Giấc mơ

Bà được mời đi ăn tiệc. Đến nơi, nhà của người bạn gái, thức ăn đã được bày trên cái bàn hình chữ nhật trải khăn trắng muốt. Bày trên đĩa là một con mèo, lông trắng nhưng màu trắng trong như miến khô. Trên bộ lông lơ thơ có những đốm nhỏ màu nâu trông giống như màu hành rán hay tỏi rán. Bỗng dưng, con mèo đứng dậy ra khỏi cái đĩa nó đang nằm lên, lững thững bỏ đi. Sang một cái bàn khác, có con chó cũng màu lông trắng trong bày trên đĩa. Da nó trong đến độ nhìn thấy những gân máu ẩn hiện bên dưới da. Con chó chậm chạp đứng lên ra khỏi bàn. Chung quanh có nhiều loại thức ăn khác nhưng không có nhiều màu, thức ăn nào cũng có màu trắng, như cheese, bánh ngọt, v.v… Người chủ tiệc bảo giữ con chó lại. Bà tự hỏi người ta sẽ giết con chó, và con mèo khi nãy tại bàn tiệc và ăn sống chăng? Kinh khiếp quá. Bà nói với chủ tiệc, thôi, đừng ăn tiệc nữa. Continue reading Giấc mơ

Giấc mơ

Tôi thức giấc, nhìn đồng hồ thấy năm giờ. Nhìn ra cửa sổ, tuyết trên mái garage đã tan hết để lộ màu đen của mái nhà. Mặt đất vẫn còn nhiều chỗ trắng đen lốm đốm, có nghĩa là tuyết chưa rơi. Tối qua nghe thời tiết báo là sẽ có tuyết. Trời vẫn tối nhưng có ánh sáng hồng, nghĩa là cơn tuyết sẽ đến như dự báo. Ngạc nhiên là con mèo đã không đánh thức mình lúc bốn giờ như thường lệ. Tôi nhớ lại giấc mơ. Continue reading Giấc mơ

Giỏ rắn bảy đầu

Người phụ nữ rất trẻ dạy tôi nấu ăn. Chúng tôi chuẩn bị buổi tiệc để đãi một số người quen nhưng không thân của tôi. Tôi đề nghị đến nhà tôi nhưng cô bảo ở nhà cô có nhiều dụng cụ làm bếp hơn. Trong khi cô soạn đồ dùng để nấu bếp, tôi bế đứa bé gái con cô.

Cô bé, khoảng chừng một tuổi, này rất xinh có lẽ về sau sẽ trở thành một cô gái đẹp, với đôi chân mày đậm, đều và sắc sảo, làn da rất trắng, ửng hồng. Tôi không biết bố cô, nhưng cô có nhiều nét giống mẹ, nhất là làn da.

Tôi đặt cô bé ngồi vào ghế, loại ghế cao dành cho trẻ ăn cơm, có cái bàn nhỏ trước mặt. Cô giáo dạy nấu ăn cắt một quả cà tím loại dài và thon, nhỏ hơn cà tím ở Việt Nam, thành từng khúc độ một tấc, sắp xếp chúng thành hàng. Cô giáo bảo sẽ dạy tôi làm một món chấm bằng cà tím này. Có người gọi và cô giáo đi bắt điện thoại. Người trong nhà mang cô bé con và cái ghế cao đi chỗ khác cho trống chỗ.

Trong khi chờ cô giáo trở lại, tôi cầm một món đồ trang trí trên bàn. Làm bằng đất sét trắng nung có tráng lớp men bóng, bên dưới là một cái giỏ vuông, bên trên là một bó hoa hay cỏ màu xanh lá cây, ngoài cùng là hình một con rắn có bảy cái đầu. Món đồ trang trí này nhỏ, có thể cầm gọn trên tay.

Tôi vốn không thích bất cứ cái gì có hình dáng rắn, nhưng cô giáo nói chuyện lâu quá nên tôi đâm ra chán, nhìn, sờ mó bất cứ cái gì trong tầm mắt và tầm tay. Tôi cầm món đồ trang trí có hình giỏ rắn lên đưa ngang tầm mắt. Bất chợt mấy cái đầu rắn, to hơn đầu đũa ăn cơm một chút, cắn vào bàn tay tôi. Chúng cắn ngập răng, tôi rứt tay không ra kêu thét lên. Tiếng hét không thoát ra như thể cổ tôi đã bị chặn. Bàn tay tôi trôi tuột vào cổ họng của bảy con rắn và đầu tôi đã bị kéo nghiêng xuống đến mồm rắn. Tôi kinh hoàng, và thức giấc.

Mơ hoa

Rosie đi ngang tôi, vẫy tay. Ở xa, tôi thấy môi của cô mấp máy câu “chúc mừng bà.” Gương mặt cô sáng rỡ màu tóc đỏ nổi bật trên màu da trắng sữa. Tôi không biết cô chúc mừng tôi chuyện gì. Rồi đến một phụ nữ khác trẻ tuổi hơn đi ngang cũng chúc mừng tôi. Bất thình lình tôi không nhớ tên cô này, Meghan hay cái gì đó tương tự. Tôi tự hỏi không biết có gì vui. Hai người phụ nữ này phụ trách công việc tổ chức nhân viên không thuộc vào công đoàn làm những công việc tình nguyện và được thưởng (trả công) bằng những cái vé đi chơi ở những công viên giải trí to lớn rất được giới trẻ yêu chuộng, hay vé đi xe lửa một tháng không mất tiền. Với tôi những việc này trở nên bình thường trong cuộc sống, không có gì đáng để chúc mừng.

Một người nào đó, tôi quên mất, bảo tôi phải đến một địa điểm để được phỏng vấn. Không biết tôi đã làm gì để được chú ý, và việc phỏng vấn này có thể đưa đến chỗ thăng quan tiến chức, tăng lương.

Tôi đáp xe buýt đến địa điểm. Đông nghẹt người nhưng không có ai tiếp đón tôi. Tôi mặc skirt suit. Đã lâu tôi không ăn mặc chỉnh tề như thế này. Ngày còn trẻ tôi chỉ thích mặc váy (skirt) mang giày cao, nhưng bây giờ đi làm tôi chỉ thích mặc quần dài và áo sơ mi. Mùa đông tôi càng lè phè hơn; mặc mấy cái quần nhung corduroy không cần phải ủi cho có nếp. Lúc sau này tôi luôn cần phải có áo ấm vì tôi thường xuyên bị lạnh. Tuổi già làm cơ thể tôi suy sút nhiều.

Tôi đang đứng lớ ngớ thì thấy Scott đi ngang. Cậu bé này làm việc trong ban kỹ sư công chánh. Cậu đẹp trai như một người mẫu, ngồi trên xe gắn máy, sau lưng đèo cô người yêu, chạy ngang chỗ tôi đang đứng, vẫy tay chào tôi mà không ngừng lại. Cậu bé này rất được lòng sếp của tôi nên nếu cậu dừng lại cho tôi hỏi vài điều chắc là giải tỏa được những điều mang đầy tính chất bí mật. Bí mật với tôi thôi chứ chắc chắn nhiều người đã biết những điều tôi đang muốn biết. Một phụ nữ da đen, tóc bạc, đến gần hỏi có phải tên tôi là Haiti không. Tôi nghĩ là bà đọc nhầm, chữa lại, và đưa cho bà tấm danh thiếp của tôi. Bà nhờ tôi cầm mấy cuộn giấy to trông như những cái bản đồ treo trên tường. Tôi ôm những cuộn giấy này đi theo bà, nó che khuất cả mặt tôi. Bà bảo, sẽ đưa tôi đến gặp một người tên là Roberto Popevanni; vì công việc tôi làm lâu năm, người ta nhận ra giá trị của sự đóng góp trong công việc nên tôi sẽ được lên chức. Tôi mới được thưởng một bộ ly uống wine có khắc tên công ty tôi đang làm việc vì đã làm được hai mươi lăm năm. Tôi mừng là mình được thăng chức. Thường là đến tuổi già người ta thường tìm cách sa thải mình tôi hằng lo ngay ngáy suốt mấy năm nay. Tôi quên chưa hỏi tên bà, thì chợt nhận ra mình đang nằm mơ.

Thức giấc tôi thấy buồn vì suốt một đời làm việc tôi đã không làm gì đáng kể để được thăng chức. Nhưng tôi cũng mừng vì tôi biết hiện nay sức khỏe của tôi không đủ để lo toan những công việc quan trọng hơn, tăng chức có nghĩa là mau chết. Và tôi thật sự mừng vì đó chỉ là giấc mơ. Tôi sợ những thay đổi mà tôi không đủ sức biến hóa theo hoàn cảnh, dù đó là sự thay đổi tốt hơn.

Vô nghĩa nhưng đầy chi tiết

Tôi nằm mơ. Một giấc mơ hỗn độn và vô nghĩa trong ấy tôi thấy trạm xe lửa, ngôi chùa, thương xá, bà bán chè đậu hủ nước đường người Trung Hoa, nhà hàng ăn, bọc rau có trái dưa hấu, trường đại học.

Tôi đi học, đến trường nhưng không nhớ lớp học của mình ở đâu. Đại học ở Mỹ rất rộng lớn, nhiều building. Mỗi building lại có rất nhiều phòng. Đi từ building này sang building khác rất mất thì giờ. Tôi có thể đến văn phòng hỏi người ta lớp ấy ở building nào, số phòng là số mấy. Tuy nhiên tôi quên không mang sách vở, không mang giấy tờ, không nhớ cả môn học nên không thể tìm. Người ta có thể tìm tên tôi trong danh sách học sinh. Nghĩ thế nên tôi đi đến văn phòng. Trong tôi tràn ngập cái cảm giác ngơ ngác, thất lạc, ngớ ngẩn, bềnh bồng.

Đến văn phòng đi ngang một thương xá rất lớn và rất đẹp. Tôi nhớ (trong giấc mơ) đây là giấc mơ mình đã gặp nhiều lần, mỗi lần thay đổi một chút nhưng vẫn là cái thương xá rộng lớn, ánh đèn, vẻ sang trọng của thương xá. Trong thương xá có trạm xe lửa. Trong giấc mơ, tôi tự giải thích, trạm xe lửa đến đại học nằm trong thương xá, và có trạm xe lửa nằm ngay trong building của trường đại học để tiện cho sinh viên.

Đi lạc vào một nhà hàng ăn, ở bên ngoài thương xá. Tôi gọi mua một món hàng gì đó, chờ mãi không thấy người ta mang ra. Trong giấc mơ tôi nhớ tôi mua rau. Cuối cùng khi tôi nhắc người ta thì người ta đưa cho tôi một bọc rất lớn, cồng kềnh, trong đó có một loại cây giống như cây xương rồng trong cái bao nylon trắng trong. Còn bọc kia là quả dưa hấu. Tôi bảo nặng lắm, xin cho tôi gửi lại đây ngày mai tôi sẽ đến lấy. Trong giấc mơ, người tôi nghĩ sẽ chở tôi đến lấy là ba của tôi.

Trong lúc tôi chờ người ta mang hàng ra cho tôi, tôi nhìn sang bên kia đường, thấy người ta đang treo hai bồn hoa; hoa có hai loại màu trắng và tím nhạt. Hai bồn hoa hình bán cầu bằng những thanh sắt màu đỏ rất đẹp. Bồn hoa rất to nên phải dùng cần trục câu hai bồn hoa lên cao, chưng trên sân của tầng lầu thứ nhất. Vì hai bồn hoa cân xứng với nhau nên tôi nhìn kỹ lại, giống như người đang chụp ảnh, zoom cái ảnh ra xa để lấy toàn cảnh, tôi chợt nhận ra đó là một ngôi chùa. Chùa này không giống chùa ở Việt Nam cũng chẳng giống chùa ở Hoa Kỳ. Chùa được xây cất bằng những thanh sắt tròn sơm màu đỏ. Chùa có mặt chính và hai cổng phụ hai bên.

Tôi lại thấy tôi đang ở giữa chợ đông đúc. Cạnh bên tôi là một phụ nữ Trung quốc bán chè đậu hủ nước đường. Tôi mua một bát chè, trong khi bà múc chè cho tôi bà hát một bài hát tiếng Trung quốc rất ngọt ngào, rất lạ, vì tôi chưa hề nghe điệu hát này lần nào.

Tôi biết là tôi đi lạc, tôi hỏi đường về. Người trong nhà hàng ăn bảo tôi ra khỏi cửa, đi một quảng ngắn, quẹo tay trái sẽ đến nhà ga xe lửa. Tôi nhìn theo hướng chỉ tay thấy thấp thoáng bóng đèn xanh đèn đỏ. Trời bắt đầu chập choạng tối.

Tôi đến nhà ga xe lửa, không biết hướng nào đi East, hướng nào đi West. Nhà ga này có kiến trúc quen thuộc giống như những nhà ga xe lửa ở NJ. Tôi cần đi East, để về đến nhà ga ở Newark. Tôi lanh quanh tìm hoài chẳng thấy bảng hiệu. Xe lửa đến tôi lên xe, đầu óc vẫn ngơ ngác hỗn loạn. Cái cảm giác của người đi lạc nhưng không biết chỗ đến, và không thể định tâm suy nghĩ, làm tôi sợ hãi, không thở được. Tôi bỗng nghĩ là, nơi tôi lên xe lửa là trạm cuối của đường xe lửa. Nó nằm ở cuối hướng West do đó nó chỉ chạy về hướng East. Thế là đi đúng đường, tôi hy vọng nhưng không chắc là mình đúng. Chung quanh tôi có người lố nhố nhưng không có người soát vé hay người hiểu biết về đường xe lửa để tôi hỏi. Tôi nhìn ra cửa xe, trên cao là đường xe cao tốc, tôi nhìn thấy một bảng hướng dẫn đường màu xanh lá cây quen thuộc có chữ NJ.

Tôi tỉnh giấc, thấy mệt mỏi, đầu óc mê muội. Ghi thật nhanh giấc mơ này chẳng biết để làm gì. Đã lâu tôi không ghi lại những giấc mơ đầy chi tiết, ánh sáng, hình ảnh, màu sắc, nhưng vô nghĩa. Có thể ước muốn sáng tạo của tôi không thành hình được, nên nó biến thành những giấc mơ.

chiêm bao

Tôi đang ở hè bên phải của một ngôi nhà gạch rất đẹp, hí hoáy trồng hoa hay nhổ cỏ gì đó. Ngôi nhà này không phải của tôi nhưng tôi không biết là của ai, chỉ biết là mình ở tạm. Vào lúc ấy có tiếng gõ cửa, tôi nói với người bên cạnh, hay là thầm nói với mình, vì tôi không biết người ở bên hè nhà lúc ấy là ai, có quan hệ gì với tôi, đừng mở cửa nhé. Coi chừng nguy hiểm đó.

Tôi vào trong nhà và bằng cách nào đó không rõ tôi đi lạc vào một thương xá thật lớn ánh sáng chan hòa, thứ ánh sáng của thiên nhiên, có thể mặt trời rọi vào trần nhà bằng kính. Tôi mặc đồ toàn đen và đứng trong một quán cà phê. Những người làm việc trong quán cà phê mặc quần khaki áo trắng. Họ khoảng chừng hai mươi lăm hai mươi bảy, đàn ông người da trắng. Có người bảo tôi đứng đây làm những công việc này, sẽ có người đến quay phim quán cà phê để quảng cáo. Tôi muốn tránh bị quay phim nên đi ra khỏi quán cà phê. Ánh sáng trong thương xá với nền lót và vách tường có màu gạch vàng, nâu nhạt, hồng (dusty), tất cả đều có vẻ ấm áp, thân thiện, có những nơi sáng đến lóa mắt.

Tôi đi trong thương xá thênh thang, người chung quanh có nhiều nhưng ở xa, tôi thấy thoải mái nhưng có đôi chút lạc lõng. Tôi tự nhủ đây là nơi tuyệt diệu để đi bộ, cứ mỗi giờ trưa đến đây thong thả đi bộ hết tám tầng lầu mà không cần ra ngoài trời.

Rồi tôi trở về không vào căn nhà gạch mà là căn nhà lá, tối tăm, cửa đóng kín, có nhiều khe hở. Tôi nhìn khe hở thấy đôi bàn chân mang giày đen của người đàn ông. Nhìn đôi giày tôi biết đây là người cap lớn. Tôi bảo người chung quanh những người không rõ hình dáng lẫn thân thế là đừng mở cửa, cùng lúc tôi gọi 911. Chỉ vài giây sau cảnh sát đến bắt những người bên ngoài. Tôi vẫn không lộ diện, người ta ở ngoài cửa luồn vào cho tôi một món quà, hình như đó là một quyển quảng cáo giấy láng nhưng tôi không nhìn thấy bên trong vì trời tối.

Điều lạ là tôi mang tâm trạng lẩn trốn và sợ hãi bị tìm thấy bị nhận diện bị lôi ra ánh sáng. Tôi không làm điều gì phạm pháp nhưng những người tôi đi trốn là những người có ý làm hại tôi.

Đã lâu tôi không nằm mơ, những giấc mơ này thường vô nghĩa nhưng rất chi tiết, tôi nhìn thấy màu sắc hình ảnh như một cuộn phim đang diễn ra và những lời tôi nói như những lời minh họa của cuốn phim.

Giấc Mơ

Tôi đi ngủ hơi trễ hơn thường lệ. Và ngủ chập chờn không an. Tôi đang đứng đón
xe lửa đi làm thì xe lửa đến nhưng đầu xe lửa quay về hướng Somerville ngược lại
hướng của tôi đi. Ngơ ngác tôi hỏi nhưng không có ai đứng gần. Tôi hỏi có chuyện
gì xảy ra? Chuyến xe lửa của tôi sao không đến? Tôi hỏi khơi khơi thôi nhưng
nghe có tiếng trả lời, chuyến xe lửa của bà đã đi qua rồi. Tôi ngơ ngác tự hỏi
vì sao xe lửa đến mà tôi không biết. Tôi nghĩ có lẽ là tôi mãi chúi mũi vào quyển
sách đọc nên quên không để ý. Tôi quay người xuống đường hầm đi qua track ngược
lại. Chỉ vài giây sau xe lửa đến nhưng không phải là loại xe lửa thường ngày
tôi hay đi. Chiếc xe lửa này có đầu tròn chứ không vuông. Tròn như một ống tre
vĩ đại sơn màu xanh dương đậm có những hình vân, sọc trắng. Xe lửa không có cửa
ra vào như bình thường. Cửa vào của cái đầu tròn, tôi tình cờ đứng ở bến xe lửa
nơi cái đầu tròn của xe lửa cập bến, là một ô cửa cũng hình tròn. Cửa rất bé, nếu
tôi muốn vào xe lửa chỉ có cách bò vào. Tôi đang lom khom tìm cách bò vào ô cửa
này thì xe lửa bắt đầu chuyển bánh. Tôi sợ hãi nằm nép bên cạnh xe lửa và tìm
cách bỏ chân vào ô cửa. Tôi lại đang nằm ngửa, xe lửa bắt đầu chạy chậm nhưng nếu
tôi ngã là sẽ chết. Mãi rồi tôi cũng lọt vào toa xe. Trần xe rất thấp không thể
đứng lên được. Trên toa này không có người mà có vài cái giường, có vẻ như là
toa xe chở bệnh nhân. Cạnh chỗ tôi đang nằm là mấy cái cáng, bên trên có những
cái khay chứa đầy bông và các dụng cụ y khoa. Tôi chợt hiểu là tôi đang năm mơ
và thức giấc. 

Lảm Nhảm Chuyện Nằm Mơ

Hôm qua xem phim Inception. Vừa xem vừa ủi và xếp quần áo nên chỉ hiểu cốt truyện lõm bõm. Inception nói về việc cấy vào đầu người ta một ý nghĩ trong giấc mơ. Ý nghĩ ấy có thể tự phát triển cho đến tròn vẹn và làm chủ hành động của người ta. Tôi cần phải xem phim một lần nữa mới hiểu chi tiết. Trong phim có những đoạn người ta bắn nhau tùm lum cả mà vì tôi xem một cách lơ đãng nên không biết lý do.

Giấc mơ bao giờ cũng hấp dẫn tôi. Rất nhiều khi tôi muốn có thể viết lại giấc mơ của tôi ngay khi tôi mới thức giấc. Bởi vì tôi nghĩ óc sáng tạo của tôi vùng vẫy mạnh nhất là lúc tôi nằm mơ. Giấc mơ của tôi thường có rất nhiều chi tiết ly kì, màu sắc sống động, quang cảnh rất lạ, dường như tôi đang sống ở một nơi nào đó rất xa lạ. Giấc mơ của tôi thường không có nghĩa lý gì cả, chúng như những đoạn phim ngắn cắt ra từ một cuốn phim dài, chỉ có ý nghĩa giới hạn ở trong đoạn phim ngắn ấy. Muốn hiểu thêm về giấc mơ ngắn này tôi cần phải tìm xem đoạn phim này cắt ra từ cuộn phim nào.

Ngày tôi còn bé, tôi ở nhà quê, một nơi nhiều sông rạch, trước nhà có con rạch cạn sau nhà có ao sâu. Khi chưa biết bơi tôi thường hay bị ngã xuống rạch nước trước nhà. Không chết. Chỉ lóp ngóp bò lên, hôi bùn. Vì hay bị ngã như thế tôi thường nằm mơ bị ngã xuống sông. Tôi có thể đang đi trên cầu, một cái cầu vồng rất cao, to, cách kiến trúc thật kiên cố. Tôi sợ ngã nên không đi gần thành cầu mà đi giữa cầu. Cầu đang là bê tông cốt sắt tráng nhựa. Tôi ở trên đỉnh cao nhất của cầu, như đỉnh của parabol, thì tự dưng ở giữa cầu là một đoạn gỗ. Tôi bước lên mảnh gỗ ấy, mảnh gỗ bị gãy đôi dưới sức nặng của tôi. Tôi rơi tọt vào cái lỗ ấy và rơi xuống sông. Bao giờ tôi cũng thức giấc trước khi tôi đụng mặt nước, nhưng cái cảm giác lơ lửng chơi vơi trên không trung làm tôi rất sợ hãi. Giấc mơ trở lại nhiều lần mỗi lần chi tiết khác đi một chút. Duy cái cảm giác sợ hãi trong lúc lơ lửng rơi là giống nhau. Cuối cùng tôi tự nhủ là mỗi lần tôi mơ như thế tôi sẽ không sợ, sẽ tự bảo mình đây chỉ là mơ, sẽ thức giấc không chìm đắm trong giấc mơ, sẽ thế này và sẽ thế nọ. Lâu dần tôi có thể kềm chế cái giấc mơ ấy, và có lẽ vì tôi đã biết bơi nên không còn sợ ngã xuống sông nữa.

Có một giấc mơ khác tôi vẫn thường gặp, cách đây chừng hai mươi năm. Bây giờ tôi không còn mơ nữa. Đó là mơ đọc thư của người thân. Lá thư dài tôi thích đọc lắm nhưng không bao giờ được đọc đến cuối thư. Lời thư có khi là một bài thơ tiếng Hán Việt rất dài mà tôi không hiểu nghĩa, chỉ thích nhạc điệu trong lời thơ. Mỗi lần thức giấc là cảm giác bàng hoàng muốn được đọc cho đến hết lá thư để xem người gửi thư nói gì với mình bằng cái ngôn ngữ mình hiểu được chứ không phải là những bài thơ bằng một ngôn ngữ xa lạ với mình. Tôi vẫn thường tự hỏi tôi lấy đâu ra những bài thơ ấy để mà tưởng tượng trong giấc mơ của tôi. Tôi không biết tiếng Hán Việt cũng không đọc nhiều thơ Đường đến độ có thể nhập tâm.

Có một giấc mơ, tôi chỉ mơ một lần nhưng nhớ mãi bởi vì đó là một giấc mơ với hình ảnh khá đẹp nhưng cũng khá ghê rợn. Cái cảm giác bất an, buồn bã, chông chênh theo đuổi tôi mãi. Tôi mơ thấy mình lạc vào một nơi rất lạ. Một nơi mà tôi chưa hề bao giờ đến. Nắng sáng rực. Chung quanh tôi là những túp lều tranh, hay những căn nhà lá màu nâu rải rác trên một cánh đồng cỏ màu xanh đậm nhạt tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Tôi biết là tôi đang chứng kiến một tang lễ tập thể. Tôi mặc một bộ đồ trắng, thắt lưng bằng giây bện bằng cỏ, mang dép. Tôi nhìn thấy đất nâu và các ngón chân của tôi. Chung quanh tôi có rất nhiều người, nói bằng tiếng Việt, giọng nói râm ran nhẹ nhàng, nghe rõ tiếng nhưng không ồn ào. Rồi chỉ cần liếc mắt nhìn sang một góc tôi nhìn thấy rất nhiều bàn trải khăn trắng tinh khiết. Trên mỗi bàn là một thi hài đang chờ tẩn liệm để đem chôn. Cứ trông số bàn trắng là tôi biết rất nhiều người chết. Có một người đang làm lễ tẩn liệm. Người ta hớp rượu phun lên xác người để làm cho những khớp ở tay chân mềm đi để có thể đặt xuôi theo người. Mùi rượu làm người ta có thể say nhưng không có mùi trầm hương như tang lễ bình thường. Cảnh trí thật êm ả, bình lặng, màu trắng thật tinh khiết, có tiếng kinh cầu nhẹ nhàng như một lời hát, nhưng người chết thì nhiều không thể đếm hết.
Tôi thấy tôi rất buồn khi nghe tiếng hát cầu kinh. Nước mắt tôi ứa ra ở bên khóe và tim tôi khắc khoải lắm. Tôi thức giấc nước mắt vẫn còn ướt. Thường thì tôi quên giấc mơ ngay nhưng giấc mơ này rất lạ và rất đẹp mắt nên tôi nhớ mãi cái đẹp và cảm giác buồn trong tôi. Tôi vẫn cố tự giải thích tại sao tôi lại mơ giấc mơ này. Có lẽ trước đó tôi cố dịch một bài hát của TCS có những câu xác người nằm trôi sông, nhưng qua giấc mơ não của tôi đã lọc đi những chi tiết máu me ghê rợn của chiến tranh để chỉ giữ lại hình ảnh mà mình có thể chịu đựng được? Nếu tôi biết vẽ tôi có thể vẽ lại bức tranh này, màu trắng, màu xanh mạ, màu lá, màu nâu của những mái rạ, người ta mặc y phục trắng như những người Hy Lạp thời cổ xưa.

Nói chuyện nằm mơ, chợt nhận ra lúc sau này tôi ít nằm mơ hay mơ nhưng không nhớ. Tại sao? Hôm nay đành phải nghỉ làm vì tiểu bang đã tuyên bố toàn tiểu bang ở trong tình trạng báo động. Ai không có việc cần thiết thì không nên ra đường. Từ sáng đến giờ chưa nghe tiếng xe dọn tuyết. Không nghe tiếng xe cộ. Tất cả đều êm ả lặng lẽ bởi vì tuyết rơi nhiều quá, chừng 20 inches. Lần đầu tiên tôi thất tuyết rơi nhiều như thế sau khi tôi ở Mỹ đã gần 30 mươi năm (29 năm 6 tháng).

Trong giấc mơ, tôi không cần ánh sáng

Tôi đang đứng ở đầu một hành lang hun hút tối. Cuối hành lang là bóng một người đàn ông. Tôi biết đó là người đàn ông dù tôi chẳng nhìn thấy anh ta. Tôi ngại bóng tối nhưng không cảm thấy sợ hãi. Tôi đang kiên nhẫn chờ người đàn ông làm một việc gì đó, như thắp lên một ngọn nến hay bật đèn điện.  Một đốm sáng thật mờ nhạt như hình một mảnh trăng thật mỏng, mỏng như sợi chỉ, xuất hiện bên trên đầu của anh ta. Sợi chỉ bạc này soi ánh sáng lờ mờ đủ để tôi thấy cái khung viền mái tóc bồng của người thanh niên. Anh ta đứng thật thẳng, ngón tay chỉ lên trên đầu như muốn chọc thủng cái vòm tối đen đang bao trùm anh, và cả tôi vẫn còn đứng ở cuối hành lang xa tít tắp. Cái sợi chỉ bạc là kết quả anh dùng ngón tay trỏ vào hư không mà xóa đi lớp không khí đen đang che kín cái vầng sáng bên ngoài nó. Anh ta trỏ vào hư không đen, bóng tối; vẽ một đường vòng cung khác, thêm một sợi chỉ bạc hiện ra, ánh sáng bạc hiện ra thêm một chút, mờ nhạt như ánh trăng sắp tàn bên ngoài vòm không gian đen. Anh ta vẽ thêm nét nữa và nét nữa. Những đường nét loáng thoáng của một nụ hồng xuất hiện.

Anh ta là một nhà ảo thuật. Hay tôi là một người bị nhốt trong một nửa khối cầu sơn đen. Anh ta đang cạo lớp sơn đen để mang ánh sáng.

Trong giấc mơ, tôi có cảm giác tôi đang nhìn một nhà nghệ sĩ sáng tạo một bức tranh. Hoàn toàn tôi không cảm thấy ngột ngạt hay sợ hãi. Tôi có cảm tưởng một vài nét sáng như thế đủ vẽ thành hình một đóa hoa hồng, đẹp. Tôi sợ nếu anh cạo thêm bóng tối thì cái hoa hồng kia sẽ không còn nữa. Tôi không hiểu tại sao trong giấc mơ, tôi không cần ánh sáng mà lại yêu bóng tối.

Chuẩn bị đi làm.

 

Giấc mơ kỳ cục

Hôm qua viết vội vàng dăm ba chữ đã đôn đáo chạy, ăn sáng chỉ mỗi một hộp yogurt.  Đến nơi đi theo đoàn người tham quan khắp trường đến trưa thấy mệt, dù không đói lắm.  Uống một chai mountain dew có chất đường và nhiều cà phê để đỡ mệt.  Vào cafeteria thấy hàng quán nào cũng đông nên với đại mấy miếng gà chiên để ra khỏi chỗ cho nhanh.  Kết quả mấy miếng gà chiên làm no ứ tối không ăn được.  Còn mountain dew làm người mệt nhưng không ngủ được.  Cơ thể của một bà già không ứng biến được với những điều cỏn con khác với thói quen hằng ngày.  Buổi tối tôi xem phim 007 xem đụng xe đụng máy bay bắn giết vô bổ không ý nghĩa gì cả cho thư giãn.  Nhận ra tôi chỉ có thể viết được vào lúc sáng sớm mới ngủ thức dậy và chung quanh mình không có ai.  Và chỉ viết được cái gì nghiêm chỉnh sau khi viết cái gì đó rất tầm phào như viết blog.

Đêm qua nằm mơ, thấy một giấc mơ tôi đã mơ nhiều lần dù giấc mơ chẳng có ý nghĩa gì cả, và mỗi lần mơ thì chi tiết khác nhau.  Tôi thấy tôi đi theo một nhóm người, đa số là trẻ con.  Có lẽ tôi cũng là trẻ con nhưng hình như tôi đang bay trên cao. Theo tầm nhìn tôi thấy chợ nhóm phía dưới những tấm bạt bằng vải nylon dày màu sắc nham nhở phủ trên những cái sập chợ.  Người ta đông đúc chen chúc và lũ trẻ chạy xuyên qua đám đông.  Tôi bay theo hay chạy theo đám đông trong đó có một người đàn ông người Mỹ da đen trẻ tuổi.  Anh chàng này trông giống một nhân vật chuyên đóng vai người thu tin tức cho thám tử Matlock một chương trình truyền hình tivi của Mỹ đã rất xưa thỉnh thoảng vẫn còn chiếu lại trên những kênh rất cũ ít người xem.

Tôi theo dõi người Mỹ này đến một bìa rừng khi anh ta ngồi xuống để nghỉ mệt hay ăn uống gì đó thì tôi lại đùa giỡn và đánh cắp cái túi sắc của anh ta.  Trong giấc mơ tôi thấy tôi biến thành con khỉ nhỏ.

Kỳ cục.

Những giấc mơ không đầu không đuôi

Trời ấm hơn vài độ, đủ để biến cơn tuyết rơi trong đêm thành cơn mưa nhẹ như tiếng cát tạt vào cửa kính. Đêm qua trước khi đi ngủ tôi nhìn qua cửa kính, trời có trăng, ánh trăng chiếu trên tuyết có màu xanh nhạt, hay đó là màu xám mà tôi tưởng tượng đó là màu xanh?  Không biết được.  Cái gì qua lăng kính tim óc của con người đều bị thay đổi sắc màu. Cũng ánh sáng xanh lạnh lẽo ấy đôi khi tôi thấy nó u tịch, đôi khi ma quái, đôi khi cái đẹp của quang cảnh tuyết dưới trăng làm tôi nhức nhối khó ngủ, nhưng thường thì tôi thấy lòng mình êm dịu hẳn.

Liên tiếp mấy hôm tôi nằm mơ.  Đã lâu tôi không nhớ những giấc mơ của tôi. Không biết đó là vì tôi không nằm mơ, hay mơ nhưng ngủ say nên không nhớ. Thường thì khi mới thức giấc tôi vẫn còn nhớ những giấc mơ của tôi nhưng chỉ một lúc sau là quên mất. Tôi ước gì có một cái máy để ghi lại những giấc mơ của mình. Một cái máy tương tự như máy quay phim hay giống như một cái lồng bao gồm những que nan, những sợi dây lòng thòng có gắn những cọng lông chim và những lá bùa ngũ sắc của người thiểu số thuộc dân tộc Mễ hay Indian mà người ta gọi nó là Dream Catcher tạm dịch là Bắt Giấc Mơ, hay Nắm Lấy Chiêm Bao.  Bắt giấc mơ, như chụp lấy ánh trăng xuyên qua khe cửa thành một đường sáng hẹp rơi vào lòng bàn tay. How do you catch a moonbeam? (một câu hát trong phim The Sound of Musics.)

Như tôi thường lắng nhắng: giấc mơ của tôi thường không mạch lạc, không đầu không đuôi, từ khúc này nhảy qua khúc khác như những đoạn đời khác nhau, hay những đoạn sách của những cuốn sách khác nhau.  Thường thì tôi có mặt như một người quan sát.  Đôi khi những sự kiện trong giấc mơ cũng xảy đến cho tôi nhưng vì là giấc mơ nên tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm may quá chỉ là mơ thôi. Nói như thế đủ biết không phải giấc mơ nào cũng là mộng bền năm xưa. Tuy không mạch lạc nhưng nó đầy những chi tiết thật rõ nét, thật sống động.  Có lẽ tôi là một người tò mò hay quan sát nên mọi quan sát thấm nhập vào trong óc rồi tự nó thêu dệt nên những giấc mơ.  Người, cảnh, vật, trang phục đều có nét sắc sảo, riêng biệt, màu sắc linh động.  Tôi như người lạc vào một thế giới khác hẳn đời sống hiện tại.  Đôi khi tôi có cảm giác tôi đang ở trên một quốc gia lạ, thành phố lạ. Những chi tiết tôi gặp trong giấc mơ rất lạ, không có ở đời sống bình thường, tuy nhiên nếu phân tích kỹ thì đó chỉ là kết hợp của những gì tôi đã từng gặp thấy trong cuộc sống hằng ngày, đã bị óc tôi biến đổi và xuất hiện trong giấc mơ với dáng dấp lạ lùng, siêu thực.

Ngày mới bắt đầu qua Mỹ còn đi học Anh văn, thỉnh thoảng thầy giáo, cô giáo hỏi tôi khi nằm mơ tôi nói tiếng Việt hay tiếng Anh.  Lúc ấy trong giấc mơ tôi và các nhân vật trong mơ thường nói tiếng Việt.  Bây giờ trong giấc mơ của tôi, ngôn ngữ được dùng là kết hợp tiếng Anh và tiếng Việt.  Người Việt nói tiếng Anh và người da trắng nói tiếng Việt. Người ta hỏi tôi bằng tiếng Việt tôi trả lời bằng tiếng Anh và khi nói chuyện với người ngoại quốc tôi thường chêm vào hằng tràng tiếng Việt.  Trong giấc mơ tất cả mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Đêm qua tôi mơ thấy tôi đang ở giữa một đám người xa lạ.  Quang cảnh đông đúc, chật chội, như ở trong một phi trường bị trễ chuyến bay hay chuyến bay bị hủy bỏ.  Tất cả chúng tôi đều ở trong một căn phòng khá lớn nhưng vì đông người nên đâm ra chật chội chúng tôi phải ngồi sát vào nhau.  Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào và bóng tối ở một vài chỗ cố định trong gian phòng tạo thành một hình ảnh lạ mắt như một tấm ảnh trắng đen.  Cạnh tôi có nhiều người ngồi ở những cái bàn tròn nhỏ, trên bàn có lọ hoa, nến thắp lung linh, ánh sáng ấm áp và có màu vàng, cảnh tượng thường thấy trong một quán cà phê có bán bánh ngọt.  Vì là giấc mơ nên ánh sáng vàng ấm này ở những góc bàn này không thay đổi ánh sáng trắng đen của gian phòng ở một góc khác.

Những người bị mắc kẹt trong gian phòng đó (kể cả tôi, tôi chỉ là đôi mắt quan sát trong giấc mơ vì tôi không biết tôi là ai, làm gì, trong giấc mơ đó, có khi tôi có cảm giác như mình ngồi im lặng ở một cái bàn nào đó nhìn ngắm mọi người) đa số là người trẻ.  Chú bé ngồi ở cái bàn nhỏ bên tay trái của tôi cỡ chừng hơn hai mươi đang ăn một tô bún hay tô phở gì đó.  Tôi chỉ còn nhớ dáng chú gầy và trong ánh sáng vàng ấm lờ mờ chú đeo kính đen.  Vừa ăn chú vừa ngóng cổ nhìn ra phía xa, miệng tủm tỉm cười như có chuyện gì thú vị.  Tôi ngó theo ánh mắt của chú thì thấy ở phía trước bàn của tôi ở xa ra một tí, có một cô gái rất trẻ.  Không biết tại sao tôi lại nghĩ cô rất trẻ bởi vì tôi không nhìn thấy mặt cô.  Tôi chỉ nhìn thấy phần nghiêng của thân người cô đang ngồi xổm trên mặt đất.  Cô mặc một bộ đồ trùm kín mít từ đầu đến chân có hình dáng của một con thỏ.  Bộ đồ màu trắng, có ánh hồng nhạt, có đôi tai dài như tai thỏ tuy nhiên vải lại có lông xoắn như lông cừu. Cô đeo một cái goggles màu đen thật cộm, thật thô và tôi chỉ nhìn thấy một phần của cái goggles bên cạnh mang tai của cô.  Cô cười như đang đùa giỡn với một người nào đó.  Thân hình cô chắn tầm nhìn của tôi nên tôi nhỏm người cao hơn để nhìn xa hơn và tôi thấy cô đang đùa với một người trạc tuổi bốn mươi, đeo kính đen đang nằm dưới đất.  Đó phải là một người Việt Nam vì tôi nghe chú bé ngồi bàn bên cạnh phía trái cười thú vị bảo rằng người đàn ông nằm dưới đất đang ca vọng cổ.

Tôi rời phòng đi lang thang ra ngoài nhìn thấy một người đang bán bánh mì theo kiểu bán chạy.  Hàng bán của bà ta bày dưới đất chỉ có hai ổ bánh mì thật to dài cở hai mét và chiều ngang của ồ bánh mì cở chừng hai bàn tay xòe ra hai đầu ngón cái chạm vào nhau đang bay lơ lửng trong không gian.  Một trong hai ổ bánh mì có màu vàng của trứng, lác đác trên da bánh mì là những hạt nho khô, tôi nghĩ bánh mì này phải ngọt.  Ổ bánh mì còn lại giống như bánh mì chợ Cũ ở Sài gòn.  Người đến mua, bánh mì sẽ được cắt ra thành những lát hẹp cắt xéo thành hình quả trám theo chiều ngang của ổ bánh mì.  Những lát bánh này to hơn lát bánh mì bình thường. Mỗi lát này to bằng một ổ bánh mì Ý.  Dồn vào những lát bánh mì này là những khoanh ớt ngọt (sweet peppers) màu vàng chanh, màu cam, màu sắc thật rực rỡ sống động.

Khi tôi ra ngoài sân, trời tối tăm, có nhiều mây che lấp ánh trăng hay đó là mặt trời bị nhật thực.  Ánh sáng trở nên xám xịt ma quái, chung quanh là mây đen, vầng sáng lóe màu kim loại xám dần dần bị mây đen che kín.  Giữa lúc ấy một cánh bướm khổng lồ hiện ra.  Xuyên qua ánh sáng xám còn sót lại từ vầng trăng (hay mặt trời nhật thực) tôi thấy một cánh bướm khổng lồ lóe sáng có màu xanh turquoise và một nửa đầu bướm có màu đỏ rực.  Cánh bướm như làm bằng một loại kính trong và ánh sáng trăng xuyên qua cánh bướm như một thứ lồng đèn trung thu.  Cánh bướm sáng rực như những cửa sổ có ô kính màu mosaic trong các nhà thờ cổ.

Rồi tôi tỉnh giấc.  Tôi có cảm giác tôi vừa bước ra khỏi một trang sách nào đó mà tôi đã đọc và tưởng mình đã quên hẳn, nhưng những chi tiết tôi đọc chìm vào trong tiềm thức rồi xuất hiện lúc không chờ đợi, hay đó là chuyện trí óc tôi tự thêu dệt?  Không biết!

Thật là một cảm giác bất an.

Tôi đi ngủ rất sớm.  Lúc mới hơn tám giờ tuy nhiên sáng lại thấy mệt.  Nằm mơ không hẳn là buồn nhưng cái cảm giác bị bó buộc tuyệt vọng lây lất mãi.  Tôi mơ thấy tôi đang đi chuyến xe lửa, đến trạm tôi phải bước ra.  Trời lạnh nên tôi mặc một cái áo khoác dày và rất dài và có lẽ cái áo làm tôi có cảm giác bị đè bẹp bị trì níu xuống rất nặng nề.  Bậc thang bước ra khỏi cửa xe lửa thường khi là bước xuống bởi vì sân ga thấp hơn sàn toa xe lửa.  Nhưng trong giấc mơ sau khi tôi bước xuống bậc thang của từ sàn toa xe tôi lại phải leo những bậc thang rất cao để lên sân ga.  Bậc thang lại dính đầy bùn vừa cứng vừa trơn bàn chân tôi không đứng vững vì không có chỗ để bàn chân, còn tay thì không có chỗ bám.  Người đứng phía sau tôi là người thân nhưng không giúp tôi.

Thật là một cảm giác bất an.

Thêm một giấc mơ tầm phào

Có lẽ tôi chỉ nhớ những giấc mơ lúc gần sáng, tức là lúc tôi gần thức giấc.  Còn bao nhiêu giấc mơ tôi không nhớ?  Như đã nói, những giấc mơ của tôi thường không nghĩa lý, không mạch lạc, nhưng nó rất chi tiết.  Khi trong đời sống có những phiền muộn, tôi thường có những giấc mơ đầy màu sắc sống động.  Và tôi thường thấy mình bay như chim.

Giấc mơ đêm qua không màu sắc, tôi cũng không thấy mình bay bổng.  Trái lại nó là một giấc mơ trong một giấc mơ.  Tôi thấy tôi ở trong trạng thái buồn nản, nhàm chán muốn làm một cái gì đó cho vui.  Và có một người nào đó tôi không quen biết cũng không nhìn thấy nét mặt trong giấc mơ, bảo tôi nếu nhàm quá thì đi ra quán uống nước, cà phê, hay rượu.  Ánh đèn chung quanh tôi màu vàng vọt như đèn dầu hay đèn đường cái kiểu thành phố mắt đêm đèn vàng.  Tôi buồn ngủ quá nên chui vào một cái mùng loại mùng của những giường Spanish thời xưa túm ở một đầu trên trần nhà xoắn lại rồi xòe ra ở phía dưới bảo là để tôi ngủ một chút rồi tôi sẽ cùng đi.  Rồi tôi nằm mơ.  Bây giờ giấc mơ không còn màu sắc nữa mà màu đen trắng, màu đen nhiều hơn trắng.  Tôi đứng ở bên hông nhà, căn nhà thời thơ ấu ở Tân Quí Đông, chỗ có cây ổi.  Bên trái của tôi là nhà của vợ chồng chị Hạnh.  Tôi đứng ngó ra đường, dường như chị Hạnh đang đứng bên cạnh tôi.  Tôi không còn là cô bé nữa mà là một người lớn.  Trong bóng tối tôi thấy một đoàn người mặc đồ trắng như là một đám tang hay là một đoàn người của đảng KKK đang lướt đi mơ hồ, rất im lặng.  Tôi rất sợ hãi.  Tôi sợ họ sẽ nhìn thấy tôi và rẽ vào nhưng tôi không có chỗ núp.  Và có một tên rẽ vào thật.  Không thể nói đây là một người, vì “nó” khổng lồ.  Nó ở bên trong một cái áo choàng trùm từ trên đầu xuống.  Tấm áo choàng này màu xám nhạt có nhiều hình ngoằn ngoèo, vằn vện và nó to lắm, không ra dạng người, nhưng có một cái gì đó giống người đằng sau cái tấm áo choàng khổng lồ.  Nó nhìn tôi rồi tôi thức giấc.

A nonsense dream

Tôi thường tự hỏi, khi mình mơ (chiêm bao) thì giấc mơ ấy từ đâu mà có? Từ trong trí tưởng tượng hay từ những mơ ước, nhìn ngắm hàng ngày, trí óc mình thu nhận mãi cho đến lúc nào đó nó phải trồi ra.  Một đêm tôi có bao nhiêu giấc mơ, mà sao chỉ thỉnh thoảng tôi còn nhớ mang máng một giấc mơ? 

Đêm qua tôi đi ngủ sớm.  Bữa ăn tối với chút wine làm tôi buồn ngủ nên tám giờ tối tôi đã lên giường.  Ngủ đến hai giờ thấy đã tỉnh giấc tôi muốn ngồi dậy nhưng không có việc gì để làm sớm như thế nên đã xuống nhà tôi lại quay lên.  Và tôi nằm day qua trở lại cho đến 3 giờ rưỡi.  Rồi không biết từ lúc nào tôi lại ngủ thiếp đi.  Và nằm mơ.  Tôi choàng tỉnh lúc 4 giờ 45 thấy mệt hơn lúc 2 giờ.  Nhưng vì có giấc mơ nên tôi thức giấc viết lại kẻo quên.

Tôi thường hay mơ có lẽ vì ít khi ngủ được ngon giấc.  Hay thức giấc nửa chừng nên biết mình nằm mơ nhưng thường không nhớ hết giấc mơ, và cũng chẳng có điều gì đáng nhớ.  Chỉ có mỗi chuyện làm tôi thắc mắc là những giấc mơ tôi có thường không có nghĩa lý rành mạch, nhưng lại rất giàu chi tiết, rất sống động như chuyện thật, như một khúc phim vậy.

Tôi thấy tôi đang lái xe và tôi lái rất nhanh.  Bình thường thỉnh thoảng tôi cũng lái nhanh nếu tôi không để ý, xa lộ đường vắng, và người ta chạy nhanh tôi cũng chạy nhanh theo dòng xe. Nhưng nếu tôi biết tôi đang chạy nhanh tôi sẽ giảm xuống chừng 5 miles hơn mức độ cho phép.  Nếu người ta cho chạy 65 tôi sẽ chạy 70.  Người chung quanh có người sẽ chạy 75 và có người sẽ chạy đúng 65.  Tôi từ một con đường tráng nhựa nhưng rất sần sùi lồi lõm và đến gần một bờ sông không có tường chắn.  Xe tôi chạy như không thể kiểm soát được và tôi sợ nó sẽ trượt xuống sông.  Mặt sông như một tấm gương trắng màu sữa.  Khi đến gần tôi thấy có những bọt bong bóng của nước mưa trên mặt sông nhưng mặt sông vẫn phẳng lì như tấm gương phản chiếu nền trời.  Tôi không thấy có nhiều màu sắc chỉ màu trắng đen đậm nhạt như một cuốn phim trắng đen.  Nhưng tôi không bị rơi xuống sông và chiếc xe tôi lái loạng choạng chạy tiếp như vào một con đường nhỏ dẫn vào xa lộ, nhưng không hoàn toàn giống những con đường nhỏ dẫn vào xa lộ ở Mỹ.  Con đường này dài, cong quẹo, đôi khi zig zag.  Hai bên có tường xi măng rất cao như những tường xây chắn âm thanh dọc theo xa lộ ở Mỹ. Con đường như thoai thoải xuống dốc và mặt đất có lớp nước như nước mưa và xe tôi chạy trên con đường trắng xám đầy nước này như thể tôi đang trượt từ những tunnel nước của những water park.  Một thứ trò chơi tôi chưa bao giờ chơi, chỉ nhìn người ta chơi mà thấy sợ.  Tôi không thấy sợ nhưng thấy mình cố gắng kiểm soát tay lái của mình.  Tôi lầm bầm với chính tôi là oh my god, i am going to slam into those things. 

Rồi tôi thấy tôi vào một khu phố rất cổ.  Cái cổ xưa của nhà Mỹ thỉnh thoảng đâu đó tôi nháng thấy chút màu xanh của đồng cũ lâu ngày bị oxýt hóa.  Tôi đậu xe sát bờ tường của một ngôi nhà có lẽ là văn phòng của một cơ quan nào đó.  Ngôi nhà xây kiểu xưa, có những cột trắng tròn.  Ở đây giấc mơ của tôi trở nên có màu sắc.  Tôi thấy bóng tối.  Xe tôi lái là một chiếc van cũ màu xanh, mặt đất màu nâu sẫm.  Tôi có vào bên trong một building nhưng bây giờ tôi không còn nhớ “đoạn phim” ấy nữa.  Khi xong việc tôi lấy xe nhưng không hiểu sao tôi đậu sát tường quá mức và bên cạnh xe lại có một cái rãnh nhỏ nên lay hoay mãi tôi không lấy được xe.  Tôi nhìn xuống chân dọc theo bờ rãnh có tráng xi măng tôi thấy một hàng ốc li ti bò theo chiều dài của rãnh.  Tôi vịn tay vào cây cột tròn nhưng ở dưới gốc là hình khối vuông.  Những con ốc nhỏ như những dấu chấm chứ không giống ốc gạo bên nhà mình.  Rồi tôi thấy những khối giống như đất sét, được cắt phẳng phiu thẳng nét đầy góc cạnh như những hình vẽ biết di động.  Những khối đất sét này có màu của đất sét mới lấy lên, xám, vàng, nâu trộn lẫn vào nhau một màu thảm hại xấu xí như một bức vẽ trên những quyển sách có tranh không màu.  Có khối hình con ốc sên, loại ốc to, nhưng to hơn cả ốc bưu có thò cái râu trông giống hình vẽ nhưng không phải lối vẽ hiện thực.  Một loại phác họa.  Có khối đất sét giống như hình cái lưng của một con mèo nhưng con mèo lại nhỏ hơn con ốc.  Rồi tôi thấy một nhóm phụ nữ Mỹ bao quanh tôi, nhưng tôi không nhìn người nào chỉ lo nhìn cái thế giới đang di động ở dưới chân tôi, cố tránh để không đạp lên cái thế giới đó trong khi lấy xe của mình ra.  Tôi nghe tiếng một người phụ nữ Mỹ nói, cái đó phải đặt mua từ Muatia.  Muatia là ở đâu xứ nào?  Tôi nhìn lại những sinh vật bằng đất sét như đồ chơi biết cử động.  Và tất cả những đồ chơi này, ốc mèo chim những sinh vật không tên, di động như những khối đất sét cắt phẳng phiu mà tôi không được thấy những nét chi tiết của phía trước.  Rồi tôi tỉnh giấc.  Như thường lệ, giấc mơ không đầu không đuôi, không nghĩa lý mạch lạc, nhưng rất chi tiết.  Dường như tôi lạc vào một thế giới, một xã hội hoàn toàn khác với xã hội tôi đang sống.