Cây thông non

Sau khi ngừng ở Trung Tâm Thiên Nhiên và Khoa Học để nghỉ chân và ăn trưa, chúng tôi bắt đầu đi về.  Đường về đi ngang trại nuôi ngựa Watchung.  Ở đây đường đi rộng rãi bằng phẳng hơn vì đường được dành cho kỵ mã tập cưỡi ngựa.  Ở bên phải là mấy bụi cây dâu tằm, mùa đông đã rụi nhiều nên bớt um tùm.  Bên trái, giữa đám bụi rậm chằng chịt có cây thông non.  Thông mọc rất chậm.  Mấy năm trước, cây chỉ lên đến đầu gối, rồi từ từ cao đến bụng.  Giáng sinh năm ấy, chẳng nhớ rõ năm nào, có lẽ 2011 hay 2012, đi ngang cây thông, tôi thấy có người gắn cho vài cái nơ đỏ, giấy bạc và hai cái lục lạc màu bạc.  Sau khi đi qua khỏi những bụi dâu tằm ông Tám kêu lên cây thông non không còn nữa.  Chúng tôi đi ngược lại để tìm cây thông, nhưng không thấy chỉ thấy một màu tuyết trắng.  Vậy là có người đã đốn cây thông! Ai?

Hồi trước, Alpha và Beta đi học cưỡi ngựa ở trại Watchung.  Sau giờ học cả hai thường đi dạo quanh hồ Surprise hay đi ngược dốc hướng về Trung tâm Thiên Nhiên và Khoa Học.  Giáng sinh năm ấy, Beta trang trí cho cây thông con ven đường.  Cô gắn lên cây thông hai cái lục lạc màu trắng bạc, để kỷ niệm nơi hai người hôn nhau lần đầu.  Sau đó Alpha gia nhập quân đội, và hai người chia tay.  Mãn nhiệm kỳ quân đội, Alpha trở về, tìm ngang qua chốn cũ, nhìn lại cây thông.  Cây thông giờ đã cao hơn đầu người.  Alpha nghĩ đến một người bạn trong quân đội.  Sau khi mãn nhiệm kỳ không được may mắn như Alpha, anh ta trở thành người tàn phế.  Anh cựu quân nhân ở một mình trong căn hộ cũng gần nhà Alpha.  Cây thông này có thể là món quà Giáng sinh cho người bạn.  Màu thông xanh tươi, mùi thông thơm dịu.  Anh có thể gắn thêm một vài cái nơ hay con hạc xếp bằng giấy, môn origami anh bạn đã trở nên rất mát tay kể từ khi bị mất một chân.

Cũng như bao nhiêu bà mẹ di dân khác, mẹ của Xi không thích ăn lễ Giáng sinh rầm rộ quá.  Mẹ muốn dùng số tiền thay vì tiêu xài xa xỉ nhân dịp lễ để giúp những người ở quê nhà đang lúc bệnh hoạn hoặc túng thiếu.  Mẹ có cây thông bằng cao su nhỏ xíu bà gắn lên vài cái quả cầu nhỏ bé, một vài sợ dây kim tuyến, và vài cái bánh ngọt để dưới gốc cây thông.  Mẹ muốn Giáng sinh là lễ hội trong lòng mình chứ không phải là dịp mua sắm để chứng tỏ mình là người dư dả.  Mẹ cũng chẳng dư dả.  Mẹ đi làm công nhân vệ sinh cho một công ty giao thông.  Tiền lương của mẹ nếu chi tiêu vén khéo thì đủ để hai mẹ con đầy đủ cơm ăn áo mặc và một ít tiền dư ra để dành trả tiền đại học cho Xi.  Cây thông non này có thể làm tươi mát góc nhà của Xi, và mùi thơm sẽ giúp cho căn phòng hai mẹ con ở thoáng mát hơn.  Xi sẽ gắn lên vài bóng đèn nhỏ màu trắng vì Xi thích cái hình ảnh của những ngôi sao nở hoa trên cây.

Tôi, cây thông non ở giữa rừng, đang là mục tiêu ngắm nghía của hai người.  Cả hai đều có mục đích cao thượng, muốn đem niềm vui đến cho tha nhân.  Nhưng tôi còn trẻ, tôi không muốn phải hy sinh bản thân mình cho niềm vui của người khác.  Tôi muốn được làm cây thông ở giữa trời, giữa rừng.  Tôi muốn được vươn mình lên thật cao, cao hơn những cây thông khác.  Cao đến độ tôi có thể nhìn ngang tầm với những cây thông đã sống hằng trăm năm, hay có thể nhìn xuống những ngọn cây xanh khác.  Tôi muốn được hằng ngày nhìn thấy thung lũng Suối Lam, thấy dòng nước lượn lờ chảy reo vui giữa những tảng đá.  Hay mùa đông nhìn thấy một màu trắng tinh khiết bao trùm cảnh vật quanh tôi.  Tôi muốn nhìn thấy bầu trời đầy sao những đêm hè trong trẻo và đàn đom đóm bay chấp chới trong khu rừng đêm.  Tôi muốn được trò chuyện trong đêm với những nàng tiên bé bỏng mang ánh sáng trong lòng và đôi cánh ửng đủ thứ màu lấp lánh trong đêm.  Tôi muốn có thể trưởng thành rồi rải hạt xuống để có những cây thông non mọc lên thành rừng thông.  Mùi thơm tươi mát của tôi là để cho tất cả muôn loài được hưởng.  Tôi không muốn ngồi trong một góc nhà của bất cứ người nào, dù là một anh hùng dân tộc hay bà mẹ đảm đang rồi trở nên chết héo trong hai ba tuần hay một tháng.  Họ sẽ kéo cái xác héo của tôi ra bỏ ngoài đống rác.  Tại sao tôi phải hy sinh mạng sống của tôi cho hạnh phúc của kẻ khác?  Có ai khóc cho số phận của tôi không?

Nàng tiên bé Tinker triệu tập các bạn ngay sau khi cây thông bị đốn. 

  • Các bạn tiên bé của tôi ơi.  Chúng ta phải đi cứu cây thông vì có người đã đốn cây thông và mang đi chỗ khác.
  • Làm sao cứu được?  Chúng ta bé nhỏ như thế này mà cây thông dù chỉ là thông non cũng quá to lớn với chúng ta.
  • Ồ dễ dàng thôi.  Chúng ta chỉ cần dùng phấn bay, rải lên cây thông và đọc câu thần chú elevetera ba lần thì cây thông sẽ bay theo chúng ta.  Nếu chúng ta làm ngay đêm nay, mang cây thông về trong đêm Chúa ra đời, thì có thể cứu sống người bạn trẻ.
  • Thế thì hay quá.  Chúng mình đi thôi.

Sau ngày Giáng sinh, trời bỗng dưng ấm áp ở mức bốn độ C. thay vì ở độ âm nên chúng tôi đi rừng cho tiêu bớt số thức ăn sau bữa tiệc Giáng sinh.  Đi ngang qua con đường dẫn đến trại nuôi ngựa Watchung, tôi ngạc nhiên thấy cây thông vẫn còn đứng đó xanh tươi.  Không phải chỉ có mỗi mình tôi, trông gà hóa cuốc, thấy cây thông non biến mất và chỗ cây thông đang đứng chỉ là một nền tuyết trắng xóa. 

  • Phải cây thông cũ không?  Hay là cây thông nào khác?
  • Đúng là nó rồi.  Ở dưới gần gốc cây vẫn còn hai cái lục lạc kia kìa.
  • Nhưng mà hôm đó mình nhìn kỹ lắm, chỉ thấy toàn tuyết thôi.
  • Chắc tại chúng mình già nên lẩm cẩm.
Ở dưới gốc thông, bên trái có hai cái lục lạc, một cái nhìn thấy rõ ràng còn cái kia bị khuất sau nhánh cây.

5 thoughts on “Cây thông non”

  1. Nhưng tôi cũng có thể giúp những người sinh nhai bằng nghề buôn bán chúng tôi cho mùa Noel. Nhờ chúng tôi mà họ có được buổi ăn ngon với gia đình ngày Chúa ra đời. Chúng tôi bị đốn chết đi để trang trí cho ngày của Chúa cũng là một niềm hãnh diện vì không biết bao nhiêu cây đẹp trong rừng mà chúng tôi lại được chọn. Chúng tôi không chết đâu bởi vì chúng tôi lại được hồi sinh để tiếp tục dâng hiến cho ngày vui Chúa ra đời.

    (Đó là lời của cây thông nhỏ quyết định ở lại góp vui cho nhân loại, không phải lời của Mai đâu : ))
    Chúc Hà vui mãi để độc giả của Hà được đọc những bài viết lý thú của Hà.

    Liked by 3 people

    1. Cám ơn cháu. Mong cháu năm mới được mọi sự như ý và có thể dành ra chút ít thì giờ để viết, viết vì niềm vui của sự sáng tạo và được biểu lộ ý nghĩ.

      Liked by 1 person

Comments are closed.