Ngày xuân thong thả

cây cherry trước nhà điểm hoa trắng lấm tấm
cây cherry (anh đào) trước nhà nở hoa trắng lấm tấm
cây eastern redbud trước sân
Cây eastern redbud trước nhà nở hoa lưa thưa
hoa dại sân sau nhà
sân sau nhà tôi trơ trụi thế mà cỏ dại cũng nở hoa
hoa đầu xuân ở hàng rào của thư viện
hoa đầu xuân nở bên cạnh hàng rào của thư viện
ở góc bệnh viện tưởng là hoa giả
ở một góc bệnh viện thấy cây hoa này
đàn nai ở rừng sau nhà, sau lưng là hoa đầu xuân lác đác vàng
bầy nai ở rừng sau nhà, sau lưng là hoa đầu xuân loáng thoáng vàng
khoảng sân sau nhà tôi trơ trụi thế mà cũng có hoa
hoa dại nở ở sân sau
hoa đào nhìn thấy ở cửa sổ xe lửa buổi sáng sớm
Buổi sáng đi làm trên xe lửa, ngồi cạnh cửa sổ thấy cây anh đào
hoa lily the valley ở bệnh viện
hoa lily the valley ở bên cạnh bệnh viện
sân bệnh viện đầy hoa tím
hoa tím trong sân bệnh viện
sân hoa tím
Sân đầy hoa tím

Hôm qua tôi xin nghỉ một ngày đưa ông Tám đi khám bệnh. Không có gì trầm trọng, chẳng qua là đến tuổi, hết khám cái này thì khám cái khác. Chúng ta đều hy vọng là chận đứng được những chứng bệnh, nếu có thể, không cho chúng trở nặng. Và thế là tôi được hưởng thụ một ngày, nhìn cây cỏ chung quanh.

Cây anh đào (cherry) trước nhà nở hoa trắng lấm tấm. Cây eastern redbud cũng ra nụ hoa tim tím hồng hồng lưa thưa. Năm 2012 cơn bão sandy làm ngã hai cây cherry, đây là loại cherry có trái ăn được. Nhờ vậy cây eastern redbud có ánh sáng để mọc lên cao hơn.

Đàn nai thường tụ lại ngủ sân sau nhà tôi, màu lông lẩn vào màu lá khô, khó nhìn thấy. Chỉ có con nai lông trắng là nhìn rõ rệt. Thấy mấy chú nai ăn lá non ngấu nghiến. Sống khó khăn thế mà chúng vẫn sinh sôi tràn lan.

Hoa lily the valley màu trắng nở thành chùm như những chuỗi ngọc trai. Tôi sợ không dám ngửi xem hoa có thơm không vì tôi bị dị ứng với đủ thứ. Cứ đến mùa là sụt sùi và ngứa ngáy mặt mũi vì phấn hoa. Buổi sáng uống một viên thuốc cầm cự với chứng dị ứng, thuốc làm tôi buồn ngủ. Buổi trưa ngủ một giấc dài thấy người tỉnh táo hơn.

Mấy hôm rày tôi được xem khá nhiều phim hay. The Spotlight, phim đưa ra ánh sáng vụ các vị giám mục xâm hại tình dục trẻ em ở Boston. Trumbo, một trong những nhà văn gia nhập đảng Cộng Sản Mỹ, bị giới làm phim ảnh đưa vào danh sách đen.

Khi tôi giới thiệu phim Trumbo với bà quản thủ thư viện, bà thấy tôi trả quyển The Revenant, tôi mượn ở thư viện nhưng trả lại vì biết là không có thì giờ để đọc (vì đang đọc The Big Short) bà hỏi tôi có xem phim này chưa.
“Chưa, tôi đang chờ chắc phải mấy tháng.”
“Phim đẹp tuyệt vời. Tôi chắc bà sẽ thích.”
“Vâng. Thảo nào anh tài tử Leo DiCaprio được giải Oscar.” Tôi nói.
“Bà đã xem the Danish girl chứ?”
“Cũng chưa, tôi đang ở trong danh sách chờ xem phim. Chắc cũng phải cả tháng nữa mới đến phiên tôi.”

Đến đây thì có một bà khách đến đứng sau lưng tôi chờ được phục vụ. Tôi tránh sang một bên nhưng chưa chịu ra về. Khi bà Pat, quản thủ thư viện, xong với bà khách, tôi hỏi bà hình như bà chưa nói hết ý mà muốn nói.
“Eddie Redmayne đóng vai này còn khó diễn hơn. Phim đẹp lắm.” Bà nhấn mạnh chữ beautiful, lập lại mấy lần. Tôi tạm dùng chữ đẹp, nhưng nghĩa của nó lại là rất hay, rất tuyệt, rất sâu sắc,… “Tôi nghĩ Redmayne xứng đáng đọat giải Oscar, dù anh kia cũng tài năng không kém.”
Tôi cám ơn bà chia sẻ ý nghĩ. Tôi nói tôi háo hức chờ xem phim. Và như có phép mầu, phim đến với tôi ngay ngày hôm sau. Tôi xem được cả hai cuốn phim The Danish Girl và The Big Short.

Bây giờ thì phải đi làm, chắc phải vài hôm nữa mới có thể nói chuyện phim. Chúc các bạn một ngày vui vẻ và cuối tuần nghỉ ngơi. Mùa xuân trời đẹp bạn có thể làm một chuyến đi chơi xa.

Tôi thì thèm đi chơi lắm rồi.

 

 

Đi thăm con

Chị tôi ở Houston Texas lên thăm miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Dùng chữ lên là vì trên bản đồ, tiểu bang của chị nằm mãi ở cuối xứ Hoa Kỳ rộng lớn. Sẵn chị lên chơi, tôi và ông Tám đưa chị đi thăm vài người thân. Bạn thân của chị ở Virginia, đến Virginia phải đi ngang Baltimore là nơi cô út của tôi đang ở, nên sẵn đó tôi đi thăm con. Thả chị xuống nhà bạn, chị ngủ đêm ở đó, tôi quay lại chỗ con tôi, ngủ đêm. Nhà bạn chị rất giàu, có phòng ngủ cho khách, một phòng cho chị, còn một phòng nữa cho chúng tôi. Phòng rộng, trang trí lộng lẫy, có bathroom riêng, thật là tiện nghi và thoải mái, nhưng tôi từ chối vì muốn đến thăm con gái út.

Trước đó đã điện thoại xin phép trước. Bố mẹ có thể ở qua một đêm với con không? Nó bằng lòng mới dám đến. Lại hối lộ trước là bố mẹ sẽ mang bánh mì và thức ăn cho con. Bạn của chị gửi cho bún bò. Bánh mì mua người ta làm sẵn ở chợ. Cũng như mấy đứa Tây, Mỹ trẻ, chúng nó thích ăn bánh mì, phở. Bún bò thì phải có cái khẩu vị Việt Nam hơn. Continue reading Đi thăm con

Tình hình nóng bỏng

Mấy hôm nay tình hình nóng bỏng quá. Muốn biết tin tức VN thì đọc blog chứ báo Mỹ đăng tin chậm hơn blog ở VN. Làm tôi nhớ mấy năm trước theo dõi tình hình Miến Điện bằng blog cũng sôi bỏng như hiện nay. Sáng nay báo Mỹ đăng tin biểu tình có người chết ở Hà Tĩnh nhưng ngày hôm qua blog dân làm báo đã đăng. Một blog nào đó lấy tin từ Đài Loan hay Hồng Kông nói là Trung Quốc đã ra lệnh cho quân đội họ chuẩn bị chiến đấu. Buồn và lo ngại cho người dân VN quá. Một blog khác cho biết một số nữ công nhân VN làm việc trong hãng ngoại quốc hôm trước đi biểu tình hôm sau bị đầu độc bằng nước uống trong hãng. Hai nữ công nhân VN chết một số người ói mửa và bất tỉnh.

Phản ứng của đám đông rất khó kiểm soát. Có nhiều người bình thường hiền lành nhút nhát nhưng khi ra đám đông thì lại thái độ khác hẳn, có khi ngược lại với cá tính lúc bình thường. Trong đám đông cũng khó phát hiện ra những người lợi dụng sự nồng nhiệt của đám đông. Chỉ cần một ngòi châm, một phát súng vu vơ, một lời khích bác là tình hình trở nên ngược lại với chủ ý của đa số.

Chuyện leo thang. Đời sống của người dân bị ảnh hưởng càng khó khăn hơn.

Xin gửi lời chúc bình an đến mọi người. Hy vọng ai cũng cẩn trọng đừng để bị lợi dụng.

 

Chuyện nhảm đầu tuần

Tân Văn 79

Nhận được báo Tân Văn cả tuần rồi, đọc xong rồi, hôm nay xin cảm ơn Tòa soạn báo Tân Văn, và Đại ca. Số báo này có bài Soi Tìm Hiện Tượng Xã Hội của bác Túy và bài Giữa Ngựa và Người của Nguyễn thị Hải Hà.

Đọc bài Giữa Ngựa và Người, phần Ann Patchett bàn luận về thái độ của con ngựa trắng Mollie trong Trại Súc Vật (Aninal Farm) của George Orwell, tôi nhận ra sự ngoan ngoãn ngây thơ của tôi, một phụ nữ lớn lên trong xã hội Á Đông. Tôi thấm nhuần lối suy nghĩ phải hy sinh cho xã hội, hy sinh cho tha nhân, gói mình trong khuôn khổ đạo đức xã hội của người khác đặt ra cho mình. Phụ nữ Tây phương họ suy nghĩ khác. Ai mà bắt họ hy sinh hạnh phúc hay lạc thú cá nhân vì quyền lợi của người khác là họ đặt dấu hỏi ngay tức khắc. Continue reading Chuyện nhảm đầu tuần

Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Vĩnh Long 
Người dịch: Bà Tám
Trích từ tác phẩm Practicalities của Marguerite Duras

Có Vĩnh Long, và còn có Hà Nội. Tôi đã nói về Vĩnh Long, nhưng chưa hề nói đến Hà Nội. Như tôi đã nói trước đây, Vĩnh Long là một vùng biên giới hẻo lánh của vùng Đông Nam Á. Bạn đã ở ngay trên Tràm Chim, một cánh đồng có nhiều sông ngòi dẫn nước lớn nhất thế giới, theo ý tôi. Continue reading Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Tìm Tình Giữa Chợ

Bài đã xuất hiện trên trang mạng Gió – O. Tìm Tình Giữa Chợ

Từ xưa đến nay, chợ búa vẫn là chuyện của phụ nữ, và binh đao vẫn là chuyện của nam nhi.  Trai khôn tìm vợ chợ đông. Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân. Người miền núi có những phiên chợ tình để trai gái gặp nhau. Muốn thành công trong việc lập gia đình phải tìm người yêu ở đúng chỗ. Trịnh Công Sơn viết: “Tìm tình, tìm tình trong nắng em gặp cơn mưa. Ô hay tìm tình giữa ngọ buồn lưa thưa về. Tìm tình, tìm tình trên núi em gặp mây bay. Ô hay, tìm tình giữa chợ tình phai mất rồi.” Té ra, chàng nghệ sĩ này, tài hoa nhưng lận đận, cũng phải đi tìm tình giữa chợ. Continue reading Tìm Tình Giữa Chợ

Blog và Tôi – p. 2

Blog và Tôi – Nguyễn thị Hải Hà

Bài đã đăng ở Thư Quán Bản Thảo số 57. Bạn đọc có thể đọc toàn tạp chí TQBT 57 pdf ở blog Phay Văn và Gió O.

Năm 2009 Hoàng Anh, bạn học thời Trung học với tôi mở blog trên yahoo. Để đọc blog và xem ảnh trên yahoo tôi cũng mở blog yahoo. Cùng bị rủ rê với tôi có “ông già hưu trí” và một người bạn học khác lấy tên Hoalan. Anh bạn này ghép tên của bà xã với tên anh và từ đó tôi bắt đầu viết blog bằng tiếng Việt. Ông già hưu trí trong một dịp về thăm Việt Nam và quen với Hoàng Anh. Khi trở lại Pháp Hoàng Anh ông vẫn giữ liên lạc bằng thư từ. Lúc ấy tôi không biết, ông già hưu trí đã viết rất nhiều, đã có sách xuất bản, và có cả một trang riêng đăng truyện của ông. Còn tôi chỉ viết blog lèng èng. “Ông già hưu trí” là nhà văn Đặng Đình Túy. Phần còn lại thì ai đọc blog của tôi cũng biết rồi. Continue reading Blog và Tôi – p. 2

Blog và tôi – p.1

Blog và Tôi – Nguyễn thị Hải Hà

Bài đã đăng ở Thư Quán Bản Thảo số 57. Bạn đọc có thể đọc toàn tạp chí TQBT 57 pdf ở blog Phay Văn và Gió O.

@  @ @

Năm 2004, Ách Cơ con gái đầu lòng của tôi đang học lớp 9. Trường của Ách Cơ khuyến khích học sinh luyện cách viết bằng cách mở một blog và viết bất cứ cái gì học sinh muốn. Ách Cơ bị xung đột gay gắt giữa cách nuôi dạy của bố mẹ Việt, nghiêm khắc và gò bó, và môi trường văn hóa Hoa Kỳ nghiêng về sự phát triển cá nhân đòi hỏi nhiều tự do đã có chiều hướng nổi loạn. Cô nàng muốn được như bạn bè muốn có “boyfriend,” được đi “mall,” được “go out” và những chuyện tương tự. Continue reading Blog và tôi – p.1

Viết thư thăm người bạn nằm bệnh

Bạn thân mến,

Văn chương chữ nghĩa có phù phiếm hay không? Tôi nghĩ tùy theo quan điểm và cũng tùy theo trường hợp. Với tôi, chữ nghĩa có khi là phương tiện cứu sống tâm hồn.

Đi thăm Bạn, tôi đứng xớ rớ không biết nói gì. Càng nói càng thấy những điều mình nói thuộc loại, “nói năng chi cũng thừa.” Hỏi Bạn có khỏe không thì biết ngay là mình hỏi cho có chuyện hỏi. Thì nằm đó, vẫn nói, vẫn cười, nhưng không đi ra ngoài được. Nằm một chỗ hoài tôi chắc bạn thấy như bị ở tù. Mình bị cầm tù trong chính thể xác của mình.

Có lẽ là Bạn thèm ra ngoài, thèm làm những việc thường ngày như tưới cây kiểng, nấu ăn, dọn dẹp. Chắc là bạn cũng nhớ những ngày đi gửi báo chí tặng cho bạn bè. Giữa bốn bức tường của căn phòng trong bệnh viện chắc Bạn tự hỏi trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng. (Tôi biết Bạn rất yêu thơ, âm nhạc và hội họa. Dù Bạn không làm thơ nhưng Bạn luôn ở giữa vòng tay thân ái của những nhà nghệ sĩ lớn. Đính chính, tôi không có ý bao gồm tôi trong những nhà nghệ sĩ này, dù tôi yêu mến Bạn không kém gì ai.)

Vì đoán là Bạn muốn biết đời sống quang cảnh bên ngoài, nhất là những ngày cuối năm Âm lịch, tôi xin tả cho bạn thấy cái nhìn của tôi. Bên nhà chồng tôi luôn cố gìn giữ truyền thống của người Việt Nam, nên chị chồng và em chồng đã cho bánh chưng, bánh tét, và dưa món. Tôi thì lười biếng nên chẳng bao giờ quan tâm đến Tết. Tết thì cũng như ngày thường, vẫn xách giỏ đi làm, sáng đi chiều về.

Trời lúc này rất lạnh, suốt ngày mịt mù không nắng. Buổi sáng ở phòng chờ xe lửa tôi gặp hai người không nhà. Phòng chờ xe lửa này rất nhỏ nên sự hiện diện của họ là điều đáng chú ý. Chú ý lâu rồi vì họ đến đây thường xuyên. Người đàn ông rất gầy, càng ngày ông càng gầy hơn, má hóp lại, nhưng không có vẻ bệnh hoạn. Ông ngồi rất yên lặng, dường như ngủ, hay làm bộ ngủ. Ông ăn mặc sạch sẽ, có áo khoác và đội mũ. Người đàn bà béo phì, cái béo bệnh hoạn. Bà mặc áo dày nhưng có vẻ lôi thôi, đầu tóc rối. Cả hai đều không có vẻ đáng sợ. Người đàn bà trông có vẻ thân thiện, thỉnh thoảng mỉm cười với tôi, trên môi có lớp son đỏ. Trông bà có lẽ tươi hơn tôi, lúc sau này tôi lười biếng không còn son phấn gì cả. Thỉnh thoảng tôi dúi cho họ vài đồng để ăn sáng.

Tôi lẩn thẩn nghĩ đến cái tên của Bạn, bắt đầu bằng chữ why. Tiếng Anh có nghĩa là tại sao. Nếu đọc theo tiếng Việt, phát âm kiểu người miền Nam, tên bạn đọc là oai. Tôi nghĩ là bạn oai lắm. Nếu đừng bỏ dấu, tên bạn là đơn vị tiền tệ của người Nhật. Đồng tiền của Nhật có giá trị, mạnh lắm, nhưng không phải vì vậy mà Bạn oai. Nói đến đây tôi nghe tiếng cười của Bạn, vì bạn rất khôi hài và nhanh trí. Tôi tưởng tượng bạn sẽ nói, “ờ quai lắm, quai như quai bị.”

Tôi phục Bạn sát đất. Từ những chuyện nhỏ, nhỏ với bạn nhưng không nhỏ với tôi, như lái xe vào thành phố New York. Cả đời, tôi chưa bao giờ dám lái xe vào thành phố New York. Bạn oai vì Bạn là người mẹ thành công. Cựu phu nhân Tổng thống Jacqueline Kennedy từng bảo, đại khái, cho dù người mẹ có đạt đến danh phận gì đi nữa người mẹ không thành công nếu nuôi con không nên người. Tôi tẩn mẩn tráo vị trí của câu nói trên để xem mức độ tội tình của bà mẹ. Nuôi con không nên người. Không nuôi con nên người. Bạn oai quá vì Bạn nuôi con nên người. Bạn vẫn đi làm như mọi người phụ nữ khác. Tôi gặp con bạn, con dâu, và cháu nội của bạn. Tôi nhìn nét âu yếm rạng rỡ trong mắt bạn. Với tôi, Bạn rất oai, không phải quai.

Bạn oai vì Bạn là một trong những người biết cách quản trị. Nuôi con là quản trị xuôi, từ trên xuống dưới. Hầu chồng là biết quản trị ngược, từ dưới lên trên. Bây giờ Bạn nằm bệnh “ảnh” than quá trời. Than phải giặt đồ. Không thấy than thở đi chợ nấu ăn. Tuy nhiên dù khổ ảnh vẫn có lối thoát bằng chữ nghĩa. Văn chương là cứu cánh vào những lúc như thế này. Giá mà Bạn thích viết văn làm thơ hay viết thư, Bạn có thể gõ computer dù chỉ bằng một tay.

Tôi nhớ lần đầu tiên gặp Bạn, Bạn kể thời đi làm, nhiều khi mệt quá muốn người ta lay off để có thể nghỉ ngơi. Bạn về hưu, nghỉ ngơi được một thời gian, nhưng bây giờ là lúc Bạn phải làm việc trở lại và phải làm việc rất căng, để hết tinh thần vào công cuộc tranh đấu đòi lại khả năng hoạt động của tay chân. Lần tôi vào thăm Bạn tôi biết Bạn sẽ hồi phục nhanh chóng hơn những bệnh nhân khác. Tôi nói thế vì tôi biết khả năng phấn đấu và tính lạc quan của Bạn. Cái phấn đấu và lạc quan thể hiện qua những ngày vượt biển Bạn dành đứa con với hải tặc, những ngày Bạn cõng con đi trên bờ biển trại tạm cư ở Thái lan, thất lạc và trong túi không có một đồng ten, những ngày lao động thật giỏi mà khi Bạn nghỉ hưu rồi người ta phải mướn hai người thay thế bạn. Hôm ấy tôi thấy Bạn đã có thể di động cái chân. Rồi Bạn sẽ hồi phục, không lâu đâu, nhưng xin bạn kiên nhẫn lúc này.

Tôi ước gì tôi có thể làm gì đó để chia sẻ với Bạn. Không có quà Tết cho Bạn nên nhân tết con rắn tôi xin kể Bạn nghe một câu chuyện về rắn tôi nghe kể hồi xưa.

Có một ông nổi tiếng là hay nói láo. Những khi đám tiệc chè chén là ông lại lộng ngôn kể đủ thứ những chuyện ai cũng cho là láo khoét. Về già ông muốn làm công quả giúp chùa. Vị sư trụ trì khuyên ông đã vào cửa Phật thì phải cố giữ năm giới cấm. Ông ra ngoài vườn làm việc chập sau quay trở vào vẻ mặt khốn khổ. Sư hỏi chuyện gì ông kể:

Tôi ra ngoài vườn thấy có con rắn thật to. Nghe tiếng tôi nó phóng vào đống rơm biến mất. Tôi đập đống rơm, lấy cây thọc xem nó có phóng ra không mãi vẫn không thấy gì. Tôi đốt cháy cả đống rơm vẫn không thấy con rắn. Đoán là nó đã chui vào hang lỗ trốn mất rồi tôi dọn đống tro. Thấy trong đống tro có một cái lò xo đỏ như than cháy tôi lấy cái cây xỏ vào cái lò xo để dẹp qua một bên. Bất thình lình cái lò xo bung ra trườn vào con rạch bên cạnh. Khi nhúng vào nước nó quay lại nhìn tôi kêu xèo… xèo… x…

Chúc Bạn vui, chóng hồi phục. Tôi sẽ đi thăm bạn khi thuận tiện.