Cho Người Tình Lỡ

Ngồi trên xe lửa đi làm về.  Nghe Trần Thái Hòa hát bài này buồn tha thiết.  Tôi chỉ muốn dúi đầu vào vai ai đó ngủ vùi một giấc.  Về nhà ngồi chép lại đăng lên đây.  Không biết tên tác giả của bài hát.  Ai có biết chỉ dùm thì mình cám ơn.

Cho Người Tình Lỡ

Khóc mà chi yêu thương qua rồi,
Than mà chi có ngăn được xót xa.
Tiếc mà chi những phút bên người,
Thương mà chi nhắc chi chuyện đã qua.

Anh giờ đây như là chim,
Rã rời cánh biết bay phương trời nao.
Em giờ đây như cành hoa,
Trót tả tơi đón đưa ngọn gió nào.

Mình nào ngờ tình rơi như lá rơi. 
Ngày tình đầy vòng tay ôm quá lơi.
Để giờ này một người khóc đêm thâu. 
Một người nén cơn đau.
Nghe mưa mà cúi đầu.

Thế là hết nước trôi qua cầu. 
Đã chìm sâu những tháng ngày đam mê.
Thôi đành quên những tiếng yêu đầu. 
Những lời yêu ấy nay đã quá xa.

Nếu đường cũ giăng đầy mưa,
Khuất mù lối khiến nên tình đành lỡ.
Ta giờ đây như rừng thu,
Nắng lịm với chiếc lá vàng cuối mùa

Em tôi

Mây buồn dấu nắng ở đâu
Để mưa nặng hạt em lâu chưa về
Ước gì là gió mùa hè
Xua mây mưa để nắng về em tôi
Ước gì gió thổi mây trôi
Để cho tôi ngắm mặt trời em tôi  

 

Đây là một bài hát tôi tình cờ nghe, không hiểu tôi có nó từ lúc nào chỉ biết nó ở trong ipod, không biết tên tác giả, cũng không biết tên ca sĩ.  Bài hát rất chậm, lập đi lập lại nên dễ chép lại.

Tôi đi ngủ lúc 8:30, nhìn ra cửa sổ thấy còn chút ráng sót lại.  Đến 2 giờ thức giấc, không biết làm gì nên đi viết blog.

 

Chỉ còn cỏ mọc bên trời

Buổi trưa sau khi ăn trưa tôi thường đi bộ vòng quanh phố gần chỗ làm.  Trên đường, ngang qua một bãi đất trống khá rộng dọc theo bờ sông, có lẽ người ta dự định làm bãi đậu xe nhưng chưa làm.  Ở trong một thành phố giáp với thành phố New York đất rất là mắc vì thế người ta tận dụng không chừa chỗ trống.  Tuy nhiên có một chỗ bỏ hoang cỏ dại mọc um tùm, chim chóc đậu đầy cũng là một chuyện hiếm hoi.  Và ở cái chỗ bỏ hoang này tôi đếm được hơn chục loại cỏ dại, loại nào cũng khoe hương sắc của mình nên nở hoa.

 

Có câu thơ:

Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ
Lặng rơi
Ướt đầm

 

Hoa gầy bãi đông

Ngày còn đi học tôi yêu thơ Phạm Thiên Thư.  Tôi nghĩ thơ của Phạm Thiên Thư người ta dễ thích vì thơ của ông toàn những hình ảnh đẹp của hoa bướm hạc trăng.  Cũng tương tự người ta dễ thích văn của Tolstoi hơn là văn của Dostoievski bởi vì Tolstoi thường hay viết về giai cấp giàu có với lầu đài, các phu nhân, quận chúa như trong Anna Karenina trong khi Dostoievski hay viết về thế giới nghèo khổ tội ác như quỷ ám. Tội ác và trừng phạt.

Đi bộ gặp cỏ dại chụp một lô hình toàn cỏ dại nhưng yahoo plus không thuận tiện để tải hình, vừa châm lại vừa mất connection hoài.

Chợt nhớ hai câu thơ của Phạm Thiên Thư

Nhớ đành biết mấy tầm tay
Lông chim biển Bắc, hoa gầy bãi đông