Người ta nói khó mà dạy một con chó già trò biểu diễn mới là như vậy. Chuyện bốn chục năm trước nhớ vanh vách. Chuyện mới hôm qua hay tháng trước nghe rồi quên ngay.

 

6 thoughts on “Ngày của tôi”

    1. Để trả lời câu hỏi của Như Mai một cách đầy đủ, mình viết một bài. Mời Như Mai đọc nhé. Mình nghĩ nếu chỉ đọc và viết là có thể trở thành nhà văn, ở Hoa Kỳ người ta có thể trở thành nhà văn mà không cần phải tốn kém nhiều. Thậm chí người ta có thể đến thư viện địa phương để dùng computer, học sinh còn được cho mượn laptop. Link của bài “Thư viện bỏ túi” được kèm theo.

      https://chuyenbangquo.com/2017/11/05/tu-sach-bo-tui/

      Liked by 1 person

  1. Cháu từng đọc ở đâu đó nói rằng trong giao tiếp đời sống thì phải nhớ giữ khoảng cách vùng riêng tư cá nhân. Nôm na rằng không phải tỏ vẻ cao sang hay xa cách, nhưng nên tôn trọng người lạ mặt (không quá thân thiết) bằng cách luôn đứng tách nhau khoảng nửa đến 1 mét (tầm độ dài của cánh tay).

    Cháu nghĩ thế là hợp lý, nhưng xem chừng ít người ý thức được.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s