Bản nhạc jazz cuối cùng

Gần đến ngày về hưu, tôi nhìn những chuyện xảy ra chung quanh tôi bằng ánh nhìn từ giã. Cái gì cũng khiến tôi nghĩ, đây là cái cuối cùng. Thí dụ như đi ngang qua hành lang dẫn từ nhà ga xe lửa đến thư viện bỏ túi để đem tặng những quyển sách của tôi đọc xong, thấy chương trình nhạc jazz người ta tổ chức vào ngày thứ Tư đầu tiên trong tháng, tôi nghĩ đây là buổi nhạc jazz cuối cùng trong thành phố nơi tôi làm việc ba mươi năm. Vì nghĩ thế nên tôi dùng điện thoại quay một đoạn nhạc, để đánh dấu.

Thật ra không có gì để cảm động đến bi lụy. Tôi không mê nhạc jazz cho lắm, nghe cho biết, để khi người ta nói mình biết người ta nói cái gì. Hình như tôi chẳng mê cái gì, hoặc là cái gì tôi cũng mê như nhau. Nhạc jazz thì có nhiều, thậm chí trong computer của tôi nghe không hết. Còn thích nữa thì mượn ở thư viện về nghe. Khi chưa đến lúc lìa đời thì chuyện xảy ra ngày hôm nay không chắc đã chuyện cuối cùng. Bởi vì sau khi về hưu tôi vẫn có thể đáp xe lửa vào thành phố đi chơi, nghe nhạc, dạo chợ lộ thiên bán nông phẩm, mỏi chân đáp xe lửa đi về. Nhưng, tôi biết, tôi rất lười đi, do đó có thể vẫn nghe nhạc nhưng không siêng đến độ vào thành phố nghe trình diễn nhạc sống như thế này.

Cứ mỗi đầu tháng, ngày thứ Tư, người ta mời một ban nhạc jazz đến trình diễn. Ban nhạc này thường có thu CD để ra mắt khán thính giả, và nhạc của họ thường được trình tấu trên đài phát thanh địa phương.

 

9 thoughts on “Bản nhạc jazz cuối cùng”

    1. Cô có mấy bộ truyện dài mua mà đọc chưa xong. Bây giờ rảnh đóng cửa đọc sách, đi bộ mỗi ngày chừng một hay hai tiếng đồng hồ. Thong thả nấu cơm chiều. Mỗi tuần nấu một món ăn nhiều công. Đi xem phim, nghe nhạc, vào thành phố New York xem nghệ thuật. Nhiều lắm, kể không xuể cháu ơi.

      Liked by 1 person

  1. Cảm ơn Hà đã viết vài dòng nên hôm nay Thảo có bài để đọc. Sáng nay có chạy vào vườn hoa của Hà để tìm những hình bóng cũ thật đẹp, đọc một hơi hết mấy bài luôn đó Hà. Viết văn hay thì thôi và, dễ thương nữa chứ.

    Liked by 2 people

    1. Trời thương Hà thức khuya dậy sớm viết (cái tạm gọi là) văn không ăn lương còn tổn hao sức khỏe nên tặng cho Hà người đọc là DT. Chỉ cần một người đọc ân cần như DT là người (tập tành) viết văn có thể vượt qua nhiều ý nghĩ thất vọng và thất bại của chính mình. Cám ơn DT.

      Liked by 2 people

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s