Nhìn thấy chung quanh

If you miss me, I miss you more

Nora đang ngồi trên đầu chỗ dựa lưng của cái sô pha ngắn. Cái sô pha dài ba chỗ ngồi được kê sát dựa lưng vào cửa sổ. Cái sô pha ngắn, hai chỗ ngồi, được kê 90 độ với cái sô pha dài. Cái bàn cà phê thấp được đẩy sát vào cạnh lò sưởi cho rộng chỗ. Nhà tôi bừa bãi luộm thuộm chẳng giống ai nên tôi rất sợ phải tiếp khách. Mỗi lần có khách là mỗi lần tôi dọn dẹp cho sạch sẽ hơn thường ngày. Một chút thôi. Lông mèo dĩ nhiên là vương vãi khắp nơi 🙂

Cái sô pha này mua từ khi chưa sinh cô con gái lớn. Chắc cũng đã hai mươi bảy năm rồi. Chọn màu nâu để phòng khi con mình vẽ bậy đổ nước thức ăn thì cũng đỡ thấy bẩn. Vậy mà sau hơn hai mươi sáu năm hai cái ghế vẫn lành lặn. Cũ đi sờn đi nhưng không có dấu vết dơ. Té ra hai cô con gái của tôi không phá hoại đồ đạc trong nhà.

Có lần đi làm về tôi thấy cô lớn nhà tôi, lúc ấy chừng năm tuổi, múc nước bằng cái pitcher khá lớn, để cái pitcher đầy nước dựa lưng vào ghế, may mà không ngã đổ nước lên ghế. Hỏi lấy nước từ đâu cô nói vặn vòi nước trong bồn tắm.

Nora là con của một con mèo hoang. Mèo mẹ sinh con, tha con vào nhà bếp của anh bạn của cô lớn. Anh bạn cho Nora. Sinh ra tháng 2 năm 2008, sống tạm ở nhà một người bạn khác của cô lớn, về nhà tôi vào năm 2009. Và từ đó Nora trở thành con cháu của tôi.

Ngày xuân thong thả

cây cherry trước nhà điểm hoa trắng lấm tấm
cây cherry (anh đào) trước nhà nở hoa trắng lấm tấm

cây eastern redbud trước sân
Cây eastern redbud trước nhà nở hoa lưa thưa

hoa dại sân sau nhà
sân sau nhà tôi trơ trụi thế mà cỏ dại cũng nở hoa

hoa đầu xuân ở hàng rào của thư viện
hoa đầu xuân nở bên cạnh hàng rào của thư viện

ở góc bệnh viện tưởng là hoa giả
ở một góc bệnh viện thấy cây hoa này

đàn nai ở rừng sau nhà, sau lưng là hoa đầu xuân lác đác vàng
bầy nai ở rừng sau nhà, sau lưng là hoa đầu xuân loáng thoáng vàng

khoảng sân sau nhà tôi trơ trụi thế mà cũng có hoa
hoa dại nở ở sân sau

hoa đào nhìn thấy ở cửa sổ xe lửa buổi sáng sớm
Buổi sáng đi làm trên xe lửa, ngồi cạnh cửa sổ thấy cây anh đào

hoa lily the valley ở bệnh viện
hoa lily the valley ở bên cạnh bệnh viện

sân bệnh viện đầy hoa tím
hoa tím trong sân bệnh viện

sân hoa tím
Sân đầy hoa tím

Hôm qua tôi xin nghỉ một ngày đưa ông Tám đi khám bệnh. Không có gì trầm trọng, chẳng qua là đến tuổi, hết khám cái này thì khám cái khác. Chúng ta đều hy vọng là chận đứng được những chứng bệnh, nếu có thể, không cho chúng trở nặng. Và thế là tôi được hưởng thụ một ngày, nhìn cây cỏ chung quanh.

Cây anh đào (cherry) trước nhà nở hoa trắng lấm tấm. Cây eastern redbud cũng ra nụ hoa tim tím hồng hồng lưa thưa. Năm 2012 cơn bão sandy làm ngã hai cây cherry, đây là loại cherry có trái ăn được. Nhờ vậy cây eastern redbud có ánh sáng để mọc lên cao hơn.

Đàn nai thường tụ lại ngủ sân sau nhà tôi, màu lông lẩn vào màu lá khô, khó nhìn thấy. Chỉ có con nai lông trắng là nhìn rõ rệt. Thấy mấy chú nai ăn lá non ngấu nghiến. Sống khó khăn thế mà chúng vẫn sinh sôi tràn lan.

Hoa lily the valley màu trắng nở thành chùm như những chuỗi ngọc trai. Tôi sợ không dám ngửi xem hoa có thơm không vì tôi bị dị ứng với đủ thứ. Cứ đến mùa là sụt sùi và ngứa ngáy mặt mũi vì phấn hoa. Buổi sáng uống một viên thuốc cầm cự với chứng dị ứng, thuốc làm tôi buồn ngủ. Buổi trưa ngủ một giấc dài thấy người tỉnh táo hơn.

Mấy hôm rày tôi được xem khá nhiều phim hay. The Spotlight, phim đưa ra ánh sáng vụ các vị giám mục xâm hại tình dục trẻ em ở Boston. Trumbo, một trong những nhà văn gia nhập đảng Cộng Sản Mỹ, bị giới làm phim ảnh đưa vào danh sách đen.

Khi tôi giới thiệu phim Trumbo với bà quản thủ thư viện, bà thấy tôi trả quyển The Revenant, tôi mượn ở thư viện nhưng trả lại vì biết là không có thì giờ để đọc (vì đang đọc The Big Short) bà hỏi tôi có xem phim này chưa.
“Chưa, tôi đang chờ chắc phải mấy tháng.”
“Phim đẹp tuyệt vời. Tôi chắc bà sẽ thích.”
“Vâng. Thảo nào anh tài tử Leo DiCaprio được giải Oscar.” Tôi nói.
“Bà đã xem the Danish girl chứ?”
“Cũng chưa, tôi đang ở trong danh sách chờ xem phim. Chắc cũng phải cả tháng nữa mới đến phiên tôi.”

Đến đây thì có một bà khách đến đứng sau lưng tôi chờ được phục vụ. Tôi tránh sang một bên nhưng chưa chịu ra về. Khi bà Pat, quản thủ thư viện, xong với bà khách, tôi hỏi bà hình như bà chưa nói hết ý mà muốn nói.
“Eddie Redmayne đóng vai này còn khó diễn hơn. Phim đẹp lắm.” Bà nhấn mạnh chữ beautiful, lập lại mấy lần. Tôi tạm dùng chữ đẹp, nhưng nghĩa của nó lại là rất hay, rất tuyệt, rất sâu sắc,… “Tôi nghĩ Redmayne xứng đáng đọat giải Oscar, dù anh kia cũng tài năng không kém.”
Tôi cám ơn bà chia sẻ ý nghĩ. Tôi nói tôi háo hức chờ xem phim. Và như có phép mầu, phim đến với tôi ngay ngày hôm sau. Tôi xem được cả hai cuốn phim The Danish Girl và The Big Short.

Bây giờ thì phải đi làm, chắc phải vài hôm nữa mới có thể nói chuyện phim. Chúc các bạn một ngày vui vẻ và cuối tuần nghỉ ngơi. Mùa xuân trời đẹp bạn có thể làm một chuyến đi chơi xa.

Tôi thì thèm đi chơi lắm rồi.

 

 

Nữ quyền bảo vệ không gian cá nhân

Hoa chẳng liên hệ gì đến bài viết nhảm. Đăng lên cho có màu sắc dễ nhìn. Hoa chưng trên con đường hành lang nối giữa hai tòa nhà được thay đổi hàng tuần rất đẹp mắt.

Đặt cái tựa đề cho nổ nổ chứ thật ra chỉ là chuyện chen lấn dành chỗ trên xe lửa.

Chẳng hiểu từ đâu và từ bao giờ, đàn ông khi ngồi thì họ dạng chân, banh đầu gối như khoe của. Đàn bà ngồi thì tréo chân, hay khép đầu gối xuôi chân xéo xéo để dấu của. Ừa, thì đàn bà hay mặc váy phải che lại cho kín đáo. Nhưng mặc quần thì cũng chẳng dám ngồi kiểu tanh banh.

Thỉnh thoảng tôi thấy có một bài phóng sự  nói về ở những nơi công cộng như đi xe lửa, đi xe điện ngầm, chật chội, đàn ông ngồi ghế, chẳng những không nhường chỗ mà còn dành chỗ. Người Mỹ, nãy giờ tôi nói người Mỹ chứ không nói người Á châu, đàn ông, ngồi dạng chân banh chân chiếm chỗ lấn chỗ. Hễ nói thì mất lòng sinh ra cãi vã. Mà không nói thì bực bội ấm ức.

Mấy hôm nay đi chuyến xe lửa sau, ngồi chỗ khác tôi bị một thanh niên đến ngồi bên cạnh. Cậu không to béo, nhưng cũng thuộc loại cao lớn. Nhìn mặt cậu trẻ lắm chỉ trên hai mươi, cái tuổi của kiêu căng ngạo mạn nghĩ mình là thứ hạng nhất trên đời. Tôi ngồi bên trong cạnh cửa sổ, già cả, nhỏ bé. Cậu tấn bên ngoài ngồi dạng chân thật rộng chẳng kể gì khoảng không gian cá nhân của tôi. Mặt cậu vênh vênh váo váo. Tôi nép mãi vào bên trong, hầu như dán sát vào cửa sổ để tránh bị chạm vào người. Chỉ chờ một phép lạ là tôi sẽ biến thành ruồi muỗi đậu lên cửa sổ cho rộng chỗ. Tự nhủ là ngày mai sẽ đi chỗ khác ngồi.

Phụ nữ Mỹ họ để ý đến những chuyện như thế này. Khoảng không gian cá nhân, gọi là personal space, người lịch sự phải tôn trọng. Lấn khoảng không gian cá nhân, có thể bị xem là một hành động khiêu khích, tấn công. Người không quen nhau, thân nhau, không đụng chạm đến da thịt người khác, không vỗ vai sờ mó gì cả. Cô bạn làm việc chung với tôi bị bà boss sờ đầu nổi giận mà không dám sừng sộ cứ ấm ức mãi.

Lâu rồi, tôi có đọc đâu đó, trong một tờ báo lá cải, khuyến khích các nhà nữ quyền vùng dậy bảo vệ không gian cá nhân. Tác giả bài báo bảo rằng phụ nữ hay thu nhỏ mình để tránh đụng chạm, nên lúc nào cũng rúm ró, bị đè bẹp. Thí dụ như đi trên đường hẹp phụ nữ thường hay tránh né trước, nhường chỗ cho đàn ông nên lúc nào cũng có vẻ yếu thế, lép vế, thiếu bản lĩnh, thiếu quyền uy. Tác giả cổ vũ bảo vệ nữ quyền bằng cách cứ đi xông tới xông vào, để người ta tránh mình chứ mình đừng tránh người ta.

Lâu rồi, có một cô thư ký làm việc ở chỗ tôi. Cô khá cao lớn. Y phục của cô là kiểu áo rộng thùng thình của người Phi châu. Tóc của cô luôn luôn được gói kín trong cái khăn quàng đầu kiểu Phi châu (khác với kiểu người đạo Hồi) có buộc túm như cái nơ to trên đầu càng làm cô có vẻ cao hơn. Cô đi như gió bão. Tôi không biết đàn ông có tránh cô không chứ tôi thì luôn luôn tránh cho cô đi trước. Tôi không muốn và không dám tranh chấp với những thứ to lớn hơn tôi, và cũng vì tôi không dám tranh chấp quyền lực. Tôi thiếu bản lĩnh, uy quyền, cũng như sức mạnh.

Nhiều khi trên xe lửa, chen lấn chật chội, mỗi lần người soát vé xe lửa và một hành khách (bất kể nam hay nữ) không nhường nhau bị mắc kẹt giữa xe, chèn bởi hai hàng ghế đầy hành khách, tiến thoái lưỡng nan.

Tôi tự hỏi tại sao tôi khó chịu khi bị người ta chen lấn mình như thế. Tôi vùng vẫy trong cái không gian nhỏ hẹp như một con cá mắc cạn. Muốn làm nhà nữ quyền chen lấn nhưng nhát gan.

Hoa xuân

 

một góc của công viên
Enter a caption

vạt mai Mỹ ở đầu đường cao tốc
Enter a caption

hoa nút áo ở sát bờ tường nhà bên cạnh thư viện
Enter a caption

hoa nút áo
Enter a caption

ngồi trên xe lửa nhìn thấy hàng đào
Enter a caption

hàng đào trắng cạnh đường xe lửa
Enter a caption

đào trắng
Enter a caption

hoa chùm nho trước sân thư viện
Enter a caption

đào trắng bên cạnh hàng rào
Enter a caption

hàng đào ở đường xe lửa nhìn về hướng thành phố
Enter a caption

đào hồng còn phong nhụy
Enter a caption

Cụm đào trắng nở trên gốc cây gần với mặt đường
Enter a caption

cổng vào của một công viên nhỏ gần chỗ làm
Enter a caption

bồ công anh
Enter a caption

chim đậu ngọn đào
Enter a caption

Buổi sáng đi làm ngồi trên xe lửa tôi nhìn thấy một hàng đào nở hoa trắng xóa ven đường phố và sát với đường xe lửa. Giờ ăn trưa tôi đi bộ đến chỗ ấy, khá xa nhưng vốn đi rừng đã quen tôi có thể đi liên tiếp ít nhất là bốn giờ đồng hồ, nên không ngại. Cũng trên đường này có một công viên nhỏ xíu, tôi gọi là công viên bỏ túi, có hoa anh đào rũ bắt đầu chúm chím nở. Vội đi làm nên chỉ đăng ảnh xem chơi. Đang tập dùng một tính chất của máy điện thoại Samsung gọi là near focus. Có một hai tấm tạm tạm. Nói gì thì nói, cũng cần có ống kính macro mới chụp ảnh hoa cho vừa mắt.

Hôm qua

Tôi nhận ra tôi bị lãng tai từ lâu, nhưng hôm qua thì rõ ràng nhất. Nếu tôi bịt tai bên trái, tai bên mặt tôi chỉ nghe được chừng năm mươi phần trăm mức độ nghe bình thường. Đó là lạc quan. Nhìn thân thể mình mỗi ngày một hao mòn, càng làm tôi thấy quí trọng những điều bình thường của cuộc sống hơn. Cặp mắt còn nhìn thấy dù không tinh tường. Chân còn đi dù bước cũng có khi liêu xiêu. Hai ba tuần trời lạnh không đi bộ được thì cuối tuần cũng mong trời đừng mưa để có thể đi rừng. Tôi cần vận động, nhẹ nhàng thôi như đi bộ chừng vài tiếng đồng hồ, để thấy mình còn khỏe khoắn.

Tôi vẫn còn cặp mắt tò mò của trẻ nhỏ. Nhìn cái gì cũng thấy lạ, muốn ghi lại. Một đóa hoa rừng, một con chim đi lạc, v.v… Những cái tầm thường nhất của cuộc sống vẫn còn làm tôi ngạc nhiên, yêu thích.

cỏ rong
Cỏ rong bắt đầu mọc lại dưới hồ
đôi vợ chồng vịt còn sót lại
Đôi vợ chồng vịt còn sót ;ại
hoa dại mọc lên từ kẽ đá
Hoa mọc giữa kẽ đá
hoa súng (waterlily) bắt đầu mọc trở lại
Hoa súng bắt đầu mọc lại
rêu phủ đá dưới lòng suối
rêu đóng trên đá dưới lòng suối
một cây hoa trắng nở lẻ loi ở giữa rừng
một cây hoa trắng nở lẻ loi ở giữa rừng
một đóa hoa rừng
một đóa hoa rừng
một đoàn xe motocycle đi ngang
đoàn xe motocycle đi ngang cái trail
những loại cỏ rong dưới hồ bắt đầu sống lại
thủy thảo mọc lại sau mùa đông

Từ trái qua phải từ trên xuống dưới.

Thủy thảo, cỏ rong, sau mùa đông, nước ấm lại đã bắt đầu sống trở lại, hay thức giấc trở lại. Lâu ngày tôi đi rừng theo một lộ trình nhất định. Không đi hết cái trail như lúc trước, chỉ đi một phần, nghỉ những chỗ định trước và vừa sức. Lộ trình có đi ngang cái hồ (Lake Surprise). Nước hồ tùy lúc gặp mưa nước dâng cao, hôm qua nước cạn dù mấy hôm trước mưa liên tiếp mấy ngày nhưng mưa nhỏ thôi.

Lộ trình cũng đi dọc theo một con suối. Gặp mùa mưa, nước đục và chảy xiết. Hôm qua nước trong thấy đáy. Chỗ này ít khi thấy chim vịt nhưng hôm qua lại thấy một cặp vợ chồng vịt đầu xanh. Con trống có màu sắc, con mái màu nâu quê mùa dân dã :-).

Giữa những kẽ đá mọc lên những đóa hoa trắng nhỏ. Tôi trầm trồ, ngộ hen, giữa đất đá nảy lên đóa hoa. Ông Tám khịt mũi bảo rằng, hoa thì mọc lên từ dưới đất lạ gì mà lạ. Tôi nghĩ thầm, hoa mọc trên cây. Cây đủ năm đủ tháng, như một người lớn lên, đến mùa đến tuổi, viết ra được những bài thơ ấp ủ trong lòng, nở ra những đóa hoa từ tâm hồn. Còn giữa kẽ đá, không có chỗ cho cỏ mọc vậy mà nở ra được một đóa hoa. Với tôi, điều này thật là kỳ diệu.

Ở hồ, mùa hè nếu hồ đừng bị cạn nước đến mùa hoa súng nở đầy. Loại hoa súng này màu vàng trông giống như hoa cúc vậy. Hồ này thường là nơi trú ngụ cho chim vịt Canada, ngỗng v.v… Hôm qua chẳng thấy bóng chim vịt nào cả, chắc là chúng quay trở về quê hương để sinh nở.

Cây cối bắt đầu đâm chồi, thấy nhiều nơi lá bắt đầu xanh non, nhưng nhìn chung vẫn còn hiu quạnh trơ trụi lắm. Giữa rừng nở một cây hoa màu trắng. Làm tôi nhớ bài hát xa xưa nào đó. “Anh sẽ lên trên ngọn Hồng Lĩnh. Hái cho em một đóa hoa rừng. Thầm khắc tên em vào phiến đá rêu xanh. Và vây quanh bằng trái tim anh.” Đâu cần đi đâu cho xa, chỉ vào khu rừng này cũng hái được hoa, và thỉnh thoảng trên đường đi tôi thấy người ta khắc tên nhau lên vỏ cây, hoặc vẽ nhăng lên phiến đá chứ chưa thấy khắc tên vào đá.

Lại thêm một đóa hoa nhỏ nhoi nảy lên từ lớp đất ít oi trên đá. Tôi bỗng tưởng tượng một câu truyện. Một người lạc vào một khu rừng hoang mọc chi chít những đóa hoa nhỏ màu trắng vươn lên giữa những kẽ đá. Người hái một đóa, gói đem về, dọc đường hoa tỏa mùi hương thoang thoảng. Mười ngày sau vẫn còn tươi vẫn còn tỏa hương. Về sau gặp một thầy thuốc bảo rằng hoa này trị bách bệnh, chỉ cần một đóa hoa đủ tăng sức sống mười năm. Trăm năm nở một lần, chỉ một giờ. Người ấy trở lại khu rừng hoang, nhìn lại bãi đá, nghĩ đến cái duyên chỉ gặp một lần trong đời.

Thay vì đi theo cái trail quanh co trong rừng, tôi đi tắt cắt ngang một con đường tráng nhựa. Thấy một đoàn xe moto, ông Tám đếm mười bảy chiếc. Tôi lóng cóng chậm chạp chỉ chụp được ba chiếc sau cùng. Chập sau trở lại đường trail, gặp một cô gái xinh cỡi ngựa. Ảnh của cô làm đầy khung ảnh điện thoại của tôi thế mà tôi vụng về không chụp được, máy ảnh như đóng băng không bấm được. Chừng bấm được thì cô đã đi khuất. Không duyên.

Hai tấm ảnh chót thủy thảo dưới lòng hồ.

Ba truyện Giáng sinh hay

Giới thiệu ba truyện ngắn rất hay về Giáng sinh. Nguyễn thị Hải Hà dịch và giới thiệu. Phần giới thiệu này đã đăng trên Văn Chương Việt năm 2011.

Cả ba truyện ngắn, Giáng Sinh của Vladimir Nabokov, Hai Người Chưa Gặp của John McNulty, và Giáng Sinh ở Tokio đều được trích từ “Christmas at The New Yorker: stories, poems, humor, and art” xuất bản năm 2003. Nhiều truyện trong quyển này rất hay và của nhiều tác giả rất nổi tiếng như John Cheever, John Updike, Alice Munro, … . Continue reading Ba truyện Giáng sinh hay

Đi thăm con

Chị tôi ở Houston Texas lên thăm miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Dùng chữ lên là vì trên bản đồ, tiểu bang của chị nằm mãi ở cuối xứ Hoa Kỳ rộng lớn. Sẵn chị lên chơi, tôi và ông Tám đưa chị đi thăm vài người thân. Bạn thân của chị ở Virginia, đến Virginia phải đi ngang Baltimore là nơi cô út của tôi đang ở, nên sẵn đó tôi đi thăm con. Thả chị xuống nhà bạn, chị ngủ đêm ở đó, tôi quay lại chỗ con tôi, ngủ đêm. Nhà bạn chị rất giàu, có phòng ngủ cho khách, một phòng cho chị, còn một phòng nữa cho chúng tôi. Phòng rộng, trang trí lộng lẫy, có bathroom riêng, thật là tiện nghi và thoải mái, nhưng tôi từ chối vì muốn đến thăm con gái út.

Trước đó đã điện thoại xin phép trước. Bố mẹ có thể ở qua một đêm với con không? Nó bằng lòng mới dám đến. Lại hối lộ trước là bố mẹ sẽ mang bánh mì và thức ăn cho con. Bạn của chị gửi cho bún bò. Bánh mì mua người ta làm sẵn ở chợ. Cũng như mấy đứa Tây, Mỹ trẻ, chúng nó thích ăn bánh mì, phở. Bún bò thì phải có cái khẩu vị Việt Nam hơn. Continue reading Đi thăm con

Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Gặp người bạn mới
Người bạn này tôi gặp ở Paterson Great Falls. Paterson là một thành phố nhỏ phía Bắc của New Jersey. Hôm nọ tôi vớ phải cuốn những vùng đất cổ và di tích lịch sử của NJ thấy có nhắc đến tên Paterson. Hoa Kỳ là một quốc gia mới so với toàn thế giới, vì thế di tích lịch sử thì cũng chỉ một hai trăm năm thôi. Vậy chứ di tích lịch sử của Paterson cũng xuống dốc điêu tàn lắm. Vừa đến nơi, chưa xem gì thì gặp người bạn mới này. Hắn nhìn thấy tôi từ xa đã đứng lên, chắp hai tay lại vái lia lịa, miệng sủa gâu gâu. Hắn là tài sản của một phụ nữ Mỹ, họ đi một nhóm bốn người đang ngồi ăn trưa ở công viên. Hắn thân thiện lắm nên cho phép tôi vuốt đầu, hôn tay tôi lia lịa làm như tôi đã quen với hắn từ quá khứ. Continue reading Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Bắt trẻ đồng xanh

Salinger

Tác giả: Đặng Đình Túy

Khiêu vũ, ngày trước, là một phương tiện hợp pháp cho phép nam nữ gần gũi nhau mà không cần dài dòng.  Nó giúp bạn khỏi tán tỉnh nếu bạn tán tỉnh dở, — tệ hơn, nếu bạn không thổ ra được câu nào khả dĩ thuận tai người đẹp. Nó giúp bạn sau nốt nhạc chót, tìm cách kéo người bên cạnh ra khỏi đám đông, mà khỏi chống chế rằng: trời! khói thuốc khiến tôi muốn nghẹt thở luôn. Em có khó chịu không hay chỉ vì tôi có hai lá phổi yếu? (đồng thời giả vờ ho lên sặc sụa…) Người con gái một khi đã định đi “nhảy đầm” ít có định kiến hơn khi, thí dụ,  nàng tung tăng bát phố. Có nghĩa là cũng chính nàng nhưng tâm tính thay đổi chút ít khi lọt vào khung cảnh của đèn mầu, nhạc và rượu. Continue reading Bắt trẻ đồng xanh

Tam thập dư niên hậu

Tác giả: Đặng Đình Túy

                                                            Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu
(Chu Mạnh Trinh)

Ở đất Tề, đời Thiệu đế có gã nhạc sĩ hát không hay và đàn không giỏi. Bọn hạ nhân lúc đầu nghe đến tên chàng đều bỉu môi chê bai: “Lũ chúng ta chưa bao giờ biết một nhạc sĩ mà giọng hát như nước lỗ cống chảy và tiếng đàn thì như cát vãi vào bãi sậy. Ở đời sao lại có những anh bất tài đến vậy mà dám lớn lối tự cho mình là bậc tài tử?” Lời dèm xiểm có khi đến tai, nhạc sĩ chỉ quay mặt giả vờ không nghe thấy. Nhưng có lần một kẻ kia, áo khăn coi ra cũng chững chạc tìm đến vái chào và xin nhạc sĩ tấu cho nghe vài bản mà người cho là đắc ý nhất. Thấy kẻ lạ, lại nhận thấy dáng vóc cũng ra chiều nho nhã, nhạc sĩ bất đắc dĩ mời vào, dạy tiểu đồng pha trà ngon, dâng mỹ tửu, đốt trầm thơm, đoạn mở hòm lấy cây hồ cầm bằng gỗ quí đã mấy đời truyền lại tự nhiều tay danh cầm nghìn năm trước.  Continue reading Tam thập dư niên hậu

Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Vĩnh Long 
Người dịch: Bà Tám
Trích từ tác phẩm Practicalities của Marguerite Duras

Có Vĩnh Long, và còn có Hà Nội. Tôi đã nói về Vĩnh Long, nhưng chưa hề nói đến Hà Nội. Như tôi đã nói trước đây, Vĩnh Long là một vùng biên giới hẻo lánh của vùng Đông Nam Á. Bạn đã ở ngay trên Tràm Chim, một cánh đồng có nhiều sông ngòi dẫn nước lớn nhất thế giới, theo ý tôi. Continue reading Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

1

2

Nhận được quyển Truyện và Tạp Bút “Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt” của tác giả Phạm Cao Hoàng từ tuần trước nhưng vì chưa đọc xong nên tôi chờ đến hôm nay.

Quyển sách in bằng giấy láng, tuyệt đẹp, làm tôi đọc nhưng không dám mạnh tay sợ mất đẹp. Ông có ký tặng nét chữ rất đẹp. Đây là “cuốn sách ghi lại những kỷ niệm vui buồn của một đoạn đời bốn mươi năm.” Continue reading Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

Nhật Ký Lassie – Phần 6

Tác giả: Đặng Đình Túy

Giận lắm mà chẳng biết giận ai, giận cái gì. Hình như ổng có nói với mình vài ngày trước đó nhưng ngôn ngữ của ổng khó hiểu thí mẹ! Mình cũng đoán thấy có điều gì khác thường nhưng chẳng biết là cái gì. Giống chó mình cũng có một thứ linh giác nhưng có lẽ lần này sự việc cũng chẳng có gì quan trọng lắm nên “linh giác” của mình không chịu phát huy tới tột độ. Vì thế mà càng khiến mình bực mình thêm vì chẳng hiểu mô tê gì. Tự nhiên ông ta chuồn mất không biết trốn ở cái xó nào. Lúc ổng đi thì mình có đấy, cứ tưởng đi một chốc rồi về như thường lệ nào ngờ mất biệt làm mình khốn đốn. Trời sầm dần. Ngôi nhà vắng tanh. Cửa đóng kín. Dù muốn vào tìm xem nhưng nào có vào được. Buồn quá mình gác mõm nằm chờ ngoài hiên. Mãi đến khuya mới nghe tiếng động cơ xe: bà về một mình. Muốn biết là ông ấy đâu nhưng chẳng biết làm cách nào nói với bà. Chờ cho bà vào nhà mình lặng lẽ ra garage thọc mõm vào đánh mùi khắp chốn. Chả thấy. Quả thực là lão già chuồn mất rồi. Bực hết sức! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 6

Nhật Ký Lassie – Phần 5

Tác giả: Đặng Đình Túy

Hôm trước bàn về chuyện bản năng mà quên ghi môt sự việc thế này. Vì chuyện sưu tầm phụ hệ trong điều kiện và hoàn cảnh mình là điều bất khả nên khó mà giải thích được hết mọi hành động gọi là thiên tính. Cũng như mọi người, mình không được mẹ dạy bảo nên không biết phát triển những năng khiếu riêng. Đôi khi, đột nhiên, “năng khiếu” ấy được phục sinh ngang xương. Nó xúi mình hành động theo sự chỉ dẫn của nó. Mình như kẻ mù, không hiểu tại sao phải hành động như vậy, chỉ biết là có một thôi thúc máy móc nào đó từ trong mình mà ra. Và mình băn khoăn. Những lúc như vậy mới cảm thấy một nỗi bơ vơ vì không tự giải thích được. Giá có mẹ một bên để vặn hỏi nhỉ. Nhưng nói nhiều thì chỉ tổ bị người khinh thôi, họ sẽ bảo mi là chó thì biết cái quái gì mà lý với sự! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 5

Nhật Ký Lassie – Phần 4

Tác giả: Đặng Đình Túy

(Ông chủ viết thay cho Lassie một lần)

Hồi thanh xuân tôi tin rằng tới độ tuổi nào đó thì con người sẽ không cần tình yêu nữa. Sai lầm có nhiều nguyên nhân. Với tuổi trẻ tình yêu có nghĩa nhất thiết là tình trai gái. Rất mạnh mẽ. Rất mê đắm. Cường độ cao đến nỗi những thứ tình khác không thể nào sánh kịp. Nó ám ảnh ta từng giờ từng phút, nó còn cao hơn, vút hơn nữa, khi có tình dục chen vào. Không phải tuổi trẻ không có tình gia đình, anh em, bè bạn; cũng có đủ nhưng vì tình yêu thần thánh quá, cao ngất quá nên át mất hấp lực của những thứ tình kia. Chỉ khi nào thất bại rồi thì lúc ấy ta mới chịu đi cầu cứu những thứ tình khác: một người bạn để tâm sự, một cuốn sách hoặc bản nhạc nhằm tự ru ngủ, cây đàn bỏ đóng bụi giờ lôi ra khua vài ngón, nghêu ngao dăm câu, tỉ tê với cô em gái hay bà chị để được vỗ về… Tuổi trẻ vốn rất “đoảng”, dễ quên, dễ qua sông bỏ đò; bà chị, cô em, người bạn chỉ là phương tiện xong rồi thì quên quách đi cho nhẹ. Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 4

Nhật ký Lassie – Phần 3

Tác giả: Đặng Đình-Túy

Làm dáng là một phần trong bản chất phụ nữ. Ngoài sự trang điểm còn có những cái khác. Đừng tưởng rằng không thích trang điểm là không làm dáng. Đấy chỉ là điểm lộ liễu mà ta có thể nhận ra. Nhưng có những điều mà ta không nhận ra nhưng vẫn ở trong tinh thần làm dáng ấy. Chỉ nội có mối ám ảnh rằng mình đang bị nhìn đã là điểm bắt nguồn cho một thăm dò.  Rằng phải chăng ta đang là đối tượng của đôi mắt tìm kiếm ái mộ. Như vậy làm dáng không thể xem là vô tội nhỉ? Người phụ nữ làm dáng trong cách đi đứng, trong cách ăn nói, trong cái nhìn, trong vuốt tóc, trong mím môi, trong điệu nghiêng đầu, trong cái vẫy tay. Nàng làm dáng mỗi phút mỗi giây trong đời nàng, ngay cả khi nàng không có ý thức chi về việc đó. (Có nguồn nghiên cứu đã nói đến con số đổ đồng bốn mươi lần một ngày việc soi ngắm của phụ nữ. Có phóng đại nhiều lắm không?) Bà chủ cũng không phải là ngoại lệ. Mỗi sáng, sau khi ve vẫy chào ông chủ, mình chạy thẳng vào phòng bà, nằm dưới chân quan sát bà son phấn. Thét rồi mình cũng lây bệnh sửa soạn của bà. Mình nằm liếm bốn chân, các móng, và bộ lông. Thấy vậy bà dịu dàng vẫy mình lại. Kết quả như trong ảnh đấy. Vì chùm tóc xõa trước mắt mình, bà chủ bèn dùng một sợi thun buộc lại một chùm bảo để giúp mình nhìn cho rõ. Việc đó ông chủ có phản đối nhưng nhẹ thôi. Ông bảo nó có rèm thưa che như vậy sao lại vén lên. Đấy là tác phẩm của thiên nhiên. Hãy tưởng tượng rằng thiên nhiên phải làm công việc sáng tạo mỗi phút mỗi giây –chỉ riêng với giống người thôi, thiên nhiên đã phải nặn ra một lúc gần bảy tỷ tác phẩm, thảy đều độc đáo thì nguồn sáng tạo tất phải cùn đi chứ; cho nên có những hớ hênh sai lầm là chuyện thường; (lỡ sai lầm thì phải biết phê và tự phê; rồi phản tĩnh; rồi sửa sai; rồi học tập theo gương ai đó!) Hệ quả là món tóc phơ phất trước mắt mình là một minh chứng về cú lỡ tay của thiên nhiên và cùng lúc, cú sửa sai. Thế mà lại đâm hay. Mỗi sinh vật được tạo dựng đã phải trải qua bao nhiêu quá trình cải tạo và thích ứng để có thể sinh tồn thì mọi bộ phận nơi thân thể nó cái gì mà không có một ích lợi thiết thực (sau khi được thiên nhiên sửa chữa cho thích nghi?) Ngẫm ra chùm tóc lòa xòa trước trán mình kiểu lơ thơ tơ liễu buông mành hẳn không làm trở ngại cho sự quan sát mà biết đâu còn có giá trị của sự che chở bảo vệ nào đó?  Continue reading Nhật ký Lassie – Phần 3

Nhật ký Lassie – phần 2

Tác giả: Lassie (Bố Đặng Đình Túy chép hộ theo lời sủa của mình)

Tiểu sử của chính mình mình cũng không biết cho lắm. Âu cũng chỉ do tình trạng chậm tiến của giống chó nói chung thôi. Mọi sinh vật sống trên quả đất này đều nằm trong vòng định mệnh nghiệt ngã cả, nếu không ý thức được ý nghĩa của đấu tranh và vùng lên tự nắm lấy quyết định cho chính đời mình (đúng giọng Karl Marx)! Tuy nhiên vẫn có đứa tự nhiên mà may mắn. Chẳng hạn chó của Bill Gates tất phải sướng hơn mình dù mình chưa tưởng tượng được là chúng sướng cách nào. Nghe bảo người ta đưa chúng đến hiệu làm tóc làm lông hàng tuần. Cái đó thì chẳng sướng chi đâu. Các cô thợ sẽ xúm lại sẽ giằng chân giằng tay ta ra mà gột rửa, bôi dầu bôi mỡ, hành hạ mình mệt đứt hơi chứ chẳng chơi. Ở với chủ nghèo còn hay hơn. Vả lại tuy tầm thường nhưng ông bà chủ có để cho mình thiếu thốn gì đâu. Còn những loại tiện nghi khác đúng ra là dành cho loài người thôi, nhưng vì họ thừa mứa quá nên ép bọn mình hưởng theo nhưng chắc gì giống chó thích hoặc cần, chẳng hạn thưởng thức truyền hình, ngủ khách sạn… Chả cần mấy món ấy. Lúc nhỏ nghe bảo bà chủ vừa mang mình về là mình lăn ra ngủ li bì, chẳng cần giường nệm gì. Mình bé quá nên chui vào chiếc giày của ông chủ nằm vừa êm vừa ấm. Bây giờ thì lớn lắm rồi chẳng thể chui vào đấy được nhưng vẫn nhơ nhớ… Continue reading Nhật ký Lassie – phần 2

Nhật ký Lassie – Phần 1

Tác giả: Đặng Đình Túy

Sáng nay tôi kể chuyện với Bà Tám về một “biến động” : tôi phát giác ra mấy con mèo hàng xóm đã vào vườn tôi và cắn chết bốn con chim non, hình như là bốn con sáo nhỏ. Quanh vườn tôi là hàng dậu trồng bằng một trong loại cây thuộc họ dương xỉ, giống cây có cành rất rậm. Bọn chim sáo thường đến làm tổ trên ấy. Cách đây vài ngày khi tôi ra  mở hộp thư nhìn thấy con sáo mẹ bay sà đến gần, mỏ ngậm thức ăn. Biết rằng nó mang về cho bầy con đâu đó, tôi lật đật tóm thư cầm tay mau mau tránh đi để nó khỏi sợ hãi. Không ngờ sáng nay tôi phát giác ra bốn xác chim con xếp hàng dưới gốc cây ô liu. Tôi buồn ru mang xác bốn con chim con đi chôn và thuật lại cho Bà Tám nghe. Chúng tôi vẫn thường kể cho nhau nghe chuyện gia đình, nhà cửa… Dần dần thì đến thành phần phụ: bà Tám có con mèo và tôi có con chó. Những câu chuyện về sinh hoạt chó mèo vô tình phát hiện cho chúng tôi khía cạnh tình cảm mà chúng tôi chia xẻ với bọn súc vật này. Có nghĩ đến thì mới nói lên. Như vậy, vô tình chúng tôi đã coi chúng như một thành phần của gia đình mình. Câu chuyện dưới đây là câu chuyện về con chó của tôi. Continue reading Nhật ký Lassie – Phần 1

Đi dạo với con chó

Tác giả: Đặng đình-Túy

Mỗi sáng trở dậy ông mở hết các cánh cửa vì mùa này là mùa hè, mùa hè như lạc quan, như ánh sáng, như vội vàng sợ mất của anh chàng thi sĩ mơ mộng ngày xưa : Tôi muốn tắt nắng đi cho mầu đừng nhạt mất/Tôi muốn buộc gió lại cho hương đừng bay đi. Vì nhà thơ sống miền nhiệt đới nên sợ phai sợ nhạt ; còn ông ở xứ mù và lạnh nên chỉ mong được thắp mãi sáng trời. Việc mở cửa dù đơn giản nhưng đối với ông vẫn đòi hỏi một thứ tự nhất định : phải mở các cánh cửa về hướng đông trước để ánh sáng tràn nhà. Và lạc quan cũng sẽ đi vào bằng lối cửa ấy. Sau đó thì ông ra vườn, ngồi với các luống hoa. Ông không làm gì nhiều cho chúng nhưng việc nhổ vài cộng cỏ dại, ngắt đi những cành hoa héo, vun lại khoanh đất chung quanh gốc cũng đủ làm cho cây hoa sáng sủa hơn. Con chó nhỏ theo sát chân ông. Nó không biết mệt dù ông lẩn thẩn đi ra lại đi vào. Định cho giòng nước chảy vào các luống hoa, ông chợt nhớ ra là chưa làm một việc gì cần trước đã ; ông tất tả đi vào, con chó theo vào ; chợt nghe tiếng bà gọi ông đi ra, nó lại theo ra. Chỉ đến khi ông ở yên một chỗ với một công việc gì đó thì nó yên tâm mon men đến nằm cạnh. Continue reading Đi dạo với con chó