Khởi đầu năm mới bằng

Nhà văn xứ mình có cái lệ hay là khai bút đầu năm. Các cụ đốt trầm, khăn áo chỉnh tề, viết một cái gì đó để tạo thói quen tốt cho cả năm. Nhà văn thì chăm chỉ viết, và viết những điều quan trọng cho cuộc đời nói chung, cho gia đình hay chính bản thân, nói riêng.

một cậu bé conĐầu năm nay tôi không khai bút mà mở đầu bằng cuộc hiking. Chẳng là, người Mỹ vốn thừa của thừa tiền, ăn nhiều chơi nhiều, sau mùa lễ bắt đầu từ Halloween đến Thanksgivings đến Christmas đã bao nhiêu là tiệc tùng rượu chè. Gần đây họ cổ động một thói quen mới (và tốt) gọi là First Day Hike (hay một cái tên gì đó có ý nghĩa tương tự) để khuyến khích mọi người vận động. Ông Tám rủ tôi tham gia. Gọi là rủ, nhưng có phần động viên, và phần nhiều là bắt buộc. Tôi vốn lười mà ông nói bền bỉ lắm nên tôi chịu thua. Đầu năm, trời không lạnh lắm chừng ba hay bốn độ C. Tôi đi hiking ở một con đường mòn có di tích lịch sử. Trong tấm ảnh này có tên của trung tâm tổ chức buổi hiking. Không có độ cao chỉ là con đường mòn dễ đi chừng ba dặm (độ năm cây số). Chú bé xinh xắn này đi với bố mẹ. Bố chú có máy chụp ảnh rất “pro” và cách chụp ảnh cũng lạ. Bố chú không nhắm ngắm gì cả, cứ đưa máy lên chụp khơi khơi bấm xoẹt xoẹt, bảo chú bé nhìn vào ống kính (có sẵn zoom)  và dí máy gần mặt chú mà bấm liên miên.

số phận của một người thua trậnTrước khi bắt đầu cuộc hiking chúng tôi loanh quanh trong nhà lịch sử để tìm hiểu về trận giao tranh giữa Sir Henry Clinton (Anh) và George Washington (Hoa Kỳ). Tướng Charles Lee được lệnh tấn công quân Anh ở đằng đuôi đã không hoàn thành nhiệm vụ. Người ta bảo rằng vì ông muốn chức vị của Washington nên không muốn nhìn thấy Washington chiến thắng. Người ta bảo ông không xua quân qua sông tấn công, khiến cho quân Anh có lợi và buộc ông tội phản quốc. Như bức ảnh minh họa về Tướng Lee, tuy ông không bị tội phản quốc nhưng cũng đủ thân bại danh liệt và chết trong nghèo đói bốn năm sau.

vườn táo mùa đông táo rụng

Đi ngang một trại trồng táo thấy vườn táo trơ trọi trong mùa đông, có nơi trái còn lủng lẳng trên cây. Có nơi táo rơi đầy trên mặt đất. Đứng gần có mùi táo chín khứu, gần như mùi rượu.

nghe lịch sử Ở Battlefield Monmouth

Đứng giữa đồng nghe kể lại lịch sử trận chiến vào một ngày gần cuối (28) tháng Sáu, năm 1778. Tôi nghĩ đến câu thơ không nhớ tên tác giả “Nhất tướng công thành vạn cốt khô” và nhớ một bài hài cú của Basho, mùa hè, nhìn thấy bãi cỏ mà nghĩ đến hồn tử sĩ. Bao nhiêu gươm giáo, súng ống, hò reo, bao nhiêu máu đổ anh hùng hay kẻ chiến bại, còn lại là cánh đồng cỏ.

Trích đoạn quyển Chim Vàng Anh

Hôm nọ tôi có hứa sẽ cố dịch một đoạn ngắn trong quyển The Goldfinch. Liên tiếp mấy tuần nay, nhà tôi có khách, rồi cả mấy gia đình đi chơi với nhau, rồi hết nhà này đến nhà kia đãi tiệc. Mỗi lần đãi tiệc mất cả ngày. Mỗi lần đi ăn tiệc, thường thường ngồi chơi từ bốn năm giờ chiều đến mười giờ mười một giờ khuya. Bận nhưng toàn là bận chuyện vui, ăn chơi, nên không thể than phiền. Nhưng thật tình tôi thèm có những giờ rảnh rỗi để viết chơi, để đọc sách, và dạo blog. Có chút thì giờ thì đầu óc tứ tán nên không viết được và dịch thì càng khó hơn. Continue reading Trích đoạn quyển Chim Vàng Anh

Chim vàng anh

The goldfinch

Quyển này hay. Đã mấy năm nay tôi chẳng thích những quyển được trao giải Putlizer.  Liên tiếp mấy năm trước mượn sách về đọc dang dở thấy chán tôi đem trả. Năm nay, tôi mượn quyển The Goldfinch loại sách audio về nghe, càng nghe càng thấy thích. Buổi sáng và buổi chiều ngồi xe lửa đi làm và đi về, buổi trưa đi bộ, tôi vừa đi vừa nghe, và vừa nghe xong ngày hôm qua.

Phần đầu, truyện có phần giống Harry Potter, phần sau, bạn cứ tưởng tượng Harry Potter làm đủ thứ tật xấu kể cả nghiện thuốc giảm đau và bán đồ cổ giả. Theodore “Theo” Dekker, không cố tình, nhưng định mệnh đưa đẩy khiến cậu bé mang bức tranh The Goldfinch của Carel Fabritius, một họa sĩ danh tiếng người Dutch, ra khỏi viện bảo tàng. Đó là một hành động ăn cắp, nhưng không hẳn thế, tác giả đã mất rất nhiều thì giờ để đưa đại họa phẩm này ra khỏi viện bảo tàng một cách hợp lý và về nhà của cậu bé Theo, một cậu bé xui xẻo, đại họa giáng xuống làm mẹ của cậu qua đời. Vài phút trước khi mẹ qua đời, cậu rơi vào vực thẳm tình yêu với một cô bé tóc đỏ cũng mười ba tuổi.

Truyện lắt léo tình tiết gay cấn lắm, tôi nghe truyện không muốn ngừng, nhưng nếu hỏi có đủ can đảm để dịch quyển sách mấy trăm trang này hay không thì thú thật là không. Để dịch một quyển sách dài người ta cần một đam mê hăm hở cũng lâu dài. Phải nói, nghe xong quyển sách, tôi thèm được viết một quyển sách như thế. Tác giả, cứ mười năm mới ra một quyển sách, quyển nào cũng viết rất dày công, nhiều hiểu biết về những lãnh vực chuyên nghiệp. Trong tác phẩm này, người đọc nhận ra là tác giả đã nghiên cứu rất nhiều về tranh và đồ cổ.

Tác giả cũng có những câu văn biểu lộ sự suy nghĩ tinh tế về tình yêu, tình bạn, nghệ thuật, cái đẹp, sự sống và cái chết. Nhân vật được xây dựng rất thật, nhân vật tốt với nhiều thói hư tật xấu, và nhân vật xấu có một vài nét rất nhân đạo, nhân từ. Tác giả thành công ngay từ đầu trong cách bắt người đọc phải quan tâm đau xót thương hại cho nhân vật và tôi người đọc đã nghe trọn quyển sách không rứt ra được.

Định mượn quyển sách về đọc lại và trích dẫn vài đoạn hay, nhất là mấy chương cuối là những đoạn văn đầy suy nghĩ. Tuy nhiên thử gõ trên mạng thấy có vài đoạn văn hay tuy hơi dài. Đây là một đoạn tôi rất thích ở gần cuối quyển sách.

“I look at the blanked-out faces of the other passengers–hoisting their briefcases, their backpacks, shuffling to disembark–and I think of what Hobie said: beauty alters the grain of reality. And I keep thinking too of the more conventional wisdom: namely, that the pursuit of pure beauty is a trap, a fast track to bitterness and sorrow, that beauty has to be wedded to something more meaningful.

Only what is that thing? Why am I made the way I am? Why do I care about all the wrong things, and nothing at all for the right ones? Or, to tip it another way: how can I see so clearly that everything I love or care about is illusion, and yet–for me, anyway–all that’s worth living for lies in that charm?

A great sorrow, and one that I am only beginning to understand: we don’t get to choose our own hearts. We can’t make ourselves want what’s good for us or what’s good for other people. We don’t get to choose the people we are. Because–isn’t it drilled into us constantly, from childhood on, an unquestioned platitude in the culture–? From William Blake to Lady Gaga, from Rousseau to Rumi to Tosca to Mister Rogers, it’s a curiously uniform message, accepted from high to low: when in doubt, what to do? How do we know what’s right for us? Every shrink, every career counselor, every Disney princess knows the answer: “Be yourself.” “Follow your heart.”

Only here’s what I really, really want someone to explain to me. What if one happens to be possessed of a heart that can’t be trusted–? What if the heart, for its own unfathomable reasons, leads one willfully and in a cloud of unspeakable radiance away from health, domesticity, civic responsibility and strong social connections and all the blandly-held common virtues and instead straight toward a beautiful flare of ruin, self-immolation, disaster?…If your deepest self is singing and coaxing you straight toward the bonfire, is it better to turn away? Stop your ears with wax? Ignore all the perverse glory your heart is screaming at you? Set yourself on the course that will lead you dutifully towards the norm, reasonable hours and regular medical check-ups, stable relationships and steady career advancement the New York Times and brunch on Sunday, all with the promise of being somehow a better person? Or…is it better to throw yourself head first and laughing into the holy rage calling your name?”

― Donna TarttThe Goldfinch

https://www.goodreads.com/work/quotes/24065147-the-goldfinch

Tạp chí Tân Văn số 85

Tân Văn 85

Hôm nhận được tạp chí tôi đã tự trầm trồ, chà, ảnh bìa đẹp thật, thích cái màu hồng dusty rose thật nhạt này, báo này có người làm bìa mỹ thuật quá.

Đọc bên trong thấy người chọn bìa là chị chủ biên kiêm chủ báo. Sao mà chị nhiều tài thế. Nói đến việc chọn bìa, sẽ thiếu sót trầm trọng nếu không nhắc đến việc chọn tranh hay ảnh đi kèm với những bài truyện/chuyện và thơ của chị Huệ trên trang mạng Gió O. Bài chuyện ngắn Tình Bidong có hai tấm ảnh floating của chị Lệ Liễu trôi bập bềnh trong nước biển nhìn thật là haunting và cộng thêm bài hát Một Ngày Trên Bidong thật là cảm động và … sang trọng.

Mấy nàng chủ biên văn học viết thư văn học rất hay. Chị HDT và chị Gió O viết thư văn học tháng 8 đọc hết sẩy con cào cào. Thư viết rất có tình với người cộng tác và bạn văn.

Tân Văn 85, có nhiều bài hay. Tôi thích truyện ngắn Tình Yêu của Mặc Bích.

Ngó qua ngó lại, tạp chí văn học nghệ thuật giờ chỉ còn có Tân Văn và Thư Quán Bản Thảo là còn in ra giấy.  Xin trân trọng cảm ơn tấm lòng của những người quan tâm đến việc xuất bản văn học dù là báo giấy hay báo điện tử. Công sức nhọc nhằn vô cùng, nếu không vì lòng yêu thương văn học và tiếng Việt, để thì giờ đánh bài đậu chếnh chắc đỡ mệt hơn 🙂

Cám ơn Đại ca và chị HDT đã tặng báo.