Một buổi đi rừng

vương miện của alien
Vương miện của người ngoài hành tinh

Hôm qua tôi đi rừng. Trời không lạnh mấy, chừng 5 độ C. (khoảng 43 độ F.) Mùa đông lại ngày thường trong tuần, rừng rất vắng. Đi cả mấy tiếng đồng hồ chẳng gặp ai.

Đến một nơi khá rộng rãi thấy hai người lui cui với hàng bụi rậm dọc theo đường mòn. Một nam một nữ. Người đàn ông mặc áo khoác ngắn, không dày lắm. Người đàn bà mặc áo khoác dài, và dày. Thấy chúng tôi đến gần ông lên tiếng:

“Ông bà có biết chúng tôi đang làm gì không?”

“Ah! Tôi cũng đang tự thắc mắc đây.” Tôi vừa nói vừa cười.

Ông chỉ vào một cái cây không lá, mọc thẳng, trông như một ngón tay chỉ lên trời, màu nâu nhạt, chỉ có điều là ngón tay này dài đến chừng hơn hai mét. Giải thích:

“Đây là cây azalea Nhật Bản. Có nhiều loại azaleas, Nhật Bản, Hàn quốc. Đây là loại thảo mộc ngoại lai, xâm lấn môi trường rất mạnh. Chúng tôi cắt bỏ chúng để chúng không tận diệt cây cỏ nguồn gốc địa phương.”

“Làm thế nào mà chúng có mặt ở nơi đây?” Tôi tò mò hỏi trống không. Nghĩ thầm ai mà đem cây của Nhật ra ngoài rừng của người Mỹ trồng để làm gì.

Người đàn bà, khoảng sáu mươi, tóc bạc, hồng hào, ăn mặc khá đẹp, có vẻ như đi phố hơn là làm việc trong rừng, trả lời câu hỏi của tôi:

“Chim rừng ăn hạt của cây. Ăn chỗ này rồi bay đi chỗ khác. Phân của chúng rơi rớt khắp nơi mang theo hạt còn sót trong phân. Cứ thế mà cây mọc khắp nơi.”

Chung quanh, dưới chân hai người là kéo cắt cây, loại kéo to, có thể cắt được cả những thân cây to bằng cổ tay tôi. Họ có cả cưa bằng tay nhưng rất cứng và bén. Cây azalea Nhật Bản, quả thật mọc khá nhiều, có vẻ như rễ luồn dưới đất, gặp chỗ thuận tiện là trồi lên, thẳng thóm khỏe mạnh. Nói là nhiều, một khoảng túm tụm dăm ba cây azaleas Nhật Bản, nhưng so với vô số cây địa phương, cả một rừng bạt ngàn kia thì một nhóm cây thật chẳng là bao.

“Loại này mùa xuân cho hoa khá đẹp.” Tôi nói bâng quơ.

“Đúng vậy. Hoa của chúng rất đẹp nhưng chúng làm hại các loài cây cối địa phương khác.” Người đàn ông nói.

Sau khi cắt cây, họ dùng một loại dung dịch thuốc diệt cỏ có pha màu xanh bôi lên chỗ cắt gốc cây gần sát mặt đất để tận diệt, giết cả rễ, để đánh dấu là họ đã ra tay tàn sát kẻ xâm lấn. Đây là rừng hoang, cây cỏ dại mọc um tùm. Mùa xuân mùa hè hoa rừng nở thơm ngát. Nhiều chỗ có cây dâu dại, loại trái dâu mâm xôi, dâu tằm. Um tùm như thế nhưng trời lạnh hung là chúng biến mất hết, tàn rụi hết.

Tôi nhớ khi đi vườn Bách Thảo ở New York, thấy người ta có cả một khu rừng nhỏ để trồng riêng đủ thứ loại azaleas Nhật Bản, Hàn quốc, Trung quốc. Còn ở đây người ta tìm giết chúng. Cũng chỉ là cây mọc hoang, tại sao người ta phải giết loại cây (họ tin là) có nguồn gốc nước ngoài, để cho loại cây địa phương được phát triển? Cứ để chúng sống tự nhiên thì đâu có hại gì. Rừng hoang chứ có phải trại trồng cây ăn trái đâu mà sợ. Họ có vẻ như là những người yêu cây cỏ, và họ tin là họ đã làm việc thiện để bảo vệ cây cỏ của xứ họ. Thoạt tiên nghe thì cũng phải chăng, bình thường. Nhưng có thật như thế là bình thường và phải chăng?

Thế còn người ta, liệu có người sẽ bảo vệ nguồn lợi, sự sống còn của người bản xứ ,và tìm cách loại bỏ, những người đến từ xứ khác, càng lúc càng đông chen chỗ sống trên xứ họ? Và như thế có công bằng không? Tại sao tôi lại có ý nghĩ so sánh giữa người và cây khi thấy người ta cắt cây ngoại lai ở trong rừng? Tôi là người nước ngoài tự ví mình như cây cỏ ngoại lai, đến không được mời, phát triển tốt đâm ra có vẻ chen lấn giành giật cuộc sống của người bản địa.

Còn bạn, bạn có nhìn thấy người ta tìm cách loại bỏ người gốc ngoại quốc đến làm việc trong công ty của người bản xứ? Khi họ downsize, người gốc nước ngoài thường bị cho rơi trước người bản xứ?

Loài người của chúng ta có khi khá bất công mà không nhận ra. Có một bà đi tìm bắt giết chim swallow bởi vì loại này mỏ cứng, cưỡi lên lưng rồi mổ rỉa óc của những con chim blue jays nhiều màu sắc và đẹp hơn.

Tại sao người ta có quyền quyết định dân này, loại cây này, loại chim này phải bị diệt bỏ để dành đất sống cho giống dân khác, loài cây khác, loài chim khác?

Nhiều khi cho mèo hoang ăn, chúng ăn không hết, racoon và opossum đến ăn. Ông Tám có ý không thích những con thú rừng hoang này. Nhưng nghĩ cho cùng, tại sao mình thấy thương hại những con mèo hoang mà không muốn bố thí cho mấy con thú kia ăn?

Tại sao?

bông cỏ khô
Hoa khô của cỏ dại

 

8 thoughts on “Một buổi đi rừng”

  1. Sống, càng ngày càng khốn khó, bà Tám ạ. Quá nhiều thành kiến, mới, do khoa học phát triển mang lại, đè lên hoặc thay thế niềm tin cũ, sự kỳ thị mọi mặt bốc lên độ cao hơn. Con gái tôi, từ khi vào đời, chừng hai chục năm rồi, vẫn giữ nguyên nhận định rằng vì là người nhập cư mình phải giỏi gấp đôi dân bản xứ, vì là đàn bà mình phải giỏi và làm việc gấp bốn họ. Thành danh để khỏi bị đốn ngã, tru diệt. Những người nhiệt thành như cặp ông bà trong câu chuyện này không thiếu, bà Tám ạ, chỉ không biết họ giữ thành kiến yêu nước thương nòi này nhân danh công lý nào? Họ đối xử với cư dân nguyên thuỷ ra sao? Tôi hiện ở Canada nơi đang nổi lên phong trào xin lỗi người “bản xứ”.

    Liked by 1 person

      1. Mới đây Thủ Tướng Canada, nhân danh chính phủ quốc hội cả nước, xin lỗi những người thổ dân (autochtones) đã bị ngược đãi cuối TK 19, tiếp theo và dẫn thêm một số những biểu hiện tương tự nơi vài tỉnh bang còn nhiều dân “những quốc gia đầu tiên” (les premières nations=les Amérindiens et les Inuits). Tôi có đính kèm bài báo kể sự kiện này vào facebook, không biết có được không, bảo đảm không phải fakenews.

        Liked by 1 person

    1. Hồi xửa hồi xưa thì tổ tiên người Mỹ cũng đối xử tàn bạo với thổ dân Hoa Kỳ. Bây giờ thì cũng có luật lệ nhưng thỉnh thoảng các đại gia cũng lấn quyền lãnh thổ khi muốn đặt ống dẫn dầu ngang qua thánh địa của thổ dân. Miếng bạc đâm toạc tờ giấy Bác ơi.

      Like

  2. Và đây là bản dịch từ tiếng Pháp qua tiếng Việt của Google.

    “Trudeau xin lỗi những người thổ dân đại diện cho bang Agence France-Presse Ottawa Thủ tướng Justin Trudeau long trọng xin lỗi những người thổ dân thay mặt cho nhà nước liên bang, trong nhiều thập kỷ tranh thủ hàng chục ngàn giữa họ trong các trường nội trú nơi họ bị ngược đãi. Ông Trudeau xin lỗi cựu sinh viên trường dân cư và lãnh đạo thổ dân tại một buổi lễ đầy cảm xúc ở Ottawa về việc công bố báo cáo cuối cùng của ủy ban, điều tra trường học.
    “Chính phủ Canada xin chân thành xin lỗi những người thổ dân vì đã thất bại sâu sắc và yêu cầu sự tha thứ”, ông nói với tiếng vỗ tay của đám đông. Chính phủ trước đó đã chính thức miễn xử lý trong năm 2008 và đã được trao tặng 1.9 tỷ đô la để bồi thường cho các cựu sinh viên. Từ cuối thế kỷ 19 đến thập niên 1970, hơn 150.000 người Mỹ bản địa, người Métis và người Inuit đã bị cắt đứt khỏi gia đình và văn hóa của họ tại 139 trường nội trú trên toàn quốc và do các cộng đồng tôn giáo điều hành. Nhiều người trong số họ đã bị ngược đãi hoặc lạm dụng tình dục và ít nhất 3200 người đã chết, hầu hết trong số họ từ bệnh lao. Khoảng 80.000 người trong số họ vẫn còn sống.”

    Like

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s