Ngày tưởng niệm

Đóa hồng tưởng niệm
Đóa hồng tưởng niệm

Đáng lẽ tôi viết bài này từ hôm qua nhưng mắc bận. Trễ một ngày nhưng trễ vẫn hơn là không có. Sau mười bảy năm, vết thương trong lòng người Mỹ vẫn chưa lành. Tuy vậy, sáng hôm qua không có tiếng chuông mặc niệm trong công ty tôi làm việc như mọi năm. Có lẽ, có thể xem đây là dấu hiệu dần dần thả lơi ra cái ý muốn phải nhớ, không được quên, nỗi căm giận và đau đớn. Chín giờ sáng, anh sếp trẻ kêu tôi vào họp, kiểm điểm quá trình làm việc lần cuối cùng. Phòng chúng tôi họp ngó sang World Trade Center, nơi mười bảy năm về trước tôi và các đồng nghiệp (văn phòng có cửa sổ) tận mắt chứng kiến hai cái máy bay đâm vào hai tòa nhà và sau đó hai tòa nhà sụp xuống, như hai chồng pancakes. Anh sếp trẻ cũng đồng ý là vết thương lòng của người Mỹ vẫn chưa lành.

Hai cái hố thẳm, từ hai tòa nhà bị sập, được làm thành hai cái hồ tưởng niệm. Chung quanh là bốn bức tường cao. Trên bờ tường có khắc tên những người thiệt mạng trong biến cố. Hoa được cắm lên tên người để tưởng niệm.

Hồ tưởng niệm
Hồ tưởng niệm. Bốn tường thành của hồ là bốn thác nước nhân tạo, lóng lánh khi phản chiếu ánh mặt trời

Khi tôi đến viếng Ground Zero, điểm đặc biệt tôi cảm nhận được là không khí trang nghiêm nhưng không ảm đạm thê lương, tuyệt nhiên không sót lại chút nào không khí đe dọa chết chóc. Tôi bùi ngùi nghĩ đến linh hồn của những người quá cố. Một buổi sáng đẹp trời đi làm và không bao giờ trở về.

Bên trong the oculus
Bên trong the Oculus

Toàn cảnh Ground Zero và The Oculus rất quang đãng. Ở bên trong the Oculus tôi có cảm giác như mình lạc vào một hành tinh lạ, như thể mình đang ở trong một cuốn phim về khoa học viễn tưởng. Từ xa, the Oculus trông giống như một con ó trắng vươn cánh chuẩn bị bay lên không trung. Tôi có cảm tưởng người Mỹ đang nói với những kẻ khủng bố rằng, “sự khủng bố không thể tiêu diệt được người Mỹ. ‘Chúng tôi’ (người Mỹ) sẽ xây dựng lại, như loài phoenix tái sinh từ tro tàn, trở thành tốt đẹp hơn, tươi trẻ hơn, và hùng mạnh hơn.”

cái cánh của con ó oculus
Một bên cánh của con ó trắng Oculus
một trong những bức tường trang trí ở khuôn viên ground zero
Hai du khách trước bức tường trang trí trong khuôn viên Ground Zero
người ngồi trên những đám mây
Người ngồi trên những đám mây

Oculus, trong bài này, là chữ dùng để tượng trưng cho Trung Tâm Thương Mại Thế Giới cùng với ga xe lửa xe điện ngầm của Port Authority thuộc thành phố New York. Oculus còn có nghĩa là cái khoảng trống ở giữa trần nhà hình nửa bán cầu của các dinh thự cổ xưa, hay cái khoảng trống hình tròn khắc vào tường được dùng như cửa sổ. Công dụng của oculus là ngoài khía cạnh mỹ thuật còn là nơi cho ánh sáng soi vào các tòa nhà.

5 thoughts on “Ngày tưởng niệm”

  1. Mỗi lần nghĩ đến hay đọc về ngày này là em cảm động quá. Nhiều khi chạnh lòng buồn cả ngày. Lần cuối cùng em đến NYC là hồi tháng 10 năm 2010, lúc đó ở khách sạn đối diện ground zero mà người ta chưa làm xong nhưng em cũng đến đó đứng cầu nguyện cho những người đã khuất. Mỗi lần đến đó em đứng lại như cám ơn họ.

    Cám ơn chị viết lại cãm nghĩ cho em đọc.

    Liked by 2 people

    1. Cám ơn Trang. Nghĩ lại thấy vẫn còn kinh hoàng. Lâu ngày không gặp Trang. Mình vẫn sang blog của Trang đọc đều đều ngắm hai chú bé ngày càng đẹp trai ra.

      Like

  2. Mỗi lần nhắc đến Twin Tower là chảy nước mắt Hà ạ.
    Cho Mai trích một đoạn mình viết trong blog của mình ngày hôm đó :

    “Tôi không quên buổi sáng hai Twin Towers sụp đổ. Đang làm việc trong sở thì có lệnh tất cả nhân viên phải ra về ngay vì sở nằm cách White House chỉ một bloc. Có tin White House sẽ là mục tiêu khủng bố kế tiếp. Về đến nhà tôi mở TV ra và khóc thét lên khi thấy những gì trên màn hình, máy bay lao thẳng vào Twin Towers và nổ tung, tòa tháp cháy rụng xuống chầm chậm. Tôi hoảng hốt lao ra khỏi nhà, chạy qua nhà hàng xóm, vừa chạy vừa khóc như chính tôi bị nạn, they’re dying, they’re dying horribly, what’s going on, somebody please tell me … Người hàng xóm chạy ra ôm tôi mang vào nhà, lấy nước bắt uống, tôi khóc ngất trong tay bà.
    Hôm đó tôi mới hay mình đã yêu đất nước này biết bao.”

    Ground Zero bây giờ vươn lên huy hoàng như con chim phượng vươn ra khỏi đống tro tàn.

    Liked by 5 people

    1. Cái đất nước này đã che chở đùm bọc bọn tha phương như chúng mình mấy chục năm rồi. Phải thương “nàng” chứ.

      Cám ơn Mai đã share đoạn văn/nhật ký nói trên. Hà nhớ đã đọc rồi nhưng đọc lại vẫn thấy đau xót.

      Liked by 5 people

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s