Em tôi buồn ngủ buồn nghê

Đang đi, bỗng dưng tôi nhìn xuống đất, và tôi nhìn thấy em. Em nằm bên vệ cỏ nhưng nếu không để ý, xe đạp có thể cán lên và người đi bộ, như tôi, có thể đạp lên em. Em nhỏ xíu, chưa đầy cái nắm tay, tưởng chừng một đứa bé cũng có thể bóp em dẹp lép. Tôi kêu lên. “Chắc nó chết rồi. Tội nghiệp chưa.” Tôi định bỏ đi nhưng tò mò, đến gần, lấy một cái que con nho nhỏ gần đấy, đụng vào em. Không nhúc nhích. Tôi đụng mạnh hơn. Đẩy em mạnh hơn. Thì em mở mắt ra. Bước một bước. Nhìn chung quanh, vẻ ngái ngủ, như hỏi, what’s going on, old woman?

Rồi em rúc vào trong cánh, ngủ tiếp.

Tôi tiếp tục đẩy em, phá em, để em phải thức giấc, tránh đường, kẻo người ta đạp chết. Em lại mở mắt. Ngủ tiếp. Lần này không rúc vào cánh nữa, mà chìa cái mỏ màu đỏ tươi ra, như để thở.

Tôi lại phá rối em. Lần này thì em bay vụt qua bên kia bờ kênh. Tôi mừng. Tưởng em bị thương tích không bay được nữa.

Em tôi buồn ngủ buồn nghê.

12 thoughts on “Em tôi buồn ngủ buồn nghê”

  1. Đọc nửa chừng thì cháu hấp tấp định comment hỏi là vậy cô Tám có move bé sang nơi khác cho an toàn hơn ko, thì cô đã nói luôn sau đó rồi, hihi. Em này điệu ghê, mỏ đỏ, má màu vàng, cánh thì chấm bi stylish ghê ạ :)))).

    Liked by 2 people

    1. Cám ơn cháu. Lần đầu tiên cô nhìn thấy con chim này có màu sắc đẹp như vậy. Cô lục trong quyển sách chim Bắc Mỹ mà tìm không ra tên loại chim.

      Like

  2. Em đẹp quá nhưng sao Em có một mình, tội nghiệp Em chưa!
    Em bay được chắc mới rời Mẹ nên Em chưa có kinh nghiệm,
    Không biết bên kia bờ kênh Em có được bình yên không?
    Thương Em thật nhiều, cầu cho Em có nhiều thức uống thức ăn,
    Để Em lớn Em hót thật hay, cho Em trang điểm cuộc đời này,
    Cuộc đời đầy thương đau ảm đạm trên khắp mọi nẻo đường.

    DTQT. 31/03/2021.

    Liked by 2 people

Comments are closed.