Những ngày cuối thu

Tuần trước có những ngày nắng ấm, nhiệt độ trong ngày lên đến 74 độ F. Ngày hôm qua và hôm kia lạnh, tôi có cảm giác mùa đông đến rồi. Hôm kia đi bộ, trời khá lạnh, gió mạnh, buổi sáng chỉ có 27 độ F. dưới nhiệt độ đóng băng rồi còn gì, trong ngày lên đến 47 độ F. (cỡ 8 độ C.) Đi bộ tôi đội mũ, đeo găng, mặc áo khoác mùa đông. Đi một hồi thì thấy ấm người nhưng vẫn không cởi bớt mấy lớp áo mỏng bên trong lần áo khoác. Vẫn còn vạc, chim cốc, merganser, ngỗng Canada, rùa.

Hôm qua tôi thấy một đàn chim Eastern Blue bird. Loại này thiên di hằng năm, giờ là lúc đi, khoảng tháng Năm sẽ trở lại New Jersey. Gọi là đàn nhưng chỉ chừng chục hay vài chục chứ không hằng ngàn như sterling. Loại chim này khi bay, cái lưng nó xanh biếc, ngực màu cam giống như chim robin.

Eastern Blue bird

Sáng nay mưa rả rích nhưng đỡ lạnh hơn hôm qua. Tội nghiệp mấy con mèo hoang. Con Mun, lúc trước không biết nó ở đâu, nhưng khoảng mấy tháng nay nó chỉ ở sân sau nhà tôi. Chơi thơ thẩn một mình, ngủ lăn trên sàn gỗ, có khi leo lên trên bàn, phía dưới bàn ông Tám để cái hộp lót vài miếng giẻ thỉnh thoảng nó vào nằm trong hộp tránh mưa. Ông Tám cũng để thêm một cái bóng đèn nhỏ dấu bên trong cái hộp để che ánh sáng nhưng hy vọng cũng có chút hơi ấm ở cái hộp kế bên nhưng con mèo chưa thấy nằm trong hộp này. Nếu mưa nhỏ, Mun ngồi sát vào cửa sau, bên trên có cái mái che, nếu mưa to sẽ bị ướt. Cứ mỗi mùa đông là tôi lại thấy áy náy, muốn mua một cái hộp có cách nhiệt, để cho nó ngủ trong mùa đông. Hộp kín đáo, không bị mưa ướt hay tuyết, hơi ấm của nó sẽ được giữ trong hộp nhờ có cách nhiệt. Tuy vậy, loài mèo khó dạy lắm. Có hộp chưa chắc nó đã vào, chỉ sợ mấy con thú khác như opossum hay skunk vào làm tổ.

Có khi thấy chúng khôn ngoan, có khi tôi cũng tự hỏi sao mà tụi nó ngu quá. Hai con mèo vàng giống hệt nhau, nhìn mãi tôi và ông Tám cũng phân biệt được con nào già, con nào trẻ. Sáng nay con Già đến ăn trễ hơn Mun. Hai con thường đến chờ sẵn trên sàn gỗ, sáng sớm kêu um sùm tôi sợ kinh động hàng xóm vốn không ưa thú hoang. Thức ăn tôi để dưới bàn tránh mưa, nhưng mà con Già có lẽ không biết, không đánh hơi được, thấy tôi hé cửa sau ra nhìn nó sấn sổ chạy tới, người ướt nhem. Mèo có lông tơ nên dễ ướt, lông nó quện lại trông xơ xác. Tội nghiệp.

5 thoughts on “Những ngày cuối thu”

      1. Mai miss cả một mùa thu ở DC năm nay nhưng mùa thu còn đó vẫn chung thủy trở lại mỗi năm. Có một may mắn là lại được rơi ngay vào lúc lá vàng đang peak ở Vermont và Essex tháng trước nên Mai không than vãn gì.
        Cám ơn Hà đã hỏi thăm Mai.

        Like

Comments are closed.