Chung quanh phim The Shape of Water

Cuối cùng rồi tôi cũng xem được phim “The Shape of Water.” Có lẽ vì phim của đạo diễn danh tiếng Guillermo del Toro, lại được nhiều giải Oscars, nên tôi cảm thấy hơi ngỡ ngàng, vì phim không hay như tôi tưởng tượng. Come on! What do you expect? If the film were yours what you could (or would) have done to make it better? Tôi tự chế nhạo mình là một người ăn nói bố láo. Tuy nhiên tôi nhận ra cái thành kiến trong con người mình. Có lẽ giải Oscar và những bài điểm phim làm tôi có một ấn tượng nhất định, rằng phim phải thế này hay phải thế kia. Có lẽ phong trào #MeToo đã loại bớt những nhà đạo diễn, diễn viên, nhà sản xuất phim, ra khỏi giải Oscar, để tránh những đàm tiếu hay thưa kiện, thậm chí chửi bới tại chỗ và tận mặt người đáng bị chửi bới trong buổi lễ trao giải nên The “Shape of Water” trở thành trái táo độc nhất trong mắt người chọn giải thưởng?

Nếu không trao giải cho “The Shape of Water” thì trao giải cho ai, phim nào? Không biết, vì tôi chưa xem hết những phim được đề cử. Nhưng “The Shape of Water” không hay chỗ nào? Không. Tôi không nói nó không hay. Tôi chỉ nói là nó không hay như tôi tưởng tượng. Có lẽ vì tôi so sánh nó với “Pan’s Labyrinth,” truyện trong phim “Pan’s Labyrinth” phong phú hơn, lắt léo hơn, nhiều thể loại xung đột tình cảm, cá tính, phong tục hơn phim “The Shape of Water.”

“The Shape of Water” có những cái hay ngầm. Nhân vật trong phim là những người thuộc giai cấp đứng bên lề xã hội thượng lưu; họ là người nghèo (nhưng không hèn), thấp (nhưng không kém) trong xã hội, người tàn tật, câm (không điếc), người da màu, lao công lau dọn, họa sĩ nghèo, người đồng tính luyến ái, cho họ có cơ hội đứng lên nói thẳng vào mặt những ông chủ người da trắng độc tài xem người như cỏ rác.

Khúc phim quay dưới nước rất đẹp. Thủy quái merman được thiết kế rất cầu kỳ. Đạo diễn Guillermo del Toro muốn nhân vật thủy quái này như là một vị thần. Ông kết hợp Beauty and The Beast với the Mermaid. Cô con gái của Long Vương lên bờ tìm hoàng tử phải đánh đổi bằng tiếng nói và giọng hát của nàng còn The Beast trong phim này không biến thành hoàng tử chỉ mang nàng tiên cá trở về đáy sâu của biển.

Với tôi thích nhất là giọng nói của Giles ở đầu phim, bài hát, và mấy câu thơ ở cuối phim. Thấy Tống Mai chủ nhân Khung Cửa Hẹp đã đăng mấy câu trích dẫn trong phim:

“Unable to perceive the shape of You,
I find You all around me.
Your presence fills my eyes with Your love,
It humbles my heart,
For You are everywhere.”

Không thể hình dung ra hình dáng của Ngài,
Tôi tìm thấy Ngài khắp nơi, chung quanh tôi
Mắt tôi chứa đầy ắp tình yêu của Ngài
Trái tim tôi trở nên bé mọn,
Bởi vì tình yêu của Ngài thật quá bao la      

Guillermo del Toro đã so sánh, tình yêu cũng như nước, không có hình dạng cố định mà thay đổi hình dạng theo cái bình, hay bất cứ hình tướng nào sắc tướng nào chứa đựng nó. Vì muốn khán giả xem thủy quái như là Thần, hay Chúa, del Toro đã trích dẫn đoạn thơ của nhà thơ cổ Persian (Ba Tư hay Iran hiện nay). Đoạn thơ này trong tập thơ The Walled Garden of Truth.

Xin mời bạn nghe bài hát trong phim, tác giả là Alexandre Desplat Feat, giọng hát của Reneé Fleming.

You’ll never know
Just how much I miss you
You’ll never know
Just how much I care

Chàng sẽ không bao giờ biết
Nỗi nhớ của em
Chàng sẽ không bao giờ biết
Tấm lòng em  
  

And if I tried I still couldn’t hide
My love for you
You oughta know
For haven’t I told you so
A million or more times

Dù cố lắm em vẫn không thể giấu
Tình yêu  em dành cho chàng
Lẽ ra chàng phải biết
Em đã chẳng thố lộ bao nhiêu lần đó sao     

You went away and my heart went with you
I speak your name in my every prayer
If there is some other way to prove that I love you
I swear, I don’t know how

Chàng ra đi mang theo trái tim em
Em thầm gọi tên chàng hằng đêm qua những lời cầu nguyện
Nếu có cách nào để chứng minh tấm lòng của em
Em thề, thật là em không biết      

You’ll never know if you don’t know now

Chàng sẽ không bao giờ biết, nếu bây giờ chàng không biết.

You’ll never know
Just how much I miss you
You’ll never know
Just how much I care

Chàng sẽ không bao giờ biết
Nỗi nhớ của em
Chàng sẽ không bao giờ biết
Tấm lòng em

You said goodbye
Now storms in the sky
Refuse to shine
Take it from me, it’s no fun to be alone

Chàng nói lời giã từ
Trời trở nên bão tố
Nắng đi không trở lại
Hãy tin em, “làm người ở lại có bao giờ vui”  
   

With moonlight and memories
You went away and my heart went with you
I speak your name in my every prayer
If there is some other way to prove that I love you
I swear, I don’t know how

Kỷ niệm nào dưới bóng trăng xanh
Chàng ra đi mang theo trái tim em
Em thầm gọi tên chàng hằng đêm qua những lời cầu nguyện
Nếu có cách nào để chứng minh tấm lòng của em
Em thề, thật là em không biết

You’ll never know if you don’t know now

Chàng sẽ không bao giờ biết, nếu bây giờ chàng không biết.

 

 

Anh ơi mùa xuân đến rồi đó

“Anh ơi mùa xuân đến rồi đó.” Tôi nghe như một nhân vật nữ của tôi thủ thỉ nói với một nhân vật khác, lúc tôi nằm trong giường nhìn ra cửa sổ. Nắng sớm rọi trên những nụ lá non chưa kịp biến thành màu xanh vẫn còn là những điểm lấm tấm đỏ mọc đầy trên ngọn cây.

Trời ấm dần. Hôm nay nhiệt độ lên cao nhất sẽ được 52 độ F (11 độ C.). Thứ Bảy và Chủ Nhật sẽ lên đến 15 độ C (60 độ F.) Ban đêm nước ở trong những chậu nhỏ để ngoài trời vẫn còn đông lại thành nước đá. Thấy bạn bè than trời Sài Gòn tháng Tư nóng quá mà thương. Giá mà tôi có thể san qua sớt lại để ai cũng thấy ấm áp hay mát mẻ dễ chịu.

Những lần đi rừng, tôi thấy cây ramp đã mọc lên xanh biếc. Ramp là một loại tỏi hay hành mọc hoang. Người ta đào củ non và lá non để làm gia vị. Loại này nếu thái thành sợi tráng trứng omelet rất được người Mỹ yêu chuộng. Người ta cũng trộn chung với các loại rau lá khác làm thành xà lách. Tôi thấy mùi của nó giống như củ kiệu.

Ngoài ramp, các loại hoa dại khác, chỗ nào có nắng là cỏ hoa mọc nhiều. Tôi thấy có một loại hoa nhỏ màu tím mọc ven theo lối đi. Hoa vàng cánh bóng loáng, thoạt nhìn tưởng hoa giả, làm bằng nhựa bóng. Hoa trắng gần giống như cúc cũng nở nhiều. Hoa dại luôn làm tôi nghĩ đến những người viết văn (hay làm thơ) chưa nổi tiếng, thầm lặng khoe màu sắc trong ánh sáng mặt trời.

Rừng vẫn hoang dại, trong cái vẻ lạnh lẽo khô khan, tôi nghe như đất bắt đầu thức giấc, cho cây cỏ trồi lên, sức sống trong cây khô bắt đầu chuyển mình. Đi đâu tôi cũng nghe tiếng chim rừng đối đáp với nhau. Ở một góc rừng có tiếng chim hót theo nhịp điệu đặc biệt, nghe như tiếng Morse Codes “lan lan lý, lan lý lan lan”. Và ở một góc rừng khác lập lại nhịp điệu này. Có thể loài chim đang tỏ tình với nhau. Tiếng hót càng lúc càng đến gần nhau hơn, có lẽ chàng và nàng nương theo tiếng hót mà tìm đến với nhau.

hoa trắng
Hoa dại trên đường hiking
vài đóa hoa đầu xuân mọc ở góc hàng rào sau nhà
Forsythia (hoa đầu xuân theo tự điển, hay mai Mỹ) mọc ở góc hàng rào sau nhà

 

Rắc rối

Không phải April Fool đâu nha.

Đầu tiên Window kêu tôi update. Tôi vâng lời. Sau đó computer không thể khởi động lại. Computer bảo tôi để computer tự sửa.

Tôi bị mất Chrome, internet browser, mà tôi lại không có Firefox hay Internet browser dự phòng. Tìm cách tự sửa trên internet dùng tablet (tôi vẫn có internet connection) chỉ không có browser. Tôi mày mò cả ngày trời, tìm cách download Chrome vào computer bằng tablet hay ipad như người ta chỉ dẫn trên internet, có khi rối rắm không hiểu người ta nói gì. Có khi theo đúng lời chỉ dẫn vẫn không được kết quả.

Muốn copy Firefox vào flash key qua computer của ông Tám nhưng ông vắng nhà. Khi ông về, tôi download Firefox vào key, dùng nó để computer connect với internet và download Chrome và lần này thêm Firefox để đề phòng vào computer.

Tôi lại nhận được window updates. Lại update, lại không thể khởi động, lại mất internet browser. Và lại thêm một ngày computer đau ốm làm tôi cũng đau ốm theo.

Tôi muốn dùng backup and restore nhưng computer lại báo là có một cái file bị hư hay bị phá. Tối qua tôi đã create a system image. Tôi muốn create a system repair disc nhưng đã khuya quá ông Tám đi ngủ rồi mà tôi không có sẵn disk trống, không biết ông Tám có hay không. Sáng nay nếu trong nhà không có sẵn disk trống tôi sẽ đi mua và create a system image. Sau đó sẽ restore computer như trạng thái lúc mới mang ở tiệm về.

Sáng nay computer lại báo trong vòng mười phút sẽ tự động update một cái file rất quan trọng mặc kệ tôi có muốn hay không.

Sau đó computer tự khởi động, và tôi ngồi gõ entry này. Ba ngày nay tôi upset đến độ có cảm giác như phát bệnh hay nổi cơn điên khùng. Mỗi lần install window updates nó kéo dài cả tiếng đồng hồ. Bây giờ tôi lại ngại đến độ không muốn shut down computer sợ nó không sống lại được.

Hôm kia, tôi gọi tiệm sửa computer. Anh kỹ thuật viên bảo anh bận cho đến thứ Ba mới có thể sửa được, nhưng mà anh ấp úng ú ớ qua điện thoại làm tôi phát nghi. Tôi có cái tật rất xấu là không tin bác sĩ, tiệm sửa xe, hay tiệm sửa computer. Cứ nghĩ người ta sẽ bóc lột đàn bà khờ khạo như tôi. Tối qua tôi đòi mua computer mới. Cái này cũ quá rồi. Từ hồi năm nào không nhớ.

 

Phân chất mùi hương

Provence, Ngày … tháng … năm…

Anna thân mến,

Tôi phân vân không biết nên xưng hô như thế nào cho phải phép. Gọi bằng cô có vẻ xa cách quá tôi không vừa ý, vì tôi muốn Anna là bạn của tôi. Người bạn nhỏ tuổi hơn tôi nên gọi là bạn nhỏ, nghe được lắm phải không. Thư này trước là thăm Anna và bé May, sau đó để hỏi thăm Nora có làm phiền Anna lắm không.

Tôi đang ở Provence, chắc Anna cũng đã nhìn thấy con dấu trên phong bì thư. Kể cô nghe chuyện này tôi đoán rằng cô sẽ cười tôi vụng về. Tôi đến Provence chỉ với một bộ đồ đang mặc và cái ba lô trên lưng. Hành lý của tôi chẳng biết thất lạc nơi nào. Công ty đường rây hứa sẽ tìm giúp tôi nhưng không biết đến khi nào. Thật là dặm ngàn nước thẳm non xa …

Tôi định bụng sáng hôm sau sẽ đi ra phố mua một ít đồ dùng. Tuy nhiên, trời chưa sáng thì nổi gió và càng lúc gió càng mạnh. Gió khan thôi, không mưa. Gió thổi tôi bay va vào cổng, lăn quay, không thể đứng dậy vì gió đè tôi xuống. Phải thật lâu tôi mới có thể vin vào tường đứng dậy và lần vào trong phòng. Gió ban ngày, kéo dài đã bốn ngày, chỉ tạm ngưng vào ban đêm. Dân địa phương gọi gió này là mistral. Gió khiến tất cả mọi thứ chung quanh đều như phát ra tiếng hú, tiếng rít. Loại gió này có thể làm tôi nổi cơn điên. Ông chủ nhà trọ kể rằng có những vụ án xảy ra vào lúc mistral, người ta đổ thừa tại mistral khiến người ta không kiểm soát được hành động, và vì thế được tha bổng. Ông Tê, chủ quán “Bed & Breakfast” này là người Việt. Ông bảo rằng thời gian của mistral thường kéo dài ba, sáu, hay chín ngày. Gió đã bốn ngày thì nếu đúng như lời ông nói sẽ còn ít nhất là hai ngày nữa, mà tôi không thể ra phố để mua sắm. Ông Tê thương hại cho tôi mượn quần áo của cậu con trai cả, chưa lập gia đình nhưng đã dọn ra riêng.

Đời sống của cô lúc này như thế nào? May có thích trường học mới không? Căn nhà của tôi có gây khó khăn gì cho cô không? Nora bây giờ chắc đã yêu cô và bé May, quên hẳn tôi, người đàn ông xa cách rồi. Tôi nhớ Nora. Mỗi buổi sáng khi tôi đi làm nàng ngồi trên đầu tấm nệm của ghế sô pha nhìn theo như đưa tiễn tôi. Buổi chiều nghe tiếng khi tôi mở khóa cửa là nàng đon đả chạy ra ngồi chờ ngay cửa.

Có lẽ cô thắc mắc tại sao lại là Provence, sao không đến Paris trước nhất như hầu hết tất cả mọi người. Tôi đã đến Paris đó chứ, gọi số điện thoại cũ của một người bà con xa, không thấy ai trả lời. Tôi ngồi ở phòng chờ của một công ty đường rây rồi do mệt mỏi tôi ngủ quên. Tôi thật không ngờ một người như tôi, một đêm chỉ có thể ngủ chừng bốn hay năm tiếng, ngay cả bước chân mèo cũng có thể đánh thức tôi, lại có thể ngủ ngồi ở một nhà ga, và ngủ thật say đến độ người ta lấy mất hành lý cũng không hay. Khi tỉnh giấc thì tôi chỉ còn cái ba lô đeo trên lưng. Cũng may tôi còn giấy tờ tùy thân và một ít tiền. Tôi mua vé xe lửa đến Grasse, nhưng cuối cùng lại đến Provence.

Tôi chọn Grasse, vì tôi đã mơ mộng về nó rất lâu sau khi tôi đọc quyển “Nước hoa: Câu chuyện của một kẻ giết người.” “Perfume: Story of a Murderer.”  Tôi đã tặng quyển sách cho thư viện bỏ túi gần công ty, nhưng đĩa phim vẫn còn đâu đó trong nhà.

Jean-Baptiste Grenouille đến Grasse bằng đường bộ. Vào cái thời Grenouille, Grasse là chỗ thuộc da làm áo choàng, giày ủng, và găng tay thời trang. Vì hoàng hậu không thích mùi da thuộc nên người ta tìm cách tẩm nước hoa vào găng tay cho bà và các mệnh phụ quyền quí. Từ nhu cầu làm thơm găng tay, Grasse biến thành thủ đô của nghệ thuật nước hoa trên toàn thế giới. Những cánh đồng hoa oải hương tím ngát là hình ảnh thơ mộng lung linh của Grasse. Ngày nay, muốn tìm xem đồng hoa oải hương người ta phải đến Provence vì Grasse không còn đất để trồng hoa nữa. Tôi thích Grasse không phải chỉ vì hoa và nước hoa. Tôi thích nó vì nơi đây có nhân vật Grenouille. Tôi thấy Grenouille là kẻ đáng thương, hơn thế nữa, anh ta còn là một nghệ sĩ. Tôi không bênh vực hành động giết người, dù chỉ một người, chứ đừng nói là giết đến 25 cô trinh nữ đẹp nhất thành phố. Nhưng xin Anna hãy cho tôi cơ hội giải thích hành vi sát nhân của Grenouille.

Trên lý thuyết, nghệ thuật làm nước hoa có thể giản dị hóa như sau. Nguyên liệu làm nước hoa có thể chia thành ba nhóm (chord). Mỗi nhóm có bốn nguyên liệu (note). Vâng, tương tự một cung hợp âm có bốn nốt nhạc. Nhóm đầu tiên (head chord) chứa những loại nguyên liệu mà mùi thơm có thể phát giác ngay lập tức. Loại mùi thơm này mau tàn, tan biến trong vòng mười lăm phút hay nửa tiếng. Nhóm giữa (heart chord) chứa các loại nguyên liệu có mùi thơm ngầm, khó phát hiện hơn, lâu tàn hơn, có thể thơm trong vài giờ hay cả ngày. Nhóm nền tảng (base chord) gồm những chất có thể tỏa mùi hương lâu dài, thậm chí cả tuần hay cả tháng. Người ta bảo rằng, nếu có người tìm được một nguyên liệu có mùi hơn mạnh hơn, không những mạnh hơn, lâu tàn hơn, mà còn có thể kết hợp cả mười hai mùi hương kia thành một mùi hương duy nhất thì người ấy sẽ chế tạo được một loại nước hoa tỏa hương lâu dài, từ đời này sang đời khác. Thật là người ta tốn nhiều công để làm công việc ai đem phân chất một mùi hương.

Grenouille suốt đời không được yêu thương, chủ tâm đi tìm một loại nước hoa người dùng nó sẽ được yêu thương đến mức tôn sùng như thần tượng. Muốn có loại nước hoa đặc biệt, vượt trội hơn hẳn các loại nước hoa đời thường, Grenouille tăng số nguyên liệu của mỗi nhóm lên gấp đôi.Tôi nghĩ, số nguyên liệu tuy nhân đôi, nhưng cường độ của mùi hương làm tăng cường độ say mê của con người không nhân đôi mà tăng mười lần như độ Richter động đất.

Grenouille là nghệ sĩ. Mùi hương là tác phẩm độc nhất vô nhị, một nỗi ám ảnh không rời, quan trọng hơn cả sự sống và cái chết, của anh ta. Anh ta mất ăn mất ngủ trong quá trình tạo ra tác phẩm. Thậm chí, anh ngã bệnh vì thất vọng khi ông chủ Baldini, bảo rằng không có cách nào để giữ được mùi hương. Khổ nỗi vật liệu sáng tạo của anh ta lại là mùi hương của các cô trinh nữ. Thật ra anh ta không muốn giết người. Anh ta chỉ cần rút mùi thơm tự nhiên của các nàng toát ra theo làn da và mái tóc nhưng chẳng ai cho phép anh ta làm chuyện ấy mà lại xem hành động của anh ta là điên rồ và các cô trở nên sợ hãi. Ôi, nhưng mà tôi lảm nhảm chuyện không đâu, không khéo Anna lại bảo tôi khùng điên ca ngợi chuyện giết chóc.

Tôi đoán đến đây thì Anna lại thắc mắc, tại sao đi du lịch mà không kể chuyện du lịch lại ngồi đây viết một lá thư dài như thế này.

Số là, gió mạnh nên có một số dây điện bị rơi ảnh hưởng đến chỗ tôi đang ở trọ. Tối nay lặng gió, ông Tê đốt một loại đèn dầu khá to và đủ sáng để tôi có thể đọc sách. Tôi chẳng biết làm gì và cũng không có ai để chuyện trò nên tôi tìm Anna để tâm sự. Tôi mỏi mắt quá vì không quen ánh đèn dầu. Nghĩ thầm sao ngày xưa người ta có thể đọc sách bằng ánh sáng của đom đóm. Chắc là người ta bịa. Thậm chí có người bảo rằng “đêm về thắp nến làm thơ” tuy thơ mộng nhưng cũng khó tin, thơ chưa làm nên câu mà chắc là phải đổi cặp kính lão.

Tôi sẽ ở lại đây một vài tuần. Đây là địa chỉ tạm thời. Nếu cần liên lạc cô có thể gửi thư đến địa chỉ này. Còn đây là địa chỉ e-mail của tôi, anqle04@yahoo.com.

Thăm cô và bé Mây.

An

nhìn qua cán xẻng xúc tuyết
Trận tuyết lần thứ tư, cả bốn lần tuyết rơi chỉ trong vòng ba tuần lễ.  Nhìn qua lỗ trống của cán xẻng xúc tuyết

Ảnh chẳng liên quan đến lá thư. Đăng lên để nếu bạn thấy bài dài không muốn đọc thì xem ảnh. Ảnh không đẹp lắm nên càng dễ bình luận. Thư từ New Jersey sang Pháp thì chỉ độ một tuần. Nên tuần sau bạn sẽ có thư hồi đáp của Anna.

Đường rừng

Cứ đưa ảnh tuyết lên mãi cũng nhàm, nhưng xin bạn tha thứ, Tám đang bí, không biết viết gì.

Đường rừng

Thật ra đường rừng không rộng rãi sạch sẽ như thế này đâu. Đây là con đường cắt ngang rừng, nối từ đường lớn (xa lộ liên tỉnh) vào một khu nhà (giàu nhưng thích sống riêng lẻ trong rừng:-). ) Xe loại SUV có thể vào được, thỉnh thoảng có người lái xe đi lạc vào đây, rủi kẹt bánh vào những con suối cạn hoặc tuyết dày không ra được.

Cố tìm một bài thơ để đi với cảnh rừng tuyết nhưng tôi không tìm được bài nào, ngoại trừ bài nổi tiếng của Robert Frost, Stopping by Woods on a Snowy Evening. Đồng ý là có tuyết và rừng, nhưng tôi đi vào lúc giữa trưa nắng tràn trề chứ không phải chiều tối. Tuy nhiên, cái hoang vu, tĩnh mịch của rừng phủ tuyết khiến tôi nghĩ đến bài thơ.

Rừng đẹp như thơ, đầy bí ẩn và sâu thẳm,
Tôi muốn nấn ná nhưng còn lời hẹn ước,
Còn dặm dài phải tiếp tục trước khi tôi có thể
, gieo mình vào giường và khò một giấc.

 

 

 

Lại thêm một trận tuyết

Sáng nay, tôi chuẩn bị đi làm như bình thường, nhìn ra cửa sổ thấy có một lớp tuyết phủ trên cỏ, và trên xe, nhưng mặt driveway vẫn còn đen. Vậy mà chỉ nửa tiếng sau, tuyết đã phủ trắng. Tôi gửi email xin nghỉ. Tuyết càng lúc càng dày, mà tôi vẫn chưa hồi phục hẳn sau cơn bão tuyết thứ nhì. Đây là trận tuyết thứ ba. Mỗi cơn tuyết cách nhau không đầy một tuần lễ.

Trận tuyết đầu tiên, chỗ tôi tuyết rất ít, mưa nhiều dầm dề hai ba ngày. Chị Cẩm Vân ở Texas nghe tuyết mạn Đông Bắc dữ dội quá nên hỏi thăm. Tôi hân hoan trả lời em không sao, chỉ mưa nhiều lụt lội chút đỉnh.

Trận tuyết thứ hai, tôi ỷ y khinh thường. Một năm mấy lần bão tuyết mà, bình thường thôi. Tuyết ướt, bám trên cây rất dày. Đẹp như thiên thai, wonderland, white land, nirvana, narnia. Thầm nghĩ người ta báo động quá chừng nhưng tuyết rơi êm đềm thế này, có gì đâu. Khoảng ba giờ chiều tôi chưa nấu ăn, điện chập chờn rồi tắt. Cả xóm 25 nhà đều không có điện. Tôi ăn tối bằng bánh mì và cá hộp. Công ty điện lực ra thông báo, 4 giờ sáng mai sẽ phục hồi điện. Trong nhà lạnh dần, nhưng vẫn chịu được. Mặc thêm quần áo, đắp thêm lớp mền trên lớp mền. Sáng, hãng điện lực báo tin điện sẽ phục hồi ba ngày sau. Mất điện ngày thứ Tư, công ty điện bảo đến khuya thứ Bảy mới có điện trở lại, tuy nhiên họ phục hồi điện cho xóm tôi sớm hơn dự tính, vào khuya thứ Năm, sáng thứ Sáu tôi về nhà. Trong xóm có vài ba nhà bị nặng hơn mãi đến hôm Chủ Nhật mới có điện.

Nhà tôi hễ mất điện là không có nước, không có sưởi, không thể nấu ăn. Đêm lạnh dưới không độ C. Thế là phải di tản, gia đình tôi mang con mèo Nora sang nhà người anh cách nhà chừng chục cây số. Trên đường đi thấy thành phố hoang tàn. Gió không mạnh lắm nhưng cây bật gốc, đổ kéo theo dây điện khắp nơi. Cành khô gãy đầy. Bởi vì đợt bão thứ nhất, mưa nhiều ướt đất, mềm nhánh nhất là cây khô đã mục, cộng thêm đợt bão thứ hai tuyết ướt, nặng, bám vào cây, cành, và dây điện nhiều hơn, dày hơn, thế là tác hại càng mạnh hơn gấp bội. Hàng xóm nhà tôi có ba bốn nhà bị cây ngã đè lên xe, chắn lối đi, đè vào mái nhà.

Và sáng nay lại có tuyết. Vẫn đẹp tĩnh mịch, đất trời một màu trắng tinh khôi, nhưng cũng thật dã man. Tôi đóng cửa, trùm mền, đọc sách.

Đọc được một quyển sách, nhặt trên kệ sách người ta bỏ đi. “The Stranger in the Woods.” Tác giả Michael Finkel. Thật lâu tôi mới được đọc một quyển sách mà không bị ảnh hưởng bởi những lời khen chê của các nhà phê bình hay điểm sách. Tôi đọc quyển này không rứt ra được. Trừ những lúc phải làm công việc nhà. Tôi dựa lưng vào thành ghế, chêm cái gối để đỡ đau lưng, đọc mê mải. Quyển sách viết thật đơn giản, có lẽ vì thế mà tôi thấy hay. Cộng thêm cái dị thường của nhân vật, cứ làm mình thắc mắc anh ta điên hay lập dị, hay chỉ là một người đi tìm sự tự do tuyệt đối và không thích hợp với cuộc sống bình thường của chúng ta.

Cây đổ chặn ngang đường mòn trong rừng
Cây ngã trên đường hiking

Sau trận tuyết thứ nhất, tôi đi rừng. Có ít nhất là mười bảy cây đổ chặn đường đi. Còn vô số cây ngã không chặn đường đi thì không đếm. Tôi chụp độ năm tấm ảnh thì chán. Tấm này là tấm đầu tiên. Bạn thấy dây leo xoắn chạy dài theo cây không. Dây leo cũng là một nhánh cây, tuy là dây nhưng chắc chắn và dẻo dai, thảo nào Tarzan có thể đu dây từ cây này sang cây khác.

wonderland
Nắng lên ngày hôm sau cơn bão tuyết thứ nhì
Trong cơn bão tuyết
Chụp lúc đang cơn bão tuyết thứ nhì
thất lạc
Một con nai len lỏi quanh nhà hàng xóm
Đàn nai
Sau cơn bão tuyết, đàn nai quanh quẩn kiếm thức ăn sau nhà
hừng đông
Một hừng đông nào đó mùa này
Ginger
Ginger đang chờ được cho ăn

Vài chuyện nhỏ trong tuần

công viên gần chỗ làm
Công viên gần chỗ làm việc

Từ bàn làm việc, tôi có thể nhìn thấy cái cầu quay màu xanh nhạt bắc ngang sông. Một trong hai buildings hình khối chữ nhật có tường kính màu đậm là nơi tôi làm việc. Sếp của tôi lên chức, làm kỹ sư trưởng đã thu vào một người phụ tá, anh chàng cao nghều mà bạn đã nhìn thấy trong tấm ảnh chúng tôi tình nguyện đi làm sạch thành phố. Anh phụ tá trở thành sếp của tôi. Ngoài ra, sếp cũ của tôi (là phụ nữ) cũng thu thêm hai nữ kỹ sư nữa. Một chuyện hiếm hoi và rất đáng hoan nghênh. Một trong hai người nữ kỹ sư này, là người di dân, gốc Thổ Nhĩ Kỳ. Cô thích chỗ tôi ngồi và nghĩ rằng khi tôi về hưu, cô sẽ xí phần chỗ ấy.

Buổi trưa, tôi dẫn cô ấy (tên R. đọc giống như tiếng Anh của loại bút chì màu bằng sáp) đi vòng quanh thành phố, và đi ngang công viên có tấm ảnh này. Chỗ này mùa hè có rất nhiều chim đậu trên cây và quanh năm luôn có các loại chim, vịt, bơi lội trên mặt sông. Một chỗ thoải mái cho người đi bộ dù hiện giờ rác rến từ đường phố bay vào tràn ngập vương vãi khắp nơi.

R. rất thích chụp ảnh, nên cô ngừng lại chụp ảnh liên tiếp. Tôi dẫn cô vào chợ nông phẩm của người Hàn, chủ quán luôn theo dõi khách hàng như sợ mình ăn cắp. Trong chợ tôi và R, gặp anh sếp. Tôi muốn rút lui êm, sợ anh sếp mắc cỡ nhưng R. muốn vào xem và anh sếp nhìn thấy chúng tôi. Các cậu kỹ sư trẻ không mấy thân mật với anh sếp nhưng tôi thì thấy anh sếp rất đáng mến; có lẽ vì tôi đang ở trong trạng thái chân trước chân sau ra khỏi cửa. “I am leaving the table. I am out of the games.” (Leonard Cohen).

Còn sáu tháng nữa, nhưng tôi đã dọn dẹp chỗ làm việc. Tôi lựa một vài quyển sách kỹ thuật về chân cầu, (ngày xưa làm bằng gỗ đóng cừ, bên ngoài bọc xi măng, có khi bị trùng biển ăn thủng hết gỗ) tặng anh sếp. Còn R. tôi cũng tặng vài món quà. Khi không còn theo đuổi tranh giành danh vọng, bỗng dưng tôi thấy ai cũng đáng mến.

Buổi chiều, anh sếp đến vỗ vai tôi, cử chỉ thân thiện và khá bất ngờ, khen và cám ơn tôi đã đưa R. đi vòng quanh thành phố. Anh nghĩ đó là một hành động đáng cám ơn. Anh giao nhiều công việc quá và thường xuyên đến hỏi han trò chuyện với tôi, nên tôi không có thì giờ rảnh rang (để viết, vâng, tôi thường lấy giờ công ty để suy nghĩ bằng chữ). Vui miệng anh tiết lộ nhiều chi tiết cá nhân như 47 tuổi, vợ lớn tuổi hơn anh rất nhiều, khoảng 13 cho đến 15. Tôi thấy anh ta dễ mến nhất là đi chợ buổi trưa, và về nhà cũng là người nấu ăn.

Dưới đây là mấy tấm ảnh mùa đông trong rừng, chụp lúc đi hiking tuần trước.

Nhánh dương xỉ khô
Nhánh dương xỉ khô
phá vỡ tĩnh lặng
Phá vỡ tĩnh lặng của mặt hồ
rừng khô soi bóng
Rừng khô lá
snow drop
Hoa snowdrops (giọt tuyết) tỉnh giấc ngủ mùa đông, trò chuyện với đám lá khô trên mặt đất.
trại huấn luyện kỵ mã Watchung
Trại huấn luyện kỵ mã Watchung

Ghi chú lúc 3:32 p.m. Buổi sáng viết vội vàng rồi đi rừng. Trong khi đi tôi tự hỏi chữ boss nên viết thành tiếng Việt là xếp hay sếp. Tôi đã viết là xếp, nhưng lại tự nghĩ để dành chữ xếp cho xếp quần xếp áo, nên khi về sửa lại thành chữ sếp.