Tặng quà không đúng dịp

Tôi gặp ông cụ khá thường xuyên. Có vẻ như ông đi rừng hằng tuần, rất có thể vài ba lần trong một tuần. Tôi gặp ông cả những ngày tuyết đóng rất dày trên mặt đất. Đi cùng với ông là một con chó khá to lớn, khá béo, khá già. Không biết giữa ông và con chó, ai già hơn ai. Con chó luôn đi trước. Nhiều lần tôi nhìn thấy con chó, tự hỏi tại sao có con chó đi lạc giữa rừng, chập sau nữa mới nhìn thấy ông, chậm chạp theo sau.

Ông cụ nhỏ bé, càng nhỏ bé hơn vì cái lưng còng, và cái chân khập khiễng. Không phải ông bị bướu trên lưng, mà ông bị bệnh lưng còng. Cái lưng gập xuống gần như 60 độ (hay hơn) khiến ông có vẻ như chỉ nhìn xuống mặt đất. Tôi không biết cái chân hay cái lưng khiến ông di chuyển chậm chạp, đầy vẻ khó khăn.

Đoạn đường rừng ông đi tạo thành một vòng khá lớn, tôi hình dung ra cái vòng rừng bằng cách nối lại những dấu chấm sau khi tôi gặp ông ở nhiều nơi. Không biết ông cần phải dẫn chó đi để thỏa mãn nhu cầu của con chó, hay con chó đi theo ông để làm bạn với ông. Ông đi rừng như một thú tiêu khiển, có lẽ, chứ không để giảm béo như tôi, bởi vì ông rất nhỏ bé, có thể nói là gầy gò.

Có lần, tôi và ông Tám thấy ông dùng một nhánh cây nhặt trong rừng để làm gậy. Đường tuyết khá trơn, chúng tôi đang đi lưng chừng ở một con dốc dài. Cây gậy của ông cụ khá yếu ớt, dường như run rẩy theo nhịp chân, hay run vì hơi lạnh của tuyết. Như thường lệ chúng tôi ngừng lại chào hỏi dăm ba câu. Ông Tám ái ngại sợ ông ngã dọc đường nên tặng ông cây gậy. loại hiking pole thường bán ở siêu thị. Ông cụ từ chối. Ông Tám cố gắng thuyết phục. Ông chồng tôi có cái tính khá kiên quyết, và kiên nhẫn. Với tôi, ông Tám luôn thành công mỗi lần ông cố thuyết phục tôi, cứ một trăm lần là ông thắng 99 lần. Ông cụ cũng bị thuyết phục như thế. Cả ông cụ và tôi đều thấy lạnh vì đứng yên một chỗ giữa trời lạnh và trên nền tuyết. Cả con chó cũng mất kiên nhẫn.

Cuối cùng ông cụ đành ném cây gậy mỏng manh của ông, và cầm cái hiking pole của ông Tám. Ông Tám có vẻ vui, thoải mái đi về với tôi. Vui vì ông có cảm giác vừa làm một việc thiện.

Không mấy lâu sau, gặp lại ông cụ ở trong rừng, vẫn con chó lon ton chạy trước, ông cụ khập khiễng theo sau một đỗi xa, tôi nhận ra con chó quen thuộc. Một lần, rồi nhiều lần. Thường thường là ông đi không có cầm gậy. Và có khi ông cần cầm gậy thì lại không phải là cây hiking pole của ông Tám. Có vẻ như ông cụ đã ném nó đi.

Có lẽ ông không thích dùng gậy. Không thích cái vướng bận mang gậy đi xách gậy về. Cần dùng gậy để vượt qua một đoạn đường lầy lội, trơn trợt, hay lởm chởm đá, ông chỉ cần nhặt một cành cây gãy trong rừng.

Bài học riêng cho tôi. Đừng nài ép tặng người ta một món quà, nếu người ta không muốn nhận.  Cái mình thấy cần thiết cho mình, không nhất thiết cần thiết cho người. Thắng cuộc nhưng có thể không đạt được mục đích.

3 thoughts on “Tặng quà không đúng dịp”

  1. Thắng cuộc nhưng có thể không đạt được mục đích. Người được tặng không nhận thì người nhận quê. Người được tặng không dùng tới thì người nhận cũng không vui.

    Liked by 2 people

  2. Thắng cuộc nhưng có thể không đạt được mục đích. Người được tặng không nhận thì người nhận quê. Người được tặng không dùng tới thì người nhận cũng không vui. Thich cau nay.
    Xã tôi thì khác tôi. khi cho thì nài nỉ người nhận, bắt buộc người ta phải nhận, mà không biết người nhận có thích hay không thích?

    Liked by 1 person

Leave a Reply to Bà Tám Cancel reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s