Lá thư từ Provence

bậc thang
Một trong những bậc thang ở Grasse

Provence, ngày… tháng… năm…

Anna, cô bạn nhỏ thân mến,

Trước nhất tôi xin lỗi Anna. Tôi gọi Anna là bạn nhỏ, mà Nora cũng là bạn nhỏ. Tôi sợ Anna phiền bảo rằng đặt Anna ngang hàng với loài vật. Cùng là bạn nhỏ nhưng tôi quí mến Anna kiểu khác, còn Nora kiểu khác. Mỗi “người” một vị trí khác nhau.

Và tôi xin lỗi đã chậm viết thư. Tôi nấn ná ở nơi đây hy vọng tìm lại được hành lý, nhưng không được như ý. Tôi điều đình với ông bà chủ quán trọ xin được lưu lại  một thời gian. Ông bà vui vẻ đồng ý với giá phải chăng, như thuê nhà trọ hằng tháng chứ không trả với giá B&B. Với ông bà, tiền thu nhập quán trọ không phải là điều chủ yếu. Ông bà mở quán cho đỡ buồn lúc tuổi già và có lẽ để duyên may đưa đẩy gặp một người dễ thương (mà chẳng ai thương) như tôi. Có tôi thuê phòng trọ như có thêm người bạn, chuyện ăn uống thì coi như thêm đũa thêm bát. Tôi ở đến khi nào muốn đi thì đi. Không biết chừng tôi sẽ như những người thời Homer, đến vùng đất lạ, gặp loại hoa sen hay củ sen, ăn vào rồi quên đường về cố hương. Hay sẽ như những người trong ca dao mà ông bà mình đã hát rủ rê:

Tới đây thì ở lại đây.
Bao giờ bén rễ xanh cây mới về.

Tôi ở VN hơn hai mươi năm nhưng gốc rễ đã bị nhổ. Ở New Jersey hơn ba mươi năm, rễ không bén, cây không xanh. Cố hương của tôi là nơi đâu? Người ta nói quê hương là nơi có người mình yêu thương ở. Thế thì New Jersey phải là quê hương của tôi vì nơi ấy có Nora.

Tôi nói như một anh chàng dẻo mồm. Nếu tôi thật sự yêu mến Nora tôi đã chẳng để người bạn già của tôi ở lại với cô mà đi chơi nước ngoài. Nora đến tháng Năm này là mười tuổi, tương đương với một người ở tuổi sáu mươi. Câu hỏi Anna đặt về tình trạng của Nora khiến tôi khó trả lời. Tôi hy vọng khi thư này đến tay Anna thì Nora đã khỏi bệnh hay bớt hẳn đi. Loài vật, trời cho khả năng tự chữa hay mau lành bệnh, bởi vậy mới tồn tại đến ngày nay dù sống một cách hoang dã. Đôi khi tôi nghĩ bác sĩ thú y cũng chỉ đoán mò chữa mò. Cứ gợi xem chủ nhân của thú vật có khả năng hay chịu bỏ tiền ra để mua lấy sự an tâm của chủ nhân. Tôi e rằng những thứ thuốc trụ sinh tống vào con vật có thể gây tổn hại nhiều hơn. Nếu cần phải mang Nora đi bác sĩ, năm ba trăm đồng tôi xin được hoàn lại Anna. Còn nếu như Nora bị bệnh nan y như ung thư chẳng hạn, thì sao? Tôi thật không thể trả lời ngay lúc này. Có người thân bị bệnh thì phải chữa cho dù biết là chữa không khỏi. Nora có một thân tình đặc biệt với tôi nhưng nàng không phải là người yêu, hay vợ. Tôi cũng không muốn phải bán nhà để chữa bệnh cho Nora vì như thế thì tôi sẽ bị mất chỗ ở, còn Anna và bé May thì… . Thôi để lúc ấy hãy tính. Cám ơn Anna đã thay tôi chăm sóc Nora.

Tôi thật không thể phân biệt rõ ràng sự khác nhau của Grasse và Provence. Grasse có nhiều con dốc cao và dài. Để ngắm cảnh thành phố ở Grasse đi bộ có lẽ dễ hơn lái xe, nếu người ta đủ sức khỏe để bước hằng trăm bậc thang. Những viện bảo tàng nổi tiếng trên thế giới lưu trữ tài liệu dụng cụ chế biến nước hoa tôi vẫn chưa đến xem. Provence thì có nhiều vườn nho bát ngát. Mùa này lá nho đã bắt đầu lên xanh. Màu xanh làm tôi nhớ đến New Jersey lúc này cũng đã xanh biếc. Và tôi nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở New Jersey. Mưa giữa mùa tháng Năm. Tay đan sầu kỷ niệm. Có lẽ so sánh Provence với New Jersey thì dễ hơn.

Một điểm tương đồng của Provence và New Jersey là cả hai thành phố đều có rất nhiều cây plane trồng dọc theo hai bên đường chụm đầu vào nhau thành một con đường đầy bóng râm. Cây plane ở New Jersey còn gọi là cây sycamore. Thấy rõ nhất là những vườn cây olive ở Provence mà tôi không thấy ở New Jersey. Thỉnh thoảng trên đường lái xe đi làm về tôi có nhìn thấy một vài cây người ta trồng trước nhà nhưng ở xa không biết chắc đó có phải là cây ô liu hay không. Cảnh đẹp của Provence thì dễ thấy, chỉ cần lên mạng gõ vài chữ là tìm thấy ngay. Tôi chỉ xin kể Anna nghe những gì tôi nhìn thấy ở Provence mà không nhìn thấy ở New Jersey. Màu đất đá ở đây xam xám, hơi giống như màu vách tường stucco, nhưng nhìn là biết đất đá địa phương, đặc biệt không lẫn vào đâu được. Cũng có những ngôi nhà đất đá màu đỏ hồng, nhưng rất khác loại brownstone màu hồng hồng ở New York. Và màu nắng thì tuyệt vời. Nắng ở đây, chiếu theo đường xiên xiên, những buổi chiều tà tôi so sánh thường với nắng ở New Jersey. Nắng ở đây dường như vàng hơn, dịu hơn mát mẻ hơn.

Ngõ vào nhà trọ khá hẹp. Hai bên là tường đá xám cao khỏi đầu người. Chen giữa tường đá xám là tường vôi màu vàng của vài ngôi nhà trông rất Tây. Tôi tưởng tượng đến những ngôi nhà Pháp đã xây ở Việt Nam trước năm 75. Và có lẽ Anna cũng hình dung được màu vàng của tòa nhà của Toàn quyền Đông Dương ở Hà Nội. Trước nhà có một cái bơm nước giếng cổ rất “hách”. Trong sân ông chủ nhà trọ làm hồ sen nuôi chục con cá koi to bằng bắp tay. Phía sau vườn ông trồng cây chuối, cây chanh rau mùi rau húng. Cây chuối ở đây thật là quí. Ông lại có nuôi một con chó càng làm tôi nhớ con mèo của tôi. Thỉnh thoảng ông đánh trần bắc thang tỉa ngọn ô liu trông vẫn còn rất là quắc thước. Trông ông còn có vẻ trẻ và khỏe hơn tôi dù ông lớn hơn tôi gần hai con giáp.

Trong lá thư mới nhất Anna có nhắc đến một điều quan trọng: sự thông cảm nỗi uất ức, bực dọc của những người không có khả năng nói. Tôi cũng đã từng trải qua một thời gian dài không thể nghe và nói vì trở ngại ngôn ngữ của người di dân. Tôi nhớ lần đầu tiên đặt chân lên phi trường Los Angeles, vào phòng vệ sinh, nhìn thấy người ta rửa tay và hong tay dưới cái máy sấy làm cho khô. Tôi bấm cái nút, máy sây bật chạy, khi tay khô tôi không biết làm sao cho máy tắt, tôi bấm lại cái nút nhưng máy không ngừng. Cuối cùng tôi bỏ đi khi máy vẫn còn đang chạy. Không biết hỏi ai vì không thể nói. Nếu có người giải thích tôi cũng chẳng biết nghe. Tôi nhớ cảm giác sợ hãi và và bất lực của người không thể nghe và nói. Những ngày đầu tiên đến Pháp, mất hành lý, tôi sống lại cái cảm giác ấy. Tôi hiểu sự khó khăn của Anna.

Tôi không biết tôi sẽ ở đây bao nhiêu lâu. Tôi mong nhận thư nghe Anna kể chuyện New Jersey. Tôi thèm có người trò chuyện mà chẳng ai buồn trò chuyện với tôi.

Mong lắm. Thân mến.

 

An

4 thoughts on “Lá thư từ Provence”

    1. Cám ơn DVD, tôi đến thăm blog của bạn nhiều lần, nhưng ít khi comment vì bạn dùng blogspot, hơi bất tiện cho người dùng wordpress.

      Like

      1. Vâng, DVD cảm ơn HH đã sang thăm blog!
        Mãi đến giờ, DVD mới biết Tran Ai là HH, DVD rất xin lỗi!
        DVD có sang thăm blog Tran Ai nhưng nay đã hoang vắng…
        Trang WP của DVD là blog phụ, DVD chỉ dùng để lưu các bài đăng bên blogspot của DVD mà thôi, nên trang WP của DVD rất yên tĩnh!
        Một lần nữa, DVD cảm ơn HH đã sang thăm gian lều cỏ của DVD!
        🙂

        Liked by 1 person

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s