Một ngày thứ Sáu mùa đông

rừng sau nhà
Rừng sau nhà
rừng sau nhà tiếp theo
Phần tiếp theo của rừng sau nhà nối từ chỗ trống giống như cái răng cửa bị hở. Trước đây nó là cái cổng, nhưng về sau cũ quá bị sập nên tháo ra luôn.

Mời bạn nghe bài hát Mùa Đông Sẽ Qua, tác giả Huy Tuấn, qua giọng hát Đình Nguyên, như một lời an ủi cho tôi những ngày đông tháng giá sẽ qua (và xin làm ơn nhanh lên một chút). Ở đây đang bị cơn lạnh kỷ lục, chỉ sau cơn lạnh kỷ lục từ đầu những năm 1900.

Hôm thứ Sáu tuần trước (vẫn còn năm 2017) tuyết rơi một lớp mỏng. Hôm qua, tuyết rơi chừng hơn một tấc, có thể đến tấc rưỡi. Nhưng trời lạnh ơi là lạnh. (Có đêm nhiệt độ xuống đến -19 độ C. -2 độ F.) Chỉ kêu như thế, bạn ở miền nóng, hay ấm áp, khó tưởng tượng. Trăng sáng từ tuần trước, đến nay vẫn còn trăng. Buổi sáng dậy sớm, ánh trăng trên nền tuyết, làm sao mà tả đây. Chỉ có nước vẽ, hay chụp ảnh, mà hai cái này cũng đòi hỏi tài năng và kỹ thuật. Tôi có cảm giác cái lạnh làm tăng cái đẹp của rừng cây trong đêm trăng trên nền tuyết.

Cái lạnh, không hẳn lúc nào cũng tạo nên cảm giác buồn bã. Với tôi, trời lạnh khiến mình yên tĩnh hơn. Bước chân lên nền tuyết, nghe tiếng tuyết khô giòn vỡ vụn dưới chân. Bạn nghĩ bản nhạc nào sẽ thích hợp? Tôi nghe những câu hát của Cung Tiến “Đêm mùa trăng úa, làm vỡ hồn ta.”

Chuyện vui, thứ Tư đang làm việc, cô út nhà tôi text. Boyfriend đến. Thì ra con mèo hoang chưa chết. Nó đến ngồi ở chỗ để thức ăn cho hai con mèo hoang khác, Inkie và Ginger. “Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây.”

Tôi đọc xong quyển “Những Vấn Đề Lý Luận Kịch Bản Phim” và sắp xong “Hướng Dẫn Viết Kịch Bản Phim” của Đoàn Minh Tuấn. Tưởng là sách giáo khoa đọc sẽ thấy khô khan, nhưng thật ra hai quyển sách này, thuộc loại non-fiction, rất dễ đọc, “rất” hấp dẫn nhờ cách viết trong sáng, ngắn ngọn và có rất nhiều truyện, kịch bản phim được tóm tắt. Quyển Lý Luận tôi đọc ngắt quảng, xen kẽ với một quyển lý thuyết phim của Ronald Bergan, “Film… ism Understanding Cinema” ba ngày thì xong, vừa đọc vừa enjoy. Còn quyển của Bergan tôi đọc mãi không vô, vì chữ nhỏ chi chít, và vô số chữ khó tôi không muốn tra tự điển.

Để lúc khác tôi sẽ trích vài đoạn tôi rất tâm đắc trong hai quyển này. Bây giờ thì chuẩn bị ra dọn tuyết với ông Tám.

Tuyết và tuyết và tuyết

Xin mời nghe một bài hát của Đức Huy Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố, qua giọng của một nữ ca sĩ rất được yêu mến, bằng phong cách jazz.

hung-tuyet
hứng tuyết
lặng lẽ
tổ ấm
rừng Watchung
dựa lưng
chốn vắng
lồng chứa thức ăn chim
lên đèn
theo dòng
thiếu nửa kia
sàn sân sau
ngon mắt

Trượt tuyết
hải âu xa xứ
chờ người bên sông

kè đá
xem trượt tuyết
một góc hồ Watchung
đèn đóng băng
xương băng
xương băng
sau cơn bão lớn
nhà người tí hon
chờ đợi ai
đống gỗ sau nhà
Sân trước nhà bên cạnh
Trúc oằn người
sân sau hàng xóm
Ghế chờ
Trái tim băng giá
rừng phía sau nhà
hàng rào ngăn tuyết
chờ đợi ai
goc-soi-va-khom-truc
gốc sồi và khóm trúc
doa-hoa-tuyet
đóa hoa tuyết
cho-doi-ai
chờ đợi ai?
cai-ghe-va-cay-thong-con
cái băng ghế và bụi thông

Những con sâu tuyết bay
Ngọn cây mùa đông
Vùi trong tuyết
Đống gỗ phủ tuyết
Giống như nấm tuyết
Gốc trúc
Cỏ khô vùi trong tuyết
Con đường trước nhà
Vết tuyết
Nhện tuyết hay bạch tuộc tuyết

 

Feb 17, 2011

Một buổi sáng mùa đông

sân trước
Sân trước lúc vừa sụp tối

Đêm qua lại có tuyết. Trước khi đi ngủ ông Tám nói sẽ có tuyết từ năm phân cho đến một tấc. Tôi sợ xe xuống driveway trơn tuột và tông vào xe nhà hàng xóm đậu trên đường. Ông bảo đem xe xuống đậu ở chỗ đậu xe cạnh khóm trúc. Tôi sợ đi xuống cái driveway rất dốc, trơn, có thể ngã. Tôi lại thầm nghĩ, sao lại phải đi làm lúc trời tuyết. Còn hai mươi ba ngày phép, thì cứ lấy một ngày nghỉ.

Sáng nay khi tôi mở mắt thì đã sáu giờ rưỡi. Bên ngoài không khí thật êm vắng. Trời tuyết, ít người lái xe trên đường, và tuyết làm tắt âm thanh.

sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân trước
Sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân.

Mấy tấm ảnh này chụp hồi cơn tuyết đầu mùa. Hôm nay thì cảnh vật cũng giống như mấy hôm trước.

sân sau
Cánh rừng sau nhà tuyết phủ

Tôi có một bài về thức ăn trong văn chương và điện ảnh, tôi viết đã mười một trang. Hôm nay tôi nghỉ ở nhà sẽ viết chăm chỉ. Tôi viết rất dễ nhưng khó tập trung tư tưởng để bắt đầu. Bao giờ tôi cũng viết lăng nhăng cái gì đó, như thể gõ cho trơn ngón tay, rồi mới thật sự viết bài mình muốn viết. Nhiều khi tôi lang thang mãi đến hết ngày mà chưa chịu bắt đầu.

tuyết trên cây tía tô
Tuyết trên bụi tía tô.

Sáng giờ tôi ngồi nghe nhạc, nhiều bài mùa đông rất hay. Nhưng tôi mời bạn nghe một bản nhạc quen thuộc, được chơi theo phong cách jazz, người biểu diễn dương cầm và kèn saxophone là Lorn Leber. Đố bạn biết bản nhạc tên gì.

Tuyết đầu năm 2017

Tôi không định chụp ảnh tuyết cũng lười chẳng muốn viết gì. Tuy nhiên sáng hôm qua thấy nắng ban mai trên cánh rừng sau nhà đẹp quá, mà cell phone chụp không được như ý nên xách máy cũ (Canon PS S5) ra nháy đại mấy tấm để làm cho đầy trang trong khi lười viết.

Tuyết chỉ bám được một vài giờ, nắng lên tuyết tan rơi xuống lả tả. Thỉnh thoảng gió lay, lại một trận mưa tuyết, những cụm tuyết to có khi bằng bàn tay. Trời rất lạnh dù nắng chan hòa. Chung quanh tôi không khí êm ả, tinh khiết.

Trong ba nhà thơ nổi tiếng về hài kú, Basho, Buson,  và Issa; ông Issa làm thơ thế tục hơn hai ông kia.

Writing shit about new snow
for the rich
is not art

Viết nhảm về tuyết đầu mùa
cho nhà giàu
không phải là nghệ thuật

Pissing in the snow
outside my door —
it makes a very straight hole

Tè một phát trên tuyết
ngay bên ngoài cửa 

thành một lỗ thẳng băng

Tôi ngạc nhiên. Ở chỗ: thơ là như vậy đó sao? Có người làm thơ như vậy. Có người chép lại in ra. Có người đọc và đăng lại lên blog.

Nhìn xuống

Đường đi rừng mùa này lầy lội lắm. Vì thế những tấm ảnh này chụp khi đi rừng toàn là cái nhìn xuống đất (để tránh bùn). Từ trái qua phải từ trên xuống dưới.
1. Lớp tuyết mỏng bên trên mặt lá, ban ngày tan ra tối đông lại thành băng, như lớp keo giữ những chiếc lá dính chùm lại để khỏi bị gió thổi bay.
2. Nấm hình giống như vỏ sò đeo chặt trên gốc cây
3. Hạt (hay củ) chẳng biết của cây gì, bắt đầu nẩy mầm.
4. Băng đóng dưới mặt cát, tôi khều lên khỏi lớp cát để lộ những tinh thể như những hạt cườm ống dài trắng trong.
5. Băng đóng trên những rễ cây gần suối.

Tháng Ba được người ta ví von như tính đàn bà, thay đổi bất thường. Sáng lạnh trưa ấm, chiều lạnh trở lại. Trời ấm áp hai ba hôm, tuyết rơi sau đó, u ám hai ba hôm lạnh lẽo buồn bã, rồi lại ấm áp nồng nàn.

Rừng thì có chỗ cao chỗ thấp. Có chỗ nằm giữa hai ba ngọn đồi trũng xuống tuyết rơi đọng lại; hay ven suối mỗi lần mưa hoặc tuyết tan, con suối trương phồng nên như một con rắn đang nằm ngủ được ăn no biến thành một con mãng xà khổng lồ, đường đi ven bờ bị ngập nước, cùng với lá khô rơi từ hồi mùa thu tạo thành những con đường lầy lội.

Nhiều khi đi không mệt, mà chỉ nghĩ đến lúc phải dẫm chân vào “vũng lầy của chúng ta” mà ngắc ngoải. Ai bảo đường ra (trận) mùa này đẹp lắm thì đừng có tin 🙂  vì cũng giống như khi người tình bảo rằng theo em xuống phố trưa nay thì bạn đâu có biết cái vũng lầy nó đã nằm đâu đó, trong tương lai.

Nói nhảm, đang nói những con đường lầy lội trong rừng mà xàng xê cha cha chả sang nhạc của Lê Uyên và Phương làm gì.

Ở những đoạn lầy lội này, có khi người đi phải đi hai hàng, nếu đoạn đường hẹp hai bên là bờ cao, thì cứ một chân bên này, một chân bên kia, bùn ở giữa. Có những đoạn giữa là bùn lầy, hai bên bờ là cây gai chằng chịt. Có lần tôi bị dây gai móc cả mũ len, lo gỡ gai trên áo quần mất cái mũ không biết. Tuần sau đi trở lại chỗ đó thấy cái mũ vẫn còn. Mũ xấu và đường không người, nên không mất chỉ bị ướt mưa và tuyết thôi.