Hạ thương

Sáng tác: Hàn Châu và Thanh Phương
Trình bày: Thái Thanh

Hạ ơi! Anh xa em mấy mùa phượng rồi.
Giờ tạm dừng quân lần đầu tiên thương gửi về em.
Lối xưa có còn những tà áo trắng tung bay.
Cho anh ngây ngất ngàn ngày
Bên người tình nhân nhỏ bé.

Hạ ơi! Anh xa em mấy ngày thật dài.
Hỏi người năm xưa! Giờ còn thương nhớ người con trai.
Ðã hơn những chiều hẹn hò
Anh đón anh đưa, bên ai quấn quít từng giờ
Ôi tình yêu rót mật thành thơ.

Mùa hạ nay, vắng anh chắc em sẽ buồn
Lối hẹn lối hò còn ai để đưa em đường vắn lối dài.
Anh yêu em cũng trong mùa phượng vĩ
Mà giờ đây xa rồi
Chợt buồn mênh mang.

Giờ đây, anh lênh đênh bốn ngả đường dài
Là nặng niềm thương về người em bé bỏng hậu phương.
Anh sẽ trở về trong mùa phượng vĩ đơm hoa
Em anh với tuổi ngọc ngà
Ta bỏ đi nỗi buồn ngày qua.

Trích trong băng nhạc Tuyệt phẩm Nhạc Vàng trước năm 1975 (Youtube). Lời bài hát chép lại theo người hát.

 

Đôi Bờ – Đôi Mắt Người Sơn Tây

Bài thơ “Đôi Bờ Tây Tiến” của Quang Dũng, Phạm Đình Chương phổ nhạc đặt tựa đề bài hát là “Đôi Mắt Người Sơn Tây.” Giọng hát và giọng ngâm của Nga Mi và Trần Lãng Minh.

Mời các bạn đọc và xem ảnh Thành cổ Sơn Tây của Anh kim, cùng lúc nghe bài hát này nhé.

 

Một buổi sáng mùa đông

sân trước
Sân trước lúc vừa sụp tối

Đêm qua lại có tuyết. Trước khi đi ngủ ông Tám nói sẽ có tuyết từ năm phân cho đến một tấc. Tôi sợ xe xuống driveway trơn tuột và tông vào xe nhà hàng xóm đậu trên đường. Ông bảo đem xe xuống đậu ở chỗ đậu xe cạnh khóm trúc. Tôi sợ đi xuống cái driveway rất dốc, trơn, có thể ngã. Tôi lại thầm nghĩ, sao lại phải đi làm lúc trời tuyết. Còn hai mươi ba ngày phép, thì cứ lấy một ngày nghỉ.

Sáng nay khi tôi mở mắt thì đã sáu giờ rưỡi. Bên ngoài không khí thật êm vắng. Trời tuyết, ít người lái xe trên đường, và tuyết làm tắt âm thanh.

sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân trước
Sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân.

Mấy tấm ảnh này chụp hồi cơn tuyết đầu mùa. Hôm nay thì cảnh vật cũng giống như mấy hôm trước.

sân sau
Cánh rừng sau nhà tuyết phủ

Tôi có một bài về thức ăn trong văn chương và điện ảnh, tôi viết đã mười một trang. Hôm nay tôi nghỉ ở nhà sẽ viết chăm chỉ. Tôi viết rất dễ nhưng khó tập trung tư tưởng để bắt đầu. Bao giờ tôi cũng viết lăng nhăng cái gì đó, như thể gõ cho trơn ngón tay, rồi mới thật sự viết bài mình muốn viết. Nhiều khi tôi lang thang mãi đến hết ngày mà chưa chịu bắt đầu.

tuyết trên cây tía tô
Tuyết trên bụi tía tô.

Sáng giờ tôi ngồi nghe nhạc, nhiều bài mùa đông rất hay. Nhưng tôi mời bạn nghe một bản nhạc quen thuộc, được chơi theo phong cách jazz, người biểu diễn dương cầm và kèn saxophone là Lorn Leber. Đố bạn biết bản nhạc tên gì.

(Vincent) Starry Night

Tuần trước tôi đi xem phim Loving Vincent với cô con gái út. Cuối phim nghe bản này, thấy hay và tôi có trong computer do Julio Iglesias hát. Tác giả là Don McLean. Xin mời bạn nghe.

606px-Van_Gogh_-_Starry_Night_-_Google_Art_Project
Starry Night – Vincent van Gogh. Download from Wikipedia 

Starry
Starry night
Paint your palette blue and grey

Look out on a summer’s day
With eyes that know the
Darkness in my soul.
Shadows on the hills
Sketch the trees and the daffodils

Catch the breeze and the winter chills

In colors on the snowy linen land.
And now I understand what you tried to say to me

How you suffered for your sanity
How you tried to set them free.
They would not listen
They did not know how

Perhaps they’ll listen now.

Starry
Starry night
Flaming flo’rs that brightly blaze

Swirling clouds in violet haze reflect in
Vincent’s eyes of China blue.
Colors changing hue
Morning fields of amber grain

Weathered faces lined in pain
Are soothed beneath the artist’s
Loving hand.
And now I understand what you tried to say to me

How you suffered for your sanity
How you tried to set them free.
Perhaps they’ll listen now.

For they could not love you
But still your love was true

And when no hope was left in sight on that starry
Starry night.
You took your life
As lovers often do;
But I could have told you
Vincent
This world was never
Meant for one
As beautiful as you.

Starry
Starry night
Portraits hung in empty halls

Frameless heads on nameless walls
With eyes
That watch the world and can’t forget.
Like the stranger that you’ve met

The ragged men in ragged clothes

The silver thorn of bloody rose
Lie crushed and broken
On the virgin snow.
And now I think I know what you tried to say to me

How you suffered for your sanity

How you tried to set them free.
They would not listen
They’re not
List’ning still
Perhaps they never will.