Vài câu trích dẫn

Tôi đọc quyển “Light the Dark – Writers on Creativity, Inspiration, and the Artistic Process” do Joe Fassler tuyển chọn. Quyển này bao gồm nhiều nhà văn, nhà thơ, người viết tiểu luận danh tiếng họ nói về quá trình viết văn của họ hay của một nhà văn khác có ảnh hưởng sâu đậm với họ. Tôi gặp vài câu rất hay nên chép lại. Trước là để đọc lại và suy ngẫm thêm. Sau là để chia sẻ với bạn đọc, đa số là những người viết rất giỏi. Có lẽ có một số bạn đã rất nổi tiếng. Và một số bạn khác thì chờ ngày tài năng đua nở như những đóa hoa.

Not I, not any one else can travel that road for you,
You must travel it for yourself.

It is not far, it is within reach,
Perhaps you have been on it since you were born and did not know,
Perhaps it is everywhere on water and on land

Walt Whitman, "Song of Myself"
Không phải tôi, cũng chẳng ai có thể thực hiện cuộc hành trình ấy dùm cho bạn,
Bạn phải tự đi.

Nó không xa lắm đâu.  Nó ở trong phạm vi bạn có thể đến,
Có lẽ bạn đã đi trên con đường này từ khi mới ra đời nhưng không biết,
Có lẽ nó ở khắp nơi trên sông biển hay trên đất liền.

Walt Whitman - "Bài ca của Chính Tôi"
Do not think, dream. 
Richard Bausch, "Dear Writer"

Đừng suy nghĩ, hãy mơ (mơ ước, mơ tưởng, mơ mộng, tưởng tượng)
Richard Bausch, "Nhà văn thân mến"

All your life is a work of art. A painting is not a painting but the way you live each day. A song is not a song but the words you share with the people you love. A book is not a book but the choices you make every day trying to be a decent person.”

Patricia Engel, “It’s not Love, It’s Just Paris”

Tất cả cuộc đời bạn là một công trình nghệ thuật. Một bức tranh không chỉ là bức tranh mà còn là cách bạn sống mỗi ngày. Một bài hát không chỉ là bài hát mà còn là từ ngữ bạn chia sẻ với những người bạn yêu mến. Một quyển sách không chỉ là quyển sách mà còn là những chọn lựa bạn quyết định hằng ngày cố gắng để là một người tốt.

Patricia Engel, “Đó không phải là tình yêu, đó chỉ là Paris”

Tất cả những đoạn trên đều do Nguyễn thị Hải Hà dịch.

Cỏ Bương Đền

Ăn bánh tráng mè nhớ chị Yến

Ông Tám đi chợ mua catfish (gọi là cá trê hay cá tra?) người ta đã làm sẵn, lóc thịt, không xương. Tôi nghĩ, bắt chước món lươn um, thay vì lươn thì um bằng cá. Lươn um, trong cái trí nhớ mù mờ của một người không tha thiết nấu ăn như tôi thì có cà ri, nước dừa, nêm bằng rau ngổ (hay ngò om), dĩ nhiên có hành tiêu mắm muối nữa. Không có nước dừa, tôi thay thế bằng sữa half &half. Trời nóng, tôi hay ăn các món có xà lách, rau thơm, dưa leo, cà chua cuốn với bánh tráng đễ đỡ phải nấu nướng làm nhà nóng hơn. Món cá trê um này thì ăn với bánh tráng mè nướng là đúng điệu. Cho thêm chút bột vào món um cho nó sệt lại rồi dùng bánh tráng nướng như cái muỗng xúc cá cho vào miệng. Không có ngò om tôi thay thế bằng kinh giới và tía tô. Sản phẩm vườn nhà của cô em út. Yum!

Bánh tráng mè còn ba cái. Đây là bánh tráng, chị Yến, vợ của nhà văn/kiêm nhà thơ/kiêm chủ bút và chủ báo Trần Hoài Thư, cho tôi. Lúc ấy chị đã ngã bệnh vì cơn đột quỵ. Tôi và ông Tám đến thăm thấy chị tỉnh táo lắm. Chị là người rất hào phóng, tử tế với tất cả mọi người, rất dễ thương. Chị cứ hối thúc anh THT, ba Thoại xuống hầm lấy bánh tráng cho Đ. với H. đi. Bánh tráng mè loại đặc biệt. Chị đặt một người nào đó ở New York tráng. Bánh dày, nhiều mè. Chị ngã bệnh từ năm 2012. Bánh chị cho nhiều quá tôi ăn lần hồi mãi đến hôm nay vẫn còn ba cái. Tôi cho vào microwave để 2 phút, bánh vừa nâu vàng, thơm. Có những ngày thèm ăn vặt nhưng không muốn ăn junk food, tôi cho một cái bánh tráng vào lò nướng, ăn một cái là đã thèm và no rất lâu, vì nó là gạo mà.

Ăn bữa cá um với bánh tráng mè, nhớ chị Yến ghê lắm. Mấy ngày này không thể đi thăm. Càng nghĩ đến chị tôi càng thương, càng nhớ. Bạn khó có thể gặp một người Việt nào dễ thương hơn chị. Một người mà tôi thường ước ao chị là chị ruột của mình.

Trên ngôi báu

Tấm ảnh không liên quan gì đến bài. Con rùa này bé lắm. Chỉ chừng ba ngón tay. Ông Tám tự hỏi không biết nó làm sao mà thót lên đầu khúc gỗ có chiều cao dài hơn thân hình của nó. Tôi bảo nó lên ngôi lúc nước lớn. Ông cãi bảo nước trong kênh không dâng cao. Tôi bí. Ông tự giải đáp, nó đủ khỏe để tự leo lên ngôi của nó.

Bướm đẹp vờn hoa

Quên cả đất trời

Con bướm chập chờn đôi cánh theo làn gió đậm đặc mùi rong biển. Chàng có cảm giác như cánh bướm đáp nhẹ lên môi trong một khoảnh khắc phù du, ấy thế mà bụi phấn của cánh bướm vẫn còn chiếu sáng trên môi chàng hằng chục năm về sau. Ryunosuke Akutagawa

Và cơn bão rớt

Chắc là bạn biết rồi, tôi mượn đỡ câu hát của Trịnh Công Sơn “ôi đêm dài và cơn bão rớt” để làm tựa đề. Mượn như thế này, thì không phạm luật bản quyền nha bạn.

Không. Nó không phải là cơn bão rớt. Rớt, có nghĩa là còn sót lại, tàn dư của cơn bão. Bão Isaias đi ngang nhà tôi đường hoàng, hùng dũng. Buổi sáng ngày 4 tháng Tám, khi tôi viết blog, nghĩ là sẽ mưa dầm suốt ngày. Biết là bão, nhưng đoán khi nó vào North Carolina lên đến New Jersey thì đã chậm lại, chỉ còn cái đuôi thôi. Sau khi đăng bài, chừng chút nữa thì cây cối quằn quại, vật vã trong gió. Cành cây gãy bay tứ tung suýt cả vỡ cửa sổ. Chẳng nhằm gì so với cơn bão Sandy, tôi thầm nghĩ. Mấy tháng nay, từ hồi tháng Tư tháng Năm hàng xóm nhà tôi, và cả nhà tôi, thuê người cắt đốn các cây chung quanh nhà đề phòng mùa bão cây cối ngã, có thể gây nguy hiểm. Tôi thầm tự trấn an, cơn bão nhẹ, rồi sẽ qua đi. Không hề gì đâu.

Khoảng giữa ngày thì mất internet. Sợ mất điện chứ mất internet thì không đến nỗi nào. Ngày hôm sau tôi và ông Tám vẫn đi bộ. Con đường mòn dọc theo kênh D&R có chừng ít nhất là 5 hay 6 cây bị gãy nhánh, hay bật gốc chắn ngang đường. Đoán trước là cây sẽ đổ chận đường nên chúng tôi không đi xe đạp. Nhiều cây to quá phải ngồi lên thân cây để bỏ chân qua bên kia chứ chân già, yếu, không thể leo qua dễ dàng. Mà ngồi lên cây, chạm vào cây thì sợ mấy loại ivy có độc. Còn cây ngã nhưng không chặn đường thì tôi không đếm, nhiều quá. Đếm rồi cũng không nhớ.

Khi về, mấy con đường lớn bị cấm đi vì mất điện, không có đèn giao thông. Buổi chiều ăn cơm xong, tôi đi thư viện trả sách và mượn thêm sách, mới biết cả con đường nối liền từ đường 22 lên đồi Warren bị mất điện. Phố xá vắng tanh như một thành phố bị tàn phá sau cơn chiến tranh. Người ta chận cả mấy quảng đường để sửa chữa, nên người đi đường, phải đánh vòng đi đường khác. Đối với người địa phương thì dễ dàng, chứ với người lạ thì cũng khá phiền toái.

Internet mãi đến chiều hôm qua mới có. Tội nghiệp cho những người bị mất điện. Thành phố New York cả triệu nhà bị mất điện. Cũng may là không nhằm lúc trời lạnh. Không có internet thì mất nhiều cái để giải trí. Đêm không đến nỗi dài, nhưng ngày thì dài hơn bình thường vì bị mất đi một vài thú vui. Tôi thì không sao, có thì giờ xem lại phim cũ. Sách chưa đọc thì còn nhiều.

Hôm nay, đúng là cơn bão rớt. Trời mát, thật ra lạnh se se. Có mấy tấm ảnh chụp lúc đi bộ nhân một ngày không có internet.

Nhưng hoa kia đã tàn úa lâu rồi

Đôi bạn tâm tình
Sóc tím

Không có chuyện gì để nói

Sau mấy ngày nóng cỡ 88 hay 89 độ F (khoảng 31 hay 32 độ C.) hôm nay trời mát, ảnh hưởng của cơn bão Isaias đã đổ bộ lên North Carolina vào khoảng 11 giờ đêm trước. Mưa từ đêm hôm qua đến sáng nay và có lẽ sẽ mưa cho đến hết ngày hôm nay.

Tôi không có chuyện gì đáng để nói, để kể lể, tâm sự. Mỗi ngày đều bình thường, cái bình thường mới. Cơn dịch Covid-19 vẫn còn nấn ná ở New Jersey. Mấy hôm trước báo chí loan tin cảnh sát phá vỡ một buổi đại tiệc 700 người. Có hai người tuổi hai mươi mấy, thuê một căn nhà, chủ nhà cho thuê dưới dạng B&B, để tổ chức tiệc. Căn nhà khá rộng, có thể chứa tối đa là 100 người. Trên nguyên tắc, theo lệnh của Thống đốc, người ta có thể họp mặt bên trong tối đa là 50 người, vẫn giữ khoảng cách 2m, sức chứa của căn nhà ở mức 25 phần trăm. Chủ nhà và hai người thuê nhà bị bắt. Tôi không theo dõi nên không biết chuyện xảy ra tiếp như thế nào.

Thống đốc mới ra lệnh hôm qua hôm kia gì đó, số người có thể họp mặt bên trong nhà giảm xuống chỉ còn là 25 người vì số người mới nhiễm bệnh trong ngày lại tăng lên. Chuyện mở trường học trở lại vào tháng 9 chắc là không thể thực hiện.

Chẳng biết nói gì với tấm ảnh này. Nó là con cá, ai cũng biết rồi. Lại cũng chẳng phải là con cá đặc biệt có màu sắc đáng chú ý. Nhớ câu thơ, “chìm dưới nước cá lờ đờ lặn,” nhưng nó cũng chẳng lờ đờ. Nó đang bơi, một mình một cõi, lửng lơ.
Con này ở đây gọi là crawfish chẳng biết ở VN có con này hay không, và nếu có thì tên của nó là gì. Nó là tôm hùm đất.
Chỉ là hoa dâm bụt thôi nhưng sao nó to lớn quá dù bụi cây chỉ có mấy nhánh và chỉ cao cỡ ngang đầu tôi (thì quả đúng là bụi cây rất thấp). Có lẽ nhờ mọc ở bờ kênh, nhiều nước, nhiều nắng, nên hoa to hơn loại dâm bụt mọc sau nhà tôi cỡ bốn hay năm lần. Mỗi cái hoa như một cái đĩa bàn.

Thời không có bệnh dịch, mùa hè thiên hạ đi du lịch khắp nơi. Người ta đi đến một thành phố nào đó trên thế giới, đi viện bảo tàng xem tranh của những họa sĩ lừng danh. Thời này, chúng tôi đi bộ ven bờ kênh, xem hoa cỏ, ngắm cá, rùa, chim cốc chim hạc. Thấy một nhóm người Mỹ ngó chăm chăm vào bờ kè, đến gần họ chỉ cho xem con crawfish đang thập thò sau những viên đá, cục gạch. Con này có bán ở Texas rất nhiều khá rẻ nhưng ở New Jersey thì khá đắt. Luộc lên cho gia vị kiểu của người Louisiana ăn vui vui. Tuy vậy, nó mặn và chẳng có thịt thà bao nhiêu. Kiểu vừa ăn vừa tán gẫu với bạn bè, uống bia nhiều hơn ăn.

Con mèo Ginger, vắng một hai tuần không thấy nó đến tưởng đã thôi rồi, nhưng có một chiều ông Tám đi đâu đó lúc về thấy nó đi trên con đường trước nhà, phăm phăm đến một địa chỉ nào đó. Tôi mừng, biết nó vẫn còn sống. Chiều hôm qua nó đến nằm trên cái sàn gỗ sau nhà chờ được ăn. Chocolate vẫn bền bĩ chờ Nora đoái hoài. Nora thì vẫn sợ Chocolate dù ngày càng thích gặp con mèo nâu này hơn. Liên tiếp mấy buổi chiều Nora nằm ở bậc thềm sân trước, Chocolate đến gần là nó kêu gào um sùm. Mở cửa ra thấy Nora nằm sát dí vào song sắt và bệ cửa, nằm ngửa cái kiểu không biết chống đỡ hay tự vệ, còn Chocolate thì ở sát bên nó. Thấy tôi, Chocolate bỏ đi. Có lẽ nó không hiểu vì sao Nora sợ hãi và từ chối tình yêu của nó. Nora rất thân thiết với con mèo Anh, con mèo biến mất từ lâu rồi, hễ mèo Anh đến gần là nó vỗ đầu và xô ra chứ không kêu gào vì sợ. Tôi vẫn nhớ con mèo Anh này. Thỉnh thoảng vẫn lấy ảnh của nó ra xem. Tôi thích nhìn khuôn mặt đầy nét ngây thơ của nó.

Lần đầu chụp ảnh chỉnh tay

Sau vài tuần chụp ảnh bằng cách mở khẩu độ (Av), một vài lần bằng cách mở tốc độ (Tv), hôm qua, lần đầu tiên tôi tự chỉnh máy dùng cả hai khẩu độ và tốc độ, ngoại trừ độ nhạy ánh sáng ISO vẫn để tự động. Và đây là vài tấm coi được nhất, chỉ có vài tấm đầu bị hư vì nhiều ánh sáng quá.

Chuồn chuồn có cánh thì bay. Có hai thằng nhỏ thò tay bắt mày

Rùa yếm đỏ

Hoa dại mọc ven bờ kênh. Ít khi gặp hoa dại màu đỏ, phần lớn là hoa trắng, tím, vàng

Hạc và Rùa. Khi về VN trong các chùa, miếu, hay đền, thỉnh thoảng tôi gặp tượng của hạc, dưới chân hạc là rùa. Hôm qua tôi chủ tâm chụp ảnh hạc, không ngờ có cả rùa dưới chân hạc.

Chuyện tình của bướm và hoa tơ lụa

Chuyện của Anh kim

Tổ tiên của mình xưa giờ đều gối đầu lên hoa mà ngủ!
Con bướm nghĩ thầm khi sa vào đám nhụy đầy phấn. Không thể nằm trên đó tìm mộng, bướm ta đâm nghi ngờ ông bà của nó.
Hoa vội tỏa những làn hương dìu dịu để níu kéo anh bướm đa nghi. Chuyện đời xưa đến nay không có điều gì mà bỗng dưng thành chuyện. Bướm ơi, dừng thêm chút nữa, được không? Cánh hoa khẽ rung lên những bàn tay vẫy!
Bướm ta lạnh lùng buông tiếng thở dài: Hãy là cánh hoa mới nở, chẳng nên là cổ tích xưa, bởi chúng ta không phải là thiên thần!

Híc câu chuyện của K.

Chuyện của Hạnh

Hình 1:
Về đây khi mái tóc còn xanh xanh
Về đây với màu gió ngày lang thang
Hình 2:
Rồi đây anh sẽ đưa em về nhà
Nhà của đôi ta xinh xinh nhỏ bé
Hình 3:
Đường về quê xa lắc lê thê
Trót nghe theo lời u mê
(Lời bài hát của Phạm Duy và Vũ Thành An)

Chuyện của Su_Q

– Người ta gọi anh là kẻ lẳng lơ với đôi cánh mỏng đa màu, như những lời mơ màng anh hay nói.
– Vậy sao?
– Không mật ngọt như anh chàng với bộ đồ vàng đen dạo nọ.
Cười!!!
– Nhưng rồi anh có bỏ đi xa hay không?
Sau cái lắc đầu quyết đoán, rồi cả hai hoà quyện vào nhau. Hoa trao cho kẻ kia những gì đẹp đẽ nhất của mình, những gì còn lại sau khi kẻ mang mật ngọt đã đến và rời đi không lời từ biệt.
Rồi cũng không khác gì kẻ trước đó, lại bỏ hoa mà đi, với sự thoả mãn hả hê.
Hoa vẫn ở đó, vẫn ngây thơ và chờ đợi một người yêu hoa thực sự. Mà hỡi ơi kẻ yêu hoa cũng chỉ giết hoa thôi!

Chuyện của sóc

“đừng như con bướm đậu rồi lại bay”.

Chuyện của Bà Tám

Câu chuyện thứ nhất.
1. Bướm đến tỏ tình.
2. Yêu nhau.
3. Tình yêu tàn. Bướm bỏ đi

Câu chuyện thứ hai
1. Người lạ lạc đường, thấy cây có hoa màu rực rỡ, nhìn nghiêng từ xa cũng có hình dạng như bướm, nghĩ là đồng loại đến xin gia nhập cộng đồng.
2. Hoa nói, người đến từ trời cao, chúng tôi mọc từ dưới đất. Người màu đen. Chúng tôi màu trắng và hồng. Người bay vạn dặm. Chúng tôi đứng yên. Chúng ta hoàn toàn khác biệt với nhau khó sống chung. Tuy nhiên, chúng tôi có thể đãi người đi lạc một bữa ăn ngon.
3. Sau bữa ăn, bướm biến thành hoa. Vì sao bướm biến thành hoa? Không ai biết. Phải chăng hương vị ngọt ngào của mật hoa biến thành tình yêu và tình yêu biến đổi bướm? Cũng không ai biết là bao lâu sau bữa ăn thì bướm biến thành hoa. Hoa tự hỏi con bướm đến từ trong giấc mơ, hay mình đã từng là bướm trong mơ biến thành hoa.

Đang chờ câu chuyện thứ ba, thứ tư từ các bạn.

Gia đình

Gia đình rùa, gia đình ngỗng, và gia đình nai.

Loài rùa vì nhiệt độ thay đổi theo môi trường nên cần phơi nắng thường xuyên. Khi phơi nắng chúng thường duỗi hết bốn chân ra khỏi vỏ (mai rùa). Rùa con đang nằm trên lưng mẹ, nhưng được dạy dỗ (chẳng biết từ bao giờ) hễ nghe tiếng động là ngay lập tức nhào xuống nước. Rùa mẹ thường lưu lại lâu hơn một chút có lẽ nhờ có kinh nghiệm biết chưa đến lúc cần phải chạy.

Đời sống của các loại thú thật ra rất khó khăn. Thú con thường bị các loại thú khác khỏe hơn giết hại ăn thịt. Một đàn rùa mới nở không biết bao nhiêu con. Thấy có một cô bé đi chăm rùa biển cho biết rùa biển đẻ từ 30 cho đến 100 trứng. Còn rùa trên kênh, trên sông có đẻ nhiều như thế không. Tôi thường gặp một con rùa mẹ và hai con rùa con, có lẽ rùa mẹ chỉ đủ sức bảo vệ ngần ấy số rùa con thôi. Số còn lại phải tự kiếm ăn, chống đỡ với các loại thú khác để tồn tại.

Ngỗng cũng nở cả đàn, nhưng có khi thấy năm con ngỗng con, vài hôm sau chỉ còn lại hai con. Ngỗng có ăn thịt rùa con không? Và rùa có ăn thịt ngỗng con không? Rùa tai đỏ có thể sống đến 30 hay 40 năm. Đây là loại rùa được ưa chuộng nên việc mua bán rất phổ thông.

Ghi vội vài hàng

Trong khi New York và New Jersey, hai tiểu bang bị nhiễm bệnh Covid-19 trầm trọng nhất hồi tháng 4, tháng 5, đang lần hồi gượng dậy thì các tiểu bang khác số người bị nhiễm bệnh và số người chết tăng lên vùn vụt. Cả tuần nay tôi ngừng ghi lại con số thống kê của New Jersey, một phần vì báo New York Times không đăng số tử nữa. New Jersey, theo thống kê hôm qua của báo New York Times, đứng hàng thứ 48 có tỉ số người nhiễm bệnh là 15/100,000, còn New York đứng hàng thứ 47 với tỉ số 25/100,000. Đứng hàng đầu là tiểu bang Florida với tỉ số 345/100000. Tổng số người nhiễm bệnh hằng ngày của nước Mỹ, liên tiếp 11 ngày, mỗi ngày đều vượt kỷ lục của ngày hôm trước. Con số ngày hôm qua là 73,400 người mới nhiễm bệnh.

Tại sao lại có thể xảy ra như thế? Trách ai?

Thật là kinh hoàng.

Chocolate đến ăn ngày hai bữa. Có khi nó ngủ lăn lóc dưới gốc cây sồi, có khi nằm thườn người trên cái sàn gỗ sau nhà. Lúc nào nó đến là Nora chộn rộn đòi ra ngoài nên tôi biết ngay. Đêm đầu tiên tháng 11/2019, trở về nhà từ bên Nhật tôi thấy Chocolate chạy vụt ra từ cái chòi ông Tám làm cho mèo trú mưa, bộ lông giống như nhung velor màu nâu óng trong ánh đèn vàng của cái nhà kho, tôi tưởng đó là con mèo Inkie, bộ lông đen mun của nó bị dơ. Bây giờ người nó vẫn còn gầy, nhưng bộ lông bóng mượt hơn.

Ginger thì biến mất cả tuần nay. Không biết số phận nó ra sao.

Tôi tưởng là con đường mòn D&R đã trở nên quá quen thuộc không còn gì để xem cho vui mắt, cho con đường bớt dài, những ngày đi bộ hay đi xe đạp. Tuy vậy hôm 23 tháng 7, tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy loại hoa dâm bụt, bụi cây rất thấp, nhưng mỗi cái hoa to gấp ba hay bốn lần loại hoa dâm bụt thường thấy quanh nhà. Màu hồng cũng rực rỡ tươi sáng hơn.

Ba bản nhạc, hai bài thơ, và một ngày mùa hạ

Trước nhất là mời bạn nghe ba bản nhạc quen thuộc, chỉ có nhạc mà không có lời. Bộ ba này nổi tiếng một thời có lẽ vì là nhạc trong ba bộ phim nổi tiếng. Bố Già, Romeo và Juliet, và Chuyện tình.

Bố Già
Romeo và Juliet
Chuyện Tình

Hôm nay là ngày Hạ Chí. (Tôi sai rồi Hạ chí là ngày 21 tháng Sáu nhưng đã lỡ viết nên để luôn). Một ngày thần tiên trong vở kịch của Shakespeare “Midsummer Night’s Dream.” Nghĩ đến thơ tôi đọc lại hai bài thơ về mùa hè. Bài Đêm Hạ (Summer Night) của Antonio Machado, bản dịch ra tiếng Anh của Willis Barnstone và Dạ Khúc Mùa Hạ (Summer Serenade) của Ogden Nash. Đêm Hạ dẫn tôi đi trong bóng đêm, lặng lẽ như một bóng ma, hưởng thụ cảnh trí của một ngôi làng cũ, cửa sổ mở ban đêm, nhìn ra quảng trường vắng lặng với những hàng cây đang ngủ say. Dạ Khúc Mùa Hạ cho tôi nghe nhạc điệu của tiếng sấm trong cơn bão, gợi tôi nhớ đến Hạ Khúc của Vivaldi. Mùa hè thỉnh thoảng có những cơn bão lớn, và nhiều nơi bị mưa đá. Cách đây một hai tuần, nhìn thấy đâu đó trên mạng, cơn mưa đá với những viên đá thật to, chẳng những tàn phá mùa màng mà còn có thể gây thương tích. Mùa hè cũng gợi thèm những cây kem trong hội chợ. Sở dĩ tôi nghĩ đến kem là vì ông Ogden Nash đã kết thúc bài thơ bằng hai câu, “Shall we postpone our love for weather? If we must melt, let’s melt together!” Chẳng lẽ đôi mình trì hoãn tình yêu bởi vì thời tiết? Nếu phải tan chảy thì đôi mình hãy hòa tan vào trong nhau. Thật chẳng có gì nồng nàn hơn.

Trời nóng. Liên tiếp nhiều ngày nhiệt độ ở mức độ mấp mé 100 độ F tương đương 38 độ C. Tôi không chịu lạnh cũng chẳng ưa nóng, nhưng khoảng 97 hay 98 độ F thì tôi chịu nổi với điều kiện đừng ra đường. Nhà tôi có nhiều cây cao chung quanh nên trong nhà cũng không nóng lắm, có thể không mở máy lạnh, chỉ cần mở quạt trần, mở cửa sổ cho gió hiu hiu phây phẩy.

Mùa hạ, thú vị nhất là dậy sớm. Chừng bốn giờ sáng khi vạn vật chung quanh còn say ngủ. Rừng cây im lìm không một chiếc lá lao xao. Không một tiếng chim hót dẫu từ xa. Rất yên tĩnh. Trời mát dịu chừng 70 hay 72 độ F. Tôi thích cái cảm giác này. Chừng 5 giờ đứng ở cửa sổ thấy mặt trời ửng hồng. Lác đác vài tiếng chim, nghe như chim mẹ thủ thỉ dặn dò chim con. Thúy. Trà. Thúy. Trà. Thúy Trà Thúy Trà Thúy Trà. Tiếng kêu nhanh hơn dồn dập hơn. Chừng một khoảng thời gian ngắn sau đó là một loạt đồng ca. Quác, quác, quác. Chắc là tiếng quạ. Ác, ác, ác. Có lẽ tiếng blue jay. À chíu à chíu à chíu. Có hai con chim hót qua đối lại ở hai góc chẳng biết hướng nào, chẳng biết loại chim này hình dáng ra sao.

Chừng 8 giờ sáng, nắng lóa. Hoa dâm bụt nở đầy. Thấy hoa này là biết mùa hè.

Hoa dâm bụt

Cả tuần nay đã nghe tiếng ve sầu kêu râm ran tít trên ngọn cây. Buổi tối đom đóm lập lòe từ phía sau rừng cây ra rặng trúc ở sân trước. “Bây giờ mùa hạ sen nở tốt. – Thâm Tâm, Tống Biệt Hành.” Ở đây không có sen, nhưng buổi đi rừng thấy mấy cây silk tree nở rực rỡ tươi thắm.

Silk tree – còn gọi là mimosa, tôi tạm dịch là cây tơ lụa

Silk tree, cây tơ lụa, có người gọi là mimosa, nhưng gọi như thế có thể lầm với hoa trinh nữ. Lá của silk tree giống từa tựa như lá của cây hoa trinh nữ, còn có tên là mắc cở. Đến đây thì có thể bạn đã nhớ đến những câu trong một bài hát.

Qua một rừng hoang, gió núi theo sang rũ bụi đường trên vai. Thấy cây hoa dại lẻ loi trên đường, gọi hoa trinh nữ. Hoa trinh nữ không mặn mà bằng nàng hồng kiêu sa, hoa đâu dám khoe màu cùng một nàng cúc vàng tươi. Hoa không bán hương thơm như nàng dạ lý trong vườn. Nhưng hoa trinh nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta… . (Không nhớ tác giả, hình như Trần Thiện Thanh)

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cây tơ lụa là ở sân trường Rutgers, tôi đưa con gái vào đại học. Cây mọc bên hông của ký túc xá. Sau đó tôi nhìn thấy chúng dọc theo đường rây xe lửa mỗi ngày tôi đi làm nhìn qua cửa sổ. Có một buổi chiều lái xe từ trạm xe lửa về nhà, đi con đường nhỏ trong phố, thấy bên hông căn nhà nhỏ đối diện với rạp chiếu bóng Dunellen, có cây tơ lụa đang nở hoa tràn trề. Tôi muốn tấp xe vào chụp ảnh cây tơ lụa này nhưng sợ mình có vẻ kỳ cục, nên thôi. Mới đó mà tôi đã về hưu. Cây tơ lụa chìm vào lãng quên. Tình cờ nhìn thấy hai cây dọc bờ kênh D&R, chặng đường dọc theo Millstone River, bắt đầu từ South Bound Brook Lock đi về hướng Colonia Park. Cây nở buổi sáng sớm. Chiều, nắng gắt, hoa tàn. Có hôm buổi chiều về, chỉ chừng 2 hay 3 giờ chiều, cả hai cây trụi lủi, tất cả hoa đều tàn rụng trên dòng kênh. Lần nào đi ngang tôi cũng chụp ảnh cây tơ lụa, nhưng không có tấm ảnh nào vừa ý vì hầu hết đều bị nhiều ánh sáng quá.

Ảnh bên dưới là một đóa hoa của cây tơ lụa rụng xuống dòng kênh. Nước cuốn hoa trôi.

Hoa trôi man mác biết là về đâu (Kiều-Nguyễn Du)