Phân chất mùi hương

Provence, Ngày … tháng … năm…

Anna thân mến,

Tôi phân vân không biết nên xưng hô như thế nào cho phải phép. Gọi bằng cô có vẻ xa cách quá tôi không vừa ý, vì tôi muốn Anna là bạn của tôi. Người bạn nhỏ tuổi hơn tôi nên gọi là bạn nhỏ, nghe được lắm phải không. Thư này trước là thăm Anna và bé May, sau đó để hỏi thăm Nora có làm phiền Anna lắm không.

Tôi đang ở Provence, chắc Anna cũng đã nhìn thấy con dấu trên phong bì thư. Kể cô nghe chuyện này tôi đoán rằng cô sẽ cười tôi vụng về. Tôi đến Provence chỉ với một bộ đồ đang mặc và cái ba lô trên lưng. Hành lý của tôi chẳng biết thất lạc nơi nào. Công ty đường rây hứa sẽ tìm giúp tôi nhưng không biết đến khi nào. Thật là dặm ngàn nước thẳm non xa …

Tôi định bụng sáng hôm sau sẽ đi ra phố mua một ít đồ dùng. Tuy nhiên, trời chưa sáng thì nổi gió và càng lúc gió càng mạnh. Gió khan thôi, không mưa. Gió thổi tôi bay va vào cổng, lăn quay, không thể đứng dậy vì gió đè tôi xuống. Phải thật lâu tôi mới có thể vin vào tường đứng dậy và lần vào trong phòng. Gió ban ngày, kéo dài đã bốn ngày, chỉ tạm ngưng vào ban đêm. Dân địa phương gọi gió này là mistral. Gió khiến tất cả mọi thứ chung quanh đều như phát ra tiếng hú, tiếng rít. Loại gió này có thể làm tôi nổi cơn điên. Ông chủ nhà trọ kể rằng có những vụ án xảy ra vào lúc mistral, người ta đổ thừa tại mistral khiến người ta không kiểm soát được hành động, và vì thế được tha bổng. Ông Tê, chủ quán “Bed & Breakfast” này là người Việt. Ông bảo rằng thời gian của mistral thường kéo dài ba, sáu, hay chín ngày. Gió đã bốn ngày thì nếu đúng như lời ông nói sẽ còn ít nhất là hai ngày nữa, mà tôi không thể ra phố để mua sắm. Ông Tê thương hại cho tôi mượn quần áo của cậu con trai cả, chưa lập gia đình nhưng đã dọn ra riêng.

Đời sống của cô lúc này như thế nào? May có thích trường học mới không? Căn nhà của tôi có gây khó khăn gì cho cô không? Nora bây giờ chắc đã yêu cô và bé May, quên hẳn tôi, người đàn ông xa cách rồi. Tôi nhớ Nora. Mỗi buổi sáng khi tôi đi làm nàng ngồi trên đầu tấm nệm của ghế sô pha nhìn theo như đưa tiễn tôi. Buổi chiều nghe tiếng khi tôi mở khóa cửa là nàng đon đả chạy ra ngồi chờ ngay cửa.

Có lẽ cô thắc mắc tại sao lại là Provence, sao không đến Paris trước nhất như hầu hết tất cả mọi người. Tôi đã đến Paris đó chứ, gọi số điện thoại cũ của một người bà con xa, không thấy ai trả lời. Tôi ngồi ở phòng chờ của một công ty đường rây rồi do mệt mỏi tôi ngủ quên. Tôi thật không ngờ một người như tôi, một đêm chỉ có thể ngủ chừng bốn hay năm tiếng, ngay cả bước chân mèo cũng có thể đánh thức tôi, lại có thể ngủ ngồi ở một nhà ga, và ngủ thật say đến độ người ta lấy mất hành lý cũng không hay. Khi tỉnh giấc thì tôi chỉ còn cái ba lô đeo trên lưng. Cũng may tôi còn giấy tờ tùy thân và một ít tiền. Tôi mua vé xe lửa đến Grasse, nhưng cuối cùng lại đến Provence.

Tôi chọn Grasse, vì tôi đã mơ mộng về nó rất lâu sau khi tôi đọc quyển “Nước hoa: Câu chuyện của một kẻ giết người.” “Perfume: Story of a Murderer.”  Tôi đã tặng quyển sách cho thư viện bỏ túi gần công ty, nhưng đĩa phim vẫn còn đâu đó trong nhà.

Jean-Baptiste Grenouille đến Grasse bằng đường bộ. Vào cái thời Grenouille, Grasse là chỗ thuộc da làm áo choàng, giày ủng, và găng tay thời trang. Vì hoàng hậu không thích mùi da thuộc nên người ta tìm cách tẩm nước hoa vào găng tay cho bà và các mệnh phụ quyền quí. Từ nhu cầu làm thơm găng tay, Grasse biến thành thủ đô của nghệ thuật nước hoa trên toàn thế giới. Những cánh đồng hoa oải hương tím ngát là hình ảnh thơ mộng lung linh của Grasse. Ngày nay, muốn tìm xem đồng hoa oải hương người ta phải đến Provence vì Grasse không còn đất để trồng hoa nữa. Tôi thích Grasse không phải chỉ vì hoa và nước hoa. Tôi thích nó vì nơi đây có nhân vật Grenouille. Tôi thấy Grenouille là kẻ đáng thương, hơn thế nữa, anh ta còn là một nghệ sĩ. Tôi không bênh vực hành động giết người, dù chỉ một người, chứ đừng nói là giết đến 25 cô trinh nữ đẹp nhất thành phố. Nhưng xin Anna hãy cho tôi cơ hội giải thích hành vi sát nhân của Grenouille.

Trên lý thuyết, nghệ thuật làm nước hoa có thể giản dị hóa như sau. Nguyên liệu làm nước hoa có thể chia thành ba nhóm (chord). Mỗi nhóm có bốn nguyên liệu (note). Vâng, tương tự một cung hợp âm có bốn nốt nhạc. Nhóm đầu tiên (head chord) chứa những loại nguyên liệu mà mùi thơm có thể phát giác ngay lập tức. Loại mùi thơm này mau tàn, tan biến trong vòng mười lăm phút hay nửa tiếng. Nhóm giữa (heart chord) chứa các loại nguyên liệu có mùi thơm ngầm, khó phát hiện hơn, lâu tàn hơn, có thể thơm trong vài giờ hay cả ngày. Nhóm nền tảng (base chord) gồm những chất có thể tỏa mùi hương lâu dài, thậm chí cả tuần hay cả tháng. Người ta bảo rằng, nếu có người tìm được một nguyên liệu có mùi hơn mạnh hơn, không những mạnh hơn, lâu tàn hơn, mà còn có thể kết hợp cả mười hai mùi hương kia thành một mùi hương duy nhất thì người ấy sẽ chế tạo được một loại nước hoa tỏa hương lâu dài, từ đời này sang đời khác. Thật là người ta tốn nhiều công để làm công việc ai đem phân chất một mùi hương.

Grenouille suốt đời không được yêu thương, chủ tâm đi tìm một loại nước hoa người dùng nó sẽ được yêu thương đến mức tôn sùng như thần tượng. Muốn có loại nước hoa đặc biệt, vượt trội hơn hẳn các loại nước hoa đời thường, Grenouille tăng số nguyên liệu của mỗi nhóm lên gấp đôi.Tôi nghĩ, số nguyên liệu tuy nhân đôi, nhưng cường độ của mùi hương làm tăng cường độ say mê của con người không nhân đôi mà tăng mười lần như độ Richter động đất.

Grenouille là nghệ sĩ. Mùi hương là tác phẩm độc nhất vô nhị, một nỗi ám ảnh không rời, quan trọng hơn cả sự sống và cái chết, của anh ta. Anh ta mất ăn mất ngủ trong quá trình tạo ra tác phẩm. Thậm chí, anh ngã bệnh vì thất vọng khi ông chủ Baldini, bảo rằng không có cách nào để giữ được mùi hương. Khổ nỗi vật liệu sáng tạo của anh ta lại là mùi hương của các cô trinh nữ. Thật ra anh ta không muốn giết người. Anh ta chỉ cần rút mùi thơm tự nhiên của các nàng toát ra theo làn da và mái tóc nhưng chẳng ai cho phép anh ta làm chuyện ấy mà lại xem hành động của anh ta là điên rồ và các cô trở nên sợ hãi. Ôi, nhưng mà tôi lảm nhảm chuyện không đâu, không khéo Anna lại bảo tôi khùng điên ca ngợi chuyện giết chóc.

Tôi đoán đến đây thì Anna lại thắc mắc, tại sao đi du lịch mà không kể chuyện du lịch lại ngồi đây viết một lá thư dài như thế này.

Số là, gió mạnh nên có một số dây điện bị rơi ảnh hưởng đến chỗ tôi đang ở trọ. Tối nay lặng gió, ông Tê đốt một loại đèn dầu khá to và đủ sáng để tôi có thể đọc sách. Tôi chẳng biết làm gì và cũng không có ai để chuyện trò nên tôi tìm Anna để tâm sự. Tôi mỏi mắt quá vì không quen ánh đèn dầu. Nghĩ thầm sao ngày xưa người ta có thể đọc sách bằng ánh sáng của đom đóm. Chắc là người ta bịa. Thậm chí có người bảo rằng “đêm về thắp nến làm thơ” tuy thơ mộng nhưng cũng khó tin, thơ chưa làm nên câu mà chắc là phải đổi cặp kính lão.

Tôi sẽ ở lại đây một vài tuần. Đây là địa chỉ tạm thời. Nếu cần liên lạc cô có thể gửi thư đến địa chỉ này. Còn đây là địa chỉ e-mail của tôi, anqle04@yahoo.com.

Thăm cô và bé Mây.

An

nhìn qua cán xẻng xúc tuyết
Trận tuyết lần thứ tư, cả bốn lần tuyết rơi chỉ trong vòng ba tuần lễ.  Nhìn qua lỗ trống của cán xẻng xúc tuyết

Ảnh chẳng liên quan đến lá thư. Đăng lên để nếu bạn thấy bài dài không muốn đọc thì xem ảnh. Ảnh không đẹp lắm nên càng dễ bình luận. Thư từ New Jersey sang Pháp thì chỉ độ một tuần. Nên tuần sau bạn sẽ có thư hồi đáp của Anna.

9 thoughts on “Phân chất mùi hương”

  1. Hà đóng vai người khác rất funny và dễ thương. Y như anh chàng sau hậu trường điều khiển đóng vai mấy con rối mỗi con một cá tính trong “Love of Seven Dolls” tài tình.

    Đọc xong lại nghĩ là hình như BCBQ đang ở Province? Phải không?

    Like

      1. Ngày Mai về tuyết đã tan không còn chi trên đất. Cơn tuyết chớp nhoáng chỉ đến ngự DC có 1 ngày.
        Mai vẫn còn bị jetlag nặng.

        Liked by 1 person

  2. Đồng ý với winlinh10, góc nhìn của bức ảnh thú vị thật nhưng lá thư cho Anna thú vị hơn nhiều đưa tâm trí người đọc đi miên man qua nhiều “góc nhìn” bất ngờ khác, đúng là style bà Tám. Cảm ơn đã được dọn món mới trông đợi.

    Liked by 3 people

  3. Cháu cũng đã xem bộ phim “Pefume: Story of a Murderer” rồi. Thấy rất hay. Mặc dù Grenouille là một tên điên, giết người hàng loạt nhưng mà ông đã sống vì đam mê. Ông không cần tiền hay danh tiếng như người thầy mà ông đã từng học nghề ở Paris. Cái ông muốn là tìm là loại nước hoa có hương thơm vĩnh cửu.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s