Mèo hoang

Mèo Anh
Mèo Mun
Mèo Bố

Bây giờ, đến ăn còn bốn con mèo hoang.

Con mèo có vằn lớn, vằn trắng và vàng sậm, tôi gọi là con mèo Bố. Gọi đại như thế vì tôi nghĩ nó là bố của con mèo Anh, màu vàng nhạt, chấm vàng sậm. Mèo Bố to béo, dạn dĩ, lúc nào cũng bắt nạt con mèo Anh. Mèo Bố chắc là có chủ nuôi. Con mèo này chỉ mới đến sân nhà tôi gần đây thôi, độ một năm trở lại. Nó đến đi cặp kè với con mèo mẹ, tôi đặt tên Ginger, sinh ra một loạt năm con mèo con hồi năm ngoái. Tất cả mèo con đều có vằn trắng và vàng nhạt hay chấm nâu. Tất cả 5 con mèo con đều là mèo đực.

Ba con mèo con, mặt có vân trắng, xinh nhất, thân thiện nhất tôi bắt giao cho cơ quan quản lý thú hoang, với hy vọng chúng được đem cho người thích nuôi mèo nhận làm con nuôi. Hai con mèo còn lại, mèo Anh và mèo Út, cũng bị bắt giao cho cơ quan quản lý thú hoang, được chích ngừa và triệt sản rồi trả lại cánh rừng sau nhà tôi. Mèo Anh có chấm trắng ngay dưới cổ. Trong loạt năm con mèo con, mèo Anh xấu xí nhất. Mèo Út thì có màu nâu với những đốm nâu sậm hơn. Mèo Út chậm chạp yếu ớt, hay bị mẹ bỏ lại với mèo Anh khi mèo mẹ dắt ba con mèo to hơn, khôn hơn, nhanh nhẹn hơn đi chơi hay đi kiếm ăn ở một chỗ nào đó. Khi đám mèo con còn bé, mỗi lần thấy có gì bất ổn, mèo mẹ tha từng đứa con đến chỗ an toàn hơn, đó là sân sau nhà tôi, lúc đó tôi đi chơi xa ở đâu đó nên sân sau càng vắng hơn không có người ra vào. Nói là mèo mẹ dẫn đi nhưng thật ra có lẽ mèo mẹ trốn đi và ba con mèo con khôn ngoan ngay lập tức đi theo mẹ.

Sau khi tôi đi chơi sáu tuần về, thì con mèo Út biến mất. Con mèo này tôi thấy tội nghiệp nó khờ khạo yếu ớt nên thường chăm chút nó cẩn thận. Lâu ngày nó trở nên dạn dĩ, đến gần tôi, và để cho tôi ôm vào lòng nựng nịu. Có lẽ vì thân thiện với loài người nên có người nào đó bắt đem về nuôi. Tôi muốn nghĩ rằng con mèo út có số phận tốt đẹp. Vì mèo Anh và mèo Út thường bị bỏ lại phía sau, chơi thân với nhau hơn, hai con thường đùa giỡn vật lộn quấn quít với nhau. Khi mèo Út biến mất, mèo Anh buồn bã một thời gian khá lâu.

Mèo mẹ, Ginger, vẫn đến ăn nhưng không thường xuyên. Ginger mặt có đốm trắng hai bên má, và một bên khóe mắt có vết trầy rất sâu. Khi còn nuôi con, Ginger nhường cho con ăn nhưng bây giờ con đã lớn, Ginger không nhường nữa. Mèo Anh chộn rộn đến gần là bị Ginger tát ngay cho một cái, gầm gừ dữ tợn. Mèo Anh rất sợ Ginger luôn nhường và tránh ra chỗ khác không dám đến ăn. Và cũng chính vì mèo Anh luôn bị bắt nạt mà tôi đâm ra tội nghiệp chăm cho nó ăn nhiều hơn. Tôi cố chụp ảnh Ginger nhưng nàng chạy thoát.

Sau khi tôi viết bài này vài hôm sau tôi chụp được ảnh Ginger nên đăng thêm vào đây. Ginger và mèo Anh rất giống nhau, nếu không nhìn quen sẽ không phân biệt được. Mặt của mèo Anh gầy hơn, lông màu hơn sậm hơn, ngay ở cổ có đốm lông trắng, hai bên má mèo Anh có màu sậm còn Ginger chung quanh mồm có màu trắng, cái vân trên trán rõ nét hoa văn hơn. Nếu nhìn từ sau lưng sẽ khó nhận ra hơn.

Vì được cho ăn riêng nên mèo Anh trở nên thân thiện với tôi hơn. Một ngày ba bốn lần đến đưa đầu cho tôi vuốt với hy vọng được tôi cho ăn thức ăn mềm có mùi cá hồi. Từ khi bắt đầu nuôi mèo, Nora được cho ăn loại hạt khô có mùi cá hồi. Có một dạo nàng bị ốm bỏ ăn, tôi mua thức ăn hộp, loại mềm có mùi cá hồi để dụ nàng ăn. Sau đó thì Nora không chịu ăn thức ăn hạt khô nữa. Có những hôm Nora chê thức ăn tôi đem cho mèo Anh ăn và từ đó mèo Anh đâm ra ghiền thức ăn mềm. Có khi không chịu ăn thức ăn khô cứng chỉ chờ được ăn thức ăn mềm.

Con mèo đen có nhiều tên. Tôi gọi nó là ông Inky, ông Mực, ông Đen, ông Mun. Nó là con mèo hoang lâu nhất. Trước Inky tôi có nuôi một con mèo hoang tên Boyfriend, loại mèo tuxedo, cổ có nơ đen, bốn chân có đeo găng đen, và bụng mặc áo trắng. Ông Mun này rất hoang, rất khỏe, và khá dữ. Ông đến rượt Boyfriend chạy mất. Con mèo Bố đến, ông Mun và mèo Bố đánh nhau, đến bây giờ vẫn chưa phân định hàng ngũ. Tôi không ưa mèo Bố vì nó dữ tợn và nghĩ rằng nó có chủ nuôi, không cần ăn. Mèo Bố mỗi lần đến là đái vào sân nhà tôi để đánh dấu lãnh thổ khiến sân nhà tôi nồng nặc mùi nước tiểu mèo.

Ban đầu tôi cũng không thích ông Mun vì ông xấu xí và dữ tợn; Tuy nhiên, ông Mun luôn luôn dịu dàng với Ginger và hòa đồng với mèo Anh. Ông Mun cẩn thận tránh xa loài người, đến ăn nhưng không đến gần. Một đôi lần thấy mèo Anh ăn thức ăn mềm, ông mon men đến thử. Dĩ nhiên mèo Anh dạt qua một bên để ông ăn. Bây giờ thì ông cũng ghiền thức ăn mềm. Ánh mắt của ông luôn hỏi tôi, tại sao con mèo kia được ăn ngon mà tôi thì lại không được đối đãi như thế. Sáng sớm, hay chiều tối, ông loanh quanh sau nhà tôi để canh có khi nào tôi đãi mèo Anh một bữa ăn ngon thì ông cũng được hưởng theo, bằng cách ăn thức ăn của mèo Anh. Tôi cẩn thận ngồi chờ mèo Anh ăn được phân nửa mới vào bên trong bởi vì biết ông Mun sẽ đến dành ăn sau khi tôi vào nhà.

Rõ ràng, loài mèo có trí khôn, biết thức ăn nào hợp khẩu vị của chúng. Biết cách khơi động sự tội nghiệp của loài người. Có lẽ nhờ thế mà loài mèo tồn tại chăng?

6 thoughts on “Mèo hoang”

  1. Nhà con gần đây thì đang quá tải mèo. Ban đầu có 1 con mèo cái thôi, sau nó đẻ, giờ thành ra nhà có tận 6 con, chưa kịp cho hết lứa ni thì nó đẻ tiếp lứa khác @@

    Liked by 1 person

    1. Cô chia sẻ sự kém may mắn của cháu. Cô hiểu cái cảm giác bị tràn ngập hay ứ nghẹn này. Bọn mèo sinh sản rất nhanh. Một năm đẻ hai lứa là thường, có khi ba lứa. Mỗi lứa chừng năm hay bảy con. Chừng một năm là có thể sinh sản rồi. Đàn mèo hoang lần đầu chỉ có một con, sau đó mang thai ở đâu đó, về sinh năm con, cô còn chần chừ chưa biết tính sao, vài tháng sau mèo mẹ Ginger đẻ thêm bảy con. Cô phải kêu ban quản lý thú hoang và họ đưa bẫy cho cô bắt. Sau đó cô trả tiền triệt sản mấy con mèo hoang mà người ta không đem cho người nuôi được và nhận lại chúng cho thả vào cánh rừng sau nhà. Mấy con mà cháu đang nuôi nếu không triệt sản thì bọn chúng sẽ nhân lên rất nhanh, mà triệt sản thì tốn kém khá nhiều, cũng khó khăn không ít.

      Liked by 1 person

Comments are closed.