Những Bài Hát ngày thứ hai khi (họa sĩ) tắm

Hôm trước tôi có đăng những tấm ảnh họa sĩ Leanne Shapton vẽ cây cối trong công viên mỗi Chủ Nhật bà đi dạo. Lần này tôi mời  bạn xem ảnh bà vẽ những chai lọ chứa xà phòng, kem tắm, kem dưỡng da trong phòng tắm. Bà không nói rõ là ai tắm nhưng xin bạn hãy tưởng tượng một người nào đó đang tắm, nghe nhạc và nhìn những chai lọ có màu thật đẹp. Xin bạn click vào full screen và chờ cho ảnh hiện ra, hơi chậm nhưng xin kiên nhẫn. Click vào mũi tên để xem ảnh kế tiếp. Dưới mỗi tấm ảnh đều có mấy câu thơ và có tên của bài hát. Ảnh thứ nhất có 3 cái chai (hai chai màu xám và một chai màu đỏ) và một cái dao cạo màu hồng trên phông nâu và xanh. Dưới bức tranh có hai câu: I don’t want to set the world on fire. I just want to start a flame in your heart. Xin tạm dịch là Tôi không muốn nổi lửa đốt cháy thế gian. Tôi chỉ muốn nhóm ngọn lửa trong tim anh/em. Bức tranh vẽ lúc 8:10 sáng ngày 12 tháng Bảy năm 2010. Tựa bài hát là I don’t want to set the world on fire do ban nhạc Ink Spots (ca sĩ Eddie Durham, Sol Marcus, Edward Seiler, và Bennie Benjamin) trình diễn.

flame in your heart

told me to stop

Xem link ở đây. 

Một Tháng Đi Dạo Ngày Chủ Nhật của LeAnne Shapton

đi dạo ngày chủ nhật

LEANNE SHAPTON, đã từng là Giám đốc ban hội họa của báo Times. Bà vẽ tranh minh họa và là tác giả của các quyển như  “Những vật quý giá và tài sản riêng của  Lenore Doolan và  Harold Morris bao gồm cả Sách, Thời Trang, và Nữ Trang,”  “Cây Cối Đặc Sản của Canada”, và  “Cô ấy có xinh đẹp không?”

Bà xuất thân từ Ontario, Canada. Hiện nay bà đang sống ở New York. Bà là một trong những người sáng lập J&L Books, một cơ sở ấn loát không vị lợi chuyên in sách về hội họa và nhiếp ảnh. Mỗi Chủ Nhật bà đi dạo và chú ý đến cuộc sống hằng ngày cùng với cỏ cây rồi vẽ lại. Cứ mỗi cuối tháng bà cho ra mắt bộ tranh này.

Tối qua đăng ảnh những bức họa của LeAnne Shapton được collage lại thành một bức tranh lớn xong, tôi ngồi ngắm mãi. Tôi mơ ước có một ngày nào đó tôi có thể vẽ được những bức tranh về cây như thế.

Sáng nay thức sớm như lệ thường nhưng tôi nằm nướng. Ngoài cửa sổ lờ mờ những bóng cây khô, ngọn cây với những cành lá chằng chịt đan vào nhau. Cây cũng giống như loài người. Rừng biết bao nhiêu là cây nhưng chẳng có cây nào giống cây nào. Mỗi cây mỗi vẻ.

Tôi ở một nơi nhiều cây cối. Tôi nhìn cây mãi hết năm này đến năm nọ mà đến bây giờ vẫn yêu vẻ đẹp của cây cối qua bốn mùa. Một trong những bức họa của Shapton có một bức gồm màu trắng đen xám, có nâu nhưng không nổi bật nét nâu, giống như cảnh chung quanh nhà tôi hiện bây giờ. Cứ mỗi lần tôi nhìn thấy nền đất phủ tuyết trắng và bóng cây lờ mờ trong đêm, tôi vẫn mơ ước có khả năng vẽ lại cảnh này. Tôi yêu vẻ khô cằn trơ trụi của mùa đông. Buổi sáng đi làm ngồi cạnh cửa sổ trên xe lửa ngó ra ngoài, thấy tuyết trắng dọc bên đường xe lửa, những đồng lau khô màu nâu lắt lay trong gió, thấy những ngọn cỏ khô mỏng manh trên nền tuyết trắng. Chúng đẹp, lãnh đạm, khô héo, lạnh lẽo, nhưng đẹp. Cũng như những bụi lau sậy khô, những cây sim biển mọc dài theo bờ biển mùa hè nắng lóa, khô khan trần trụi như oằn mình chịu nóng. Tôi thấy chúng đẹp.

Biết là mình yêu vẻ đẹp nhưng không yêu đủ để đi ra ngoài trời lạnh mà săn ảnh. Nóng quá tôi cũng không dám ra đường. Cơ thể tôi càng ngày càng yếu ớt, kém chịu đựng.

Trời lạnh quá. Mấy hôm trước có một hôm nắng ấm lên được đến 45 độ F. Buổi trưa tôi đi bộ một giờ. Thành phố bị phủ tuyết bắt đầu tan chảy. Tuyết được gom thành từng đống cao ngất chảy nước ướt át đen ngòm. Hôm qua trời lại lạnh, gió mạnh như cắt xuyên qua bốn năm lớp quần áo. Từ bây giờ trời sẽ ấm dần, ngày sẽ dài hơn, buổi chiều đi làm về đã có ánh sáng buổi chiều.

Chiều qua đón thang máy, một người đồng nghiệp nữ đã đầy vẻ hy vọng, chỉ còn chưa đầy một tháng là đến mùa xuân.

Triển lãm tranh của Đinh Cường và Nguyễn Đình Thuần

Có người báo tin cho tôi biết hai họa sĩ Đinh Cường và Nguyễn Đình Thuần tổ chức triễn lãm tranh từ thứ Năm 28 tháng 10 đến thứ Bảy 6 tháng 11 năm 2010 ở Annam Heritage ở bên Tây. Dù không hiểu biết về hội họa tôi cũng thích xem tranh, xem sắc màu, bố cục, và thỉnh thoảng tìm hiểu tư tưởng của họa sĩ nếu có người giải thích. Nhưng mà trời ơi, làm sao có thể qua Paris để ngắm tranh của hai ông? Continue reading Triển lãm tranh của Đinh Cường và Nguyễn Đình Thuần

Kỳ cục hay ngộ nghĩnh

1

Tượng của một phụ nữ trẻ, ngồi giữa vườn sen, chung quanh hơi nước được phun thành khói mù mịt.  Đôi khi hơi nước lắng dịu lại người xem sẽ thấy tượng đang ngồi đi… tiểu. Nếu bạn click vào cho hình to hơn sẽ thấy dòng nước đang chảy.

Gốm cổ Hội An

1

Năm 2007, tôi đi chơi ở San Francisco.  Nơi tôi đến viếng đầu tiên là Viện Bảo Tàng Á châu. Đây là một building rất rộng lớn và triển lãm rất nhiều bảo vật của các nước Á châu.  Tôi hỏi người trong viện bảo tàng có triển lãm đồ gốm sứ của Việt Nam hay không thì người ta chỉ tôi đến một chỗ rất lớn nhưng chỉ có mấy món đồ gốm Việt Nam để ở một chỗ khuất mà khi vào tôi không để ý. Tất cả chỉ có ngần ấy thứ.  Đây là những món người ta khai quật ở dưới biển chỗ một chiếc tàu bị chìm khoảng năm trăm năm trước, gần cù lao Chàm, ngoài khơi của Hội An.

2

Bình chứa rượu, toàn bộ của nó có cái bình và bốn cái chung nhỏ.  Có lẽ tôi quên chụp ảnh của bốn cái chung, hay có lẽ chụp nhưng không còn, vì sau đó computer của tôi bị crashed nên rất nhiều hình ảnh bị mất.  Còn một số ít ảnh giữ lại được vì tôi upload lên một cái website khác.  Bình rượu này màu xanh ngã sang màu xám, có hình con két trên cây ăn trái trên khoảng trắng ở bụng của bình trông giống như một tấm crochet. Cổ quai vòi và cả màu sắc của bình làm người ta có cảm tưởng như bình được nhái theo kiểu bình làm bằng kim loại của những nước Hồi Giáo, bình cao khoảng 25 cm, làm từ thế kỷ 16..

3

Bình rượu có hình trái bầu nậm, khoảng thế kỷ 15 hay 16. Gốm ở lò Chu Đậu

4

Hũ có hình chuột, dưới cạnh đáy có hình hoa sen, khoảng thế kỷ 15 – 16.  Trên miệng cũng có hình cánh hoa sen, đường kính chừng 20 cm.

5

Chén có tay cầm chiều cao chừng 13 cm, thế kỷ 15-16.

6

Ngư dân vùng Hội An dùng lưới và cào để thu thập những món đồ gốm sứ bị chìm theo chuyến tàu do không có kỹ thuật nên rất nhiều đồ gốm bị vỡ.

Từ khi nhìn thấy những món đồ gốm ở Hội An được triển lãm ở San Francisco đi đến viện bảo tàng nào tôi cũng để ý đi tìm đồ gốm sứ của Việt Nam.  Do trải qua nhiều cuộc chiến tranh, tài sản bảo vật cổ của Việt Nam bị thất thoát hủy hoại rất nhiều.  Những món gốm sứ của vua chúa thời xưa phần lớn được tìm thấy ở các viện bảo tàng ngoại quốc hay là tài sản của tư nhân.  Hôm khác tôi sẽ post gốm sứ ở viện bảo tàng Á châu ở Washington D. C.

Ngày mai tôi sẽ đi viện bảo tàng nghệ thuật ở New York và tôi sẽ tìm xem mỹ nghệ gốm sứ của Việt Nam.  Tôi sẽ đăng một ít hình gốm sứ Hội An tôi thấy ở viện bảo tàng Á châu tôi đi viếng cách đây mấy tuần.  Điều ngạc nhiên thú vị là tôi nhìn thấy ở Viện Bảo tàng Á châu New York cái bình chứa rượu màu xanh xám mà tôi đã nhìn thấy ở San Francisco.