Ngày mưa

Mưa chẳng biết từ bao giờ, bốn giờ sáng đã nghe tiếng mưa. Mưa thu. Trời dần dần lạnh nhiều hơn. Cả tuần nhiệt độ trong ngày cao nhất rơi từ hàng 70s, xuống 60s, và hôm nay chỉ 50s. Lá cây bắt đầu đổi màu. Những cành gặp nắng chiếu đã trổ màu đỏ như thể nhờ nắng mà trở nên chín. Những cây xa trong rừng, chưa vàng nhưng có chút màu đỏ viền ở ngọn lá. Màu xanh lá trông giống như màu những trái mận xanh, táo xanh, hơi rám nắng ửng vàng và ửng đỏ.

Dọc đường đi bộ vẫn còn thấy rất nhiều chim vạc trắng và xám, wood duck, và merganser thì cả trăm con, con nào cũng phởn phơ. Chúng đùa giỡn trên mặt sông thật vui nhộn. Rùa vẫn còn trồi lên nằm trên những cành cây hay tảng đá giữa sông để phơi nắng. Chùm dragon berries gợi nhớ những trái mồng tơi vẫn còn sót lại sau mùa hè. Tiếng dế ban ngày vẫn còn nghe thưa thớt. Một con osprey đậu gần tổ của cặp ó bạc đầu. Tôi nhìn thấy osprey này là nhờ thấy ông Kim Mao Sư Vương, một người tóc bạc trắng thường đi dạo đường trail chụp ảnh chim bằng cái máy nhỏ mà mạnh như có võ của ông ta. Và có con vạc xám vẫn còn hong cánh sau khi lặn lội trầm ngâm dưới nước để bắt cá. Vạc xám không biết bơi nhưng thỉnh thoảng trầm mình dưới nước ngập lên đến cổ. Có lẽ ướt lông quá nên phải lật ngửa cánh ra phơi.

Cả tháng nay, ông Tám để một cái thùng nhựa trong nằm nghiêng bên dưới cái máy lạnh treo tường. Bên trong ông lót vài miếng giẻ. Con mèo Già thường đến nằm trong cái thùng này. Mun, mấy tháng nay không đi đâu hết, chỉ quanh quẩn trong sân sau nhà tôi. Gần đây Mun ganh tị với Già, đánh đuổi Già đi chỗ khác, và giành lấy chỗ ngủ của Già. Mỗi lần bọn chúng biến đi đâu mất, tôi thấy mừng, vì nghĩ là chúng tìm chỗ ấm hơn. Cứ mỗi khi trời lạnh là tôi lại thấy mình lo lắng cho loài mèo bị chết.