Ảnh hí họa (caricature)

Ảnh của tôiHồi Thứ Bảy tuần trước, đại học gần nhà có tổ chức một ngày liên hoan. Cô út nhà tôi đi dự với đám bạn cũ học chung dù tất cả đều đã ra trường. Tôi và ông Tám cũng đi. Tôi đi mấy lần nhưng chưa có dịp xem nhà bảo tàng nghệ thuật của trường. Vào xem đi lòng vòng thấy có một nhóm vẽ hí họa, tôi cũng xếp hàng vào chờ được vẽ. Kết quả, ảnh của tôi ra vẻ đàng hoàng chứ không bị bóp cho méo mó đến xấu xí hay buồn cười. Ảnh đẹp hơn người bội phần, tính nói cả trăm lần nhưng làm sao mà có thể tính toán xác định bằng con số chứ? Tôi mừng quá, có cái ảnh chưng lên mà nhìn ảnh không ai có thể nhận ra người thật. Thấy cái đuôi mắt không, già nên da nhão ra xệ xuống đó. Chân mày của tôi bạc hết nên không có được đậm nét như vậy đâu. Cô họa sĩ hỏi tôi thích gì tôi nói thích đọc sách nên cô vẽ tay cầm hai quyển sách. Tôi muốn hỏi tên cô, sao không thấy danh thiếp gì cả, nhưng không dám. Bao giờ tôi mới hết cái tật rụt rè này?

 

Lòng tham

sách lượm được

Lòng tham của con người thật là không đáy. Xin lỗi, nói tầm xàm, chính ra phải nói là lòng tham của tôi.

Hôm qua, trời mưa không đi đâu được cuồng chân quá tôi lang thang trong hành lang nối dài. Rồi dầm mưa băng qua đường đến thư viện bỏ túi. Thấy có nhiều quyển sách hấp dẫn quá, thế là tôi làm hai chuyến ôm đống sách về bàn làm việc. Xong rồi tôi tự mắng mình tham lam. Làm gì có thì giờ và siêng năng đọc hết đống sách này. Nay mai gì lại khệ nệ mang trả đống sách ra thư viện bỏ túi cho người khác đọc.

Quyển sách tôi đọc đầu tiên là The Film Club của David Gilmour. Ông này có cậu con trai mười lăm mười sáu tuổi, lười học quá nhưng lại thích xem phim. Ông uốn nắn con mãi không được bèn cho phép cậu bé được bỏ học (Trung học) với điều kiện cậu phải xem ba phim một tuần và những phim này là do ông bố chọn. Thêm một điều kiện nữa là không được dùng ma túy. Tôi chưa đọc xong,  đoán cuối cùng thì có lẽ cậu bé sẽ đi học trở lại và nên người. Điều tôi muốn biết là danh sách những cuốn phim ông bố đã giới thiệu với cậu con trai. Phim đầu tiên ông giới thiệu là phim The 400 blows, đạo diễn là Truffaut, và thư viện địa phương có phim này.

Quyển đầu tiên tôi sẽ mang trả thư viện mà chưa đọc là quyển của Atwood. Tôi lấy quyển này vì nó có tựa đề là Cat’s Eyes. Mắt Mèo. Tôi hay tò mò xem người ta viết gì về loài mèo. Và vẫn tự nhủ cần phải đọc Atwood nhất là những truyện bà viết về khoa học giả tưởng, viễn tưởng. Nhưng! Thật tình lúc sau này tôi không có kiên nhẫn đọc fiction. Tôi thèm được yên tĩnh, nhàn rỗi, và thiếu sách đến độ tôi chỉ có một cuốn và vì thế chỉ đọc một cuốn rồi nhẩn nha thưởng thức quyển sách. Sách ở đây thừa mứa đến độ tôi không biết nên đọc quyển nào. Tâm hồn tôi chao động, tham lam thèm khát cái gì đó không rõ ràng không tên, đến độ tôi mở hết cuốn này đến cuốn khác, tuy chưa chán nhưng không còn thèm đọc tiếp. Dường như không có quyển sách nào kềm giữ được con khỉ trong tâm tư tôi.

Còn một quyển không có trong đống sách này nhưng có trong ipod tôi mới mượn của thư viện là The Geography of Bliss của Eric Weiner. Quyển này hay, tôi nghe suốt buổi đi làm và về nhà lúc ngồi trên xe lửa. Nó là sự pha trộn của travelogue và tùy bút triết học. Tác giả có óc khôi hài hết sức là thông minh. Cứ tưởng tượng có một người nói chuyện bên tai, nói nhiều không dứt nhưng câu chuyện thật dí dỏm khiến mình nghe hoài không chán.

Tôi cứ tự nhủ là mình cần phải di động, chuyển động, ngồi một chỗ nên đâm ra phát phì. Tuy nhiên trời mưa mãi, mưa đến thối đất luôn. Thời tiết cho biết mưa cho đến hết tuần và mưa sang tuần tới. Tôi chẳng biết làm gì ngoài đi làm, ngồi xe lửa, vào sở ngồi, tan sở về, ngồi xe lửa. Về nhà ăn, ngủ, và ngồi tiếp.

có một người không thích ông Trump

Tấm ảnh này là bonus, món quà kèm theo. Chụp được ảnh một người không thích ông Trump đang ra tay dọa đấm ông ta.

Hồ nước suối Barton

Kể từ khi từ Texas trở về, New Jersey ngày nào cũng mưa. Ứơt át lạnh lẽo xám xịt, tôi thèm được đi bộ trong nắng ấm biết bao nhiêu. Thời tiết này làm tôi buồn ngủ và lười biếng.

Chúng tôi được người ở Austin đưa đi viếng hồ nước được ngăn lại từ suối Barton (Barton Springs). Bình thường, nếu tự chọn chắc tôi sẽ không đến viếng chỗ này vì tôi nghĩ chẳng có gì để hấp dẫn tôi, nhất là lúc trời không nóng mấy. Tôi vốn không ưa nước lạnh, nếu xuống nước chắc là phải là loại spa với nước nóng thật nóng.

Suối Barton vốn là mạch nước ngầm Edwards Aquifer, chảy qua vùng đá vôi. Suối được ngăn lại làm chỗ tắm cho nam thanh nữ tú. Nơi đây có một loại lươn đặc biệt. Lươn mù mắt. Trên bờ rất nhiều cô gái đẹp cởi trần. Hồ có người canh, vào cửa giá dành cho các vị lão thành là một đồng hay ba đồng gì đó tôi không nhớ vì nhiều người tranh dành trả tiền. 🙂 Nước suối có nhiệt độ từ 68 độ F đến 72 độ F. Bạn tôi ba người nhào xuống nước quẫy lội cười vui như trẻ nít. Tôi ngồi trên bờ trông chừng (ba đứa) trẻ em đang nô đùa dưới nước và chụp ảnh. Bây giờ ngồi đây tôi thấy tiếc đã không chụp đá vôi chung quanh hồ.

 

Cuối tháng Tư ở Houston

Gần cuối tháng Tư, Houston thật là đẹp, ấm áp, cây cối xanh ngút mắt. Tôi trầm trồ chiêm ngưỡng một trong những thành phố giàu có và đông dân nhất nước Mỹ. Tôi đến vào ngày 20 tháng 4, vừa tạm ngưng cơn mưa lũ, nhưng còn lụt lội. Và hầu như ngày nào cũng mưa, không mưa to như tuần trước nhưng cũng gợi nhớ những cơn mưa ở Việt Nam.

Trước khi đi tôi làm một danh sách những chỗ tôi muốn đi xem, viện bảo tàng thiên nhiên, viện bảo tàng mỹ thuật, khu vườn điêu khắc mỹ thuật, khu phố cổ ở dưới phố, những ngôi nhà thờ cổ xưa… . Kết quả, vì mưa quá, đường bị chặn khắp nơi. Ông Tám ở nhà sửa chữa đèn điện cho một người cháu, tôi ngồi chơi nhìn ngắm mọi thứ trong vườn.

Ngắm từ sân trước đến sân sau, từ nhà chị sang nhà cháu. Tôi có mấy đứa cháu gọi tôi là bà thím. Ngồi nhà ngắm các cháu chơi, thấy cháu bé như hạt tiêu. Chắc tại tôi quen mắt nhìn người Mỹ to lớn, thấy các cháu sao bé bỏng quá. Cháu còn nhẹ hơn cả con mèo Nora. Cháu nghịch ngợm leo trèo ghê lắm. Cháu đứng trong cái nôi cao đến cổ của cháu, thế mà tự leo rồi gieo mình ra ngoài nôi xuống thảm đánh uỵch mà không đau không khóc. Đứng bên ngoài chán cháu lại leo vào bên trong nôi.

Cuồng chân sau những ngày ngồi mãi trong nhà, sáng thứ Sáu tôi và ông Tám đi bộ loanh quanh trong xóm. Ở đây người ta trồng nhiều cây trúc đào. Vừa đi vừa nhớ đến thơ của Nguyễn Tất Nhiên. Ngày xưa có ngọn trúc đào, mùa thu lá rụng bay vào sân em… . Người đi biết về phương nào. Còn tôi với ngọn trúc đào ngây thơ. Cách cấu trúc của các lô nhà na ná nhau. Mỗi nhà có chút sân trước, mảnh vườn nho nhỏ phía sau. Nhà người Việt nào cũng có một ít rau thơm, nhiều nhà trồng cây ăn trái, trồng hoa quỳnh, v. v… . Dọc theo hàng rào nếu không có hoa trúc đào thì có cây quất. Đi bộ tôi gặp cây quất xum xuê nhoài người ra khỏi hàng rào, đẹp mắt. Khỏi nói, tôi cũng đoán là quất chua, vì nếu ngọt thì nó sẽ không còn nhiều đến thế.

Trưa thứ Sáu, trời bớt mưa. Đứng giữa đường nhìn mây trời Houston. Trời chưa nóng mấy, chỉ chừng 90 độ F. Có nắng lên người nào bị chứng trầm cảm cũng thấy vơi nặng nề trong tâm hồn đôi chút.

mây trắng Houston

Các bạn chắc đã mỏi mệt với những ngày cá chết, Tháng Tư, Formosa, thôi ngắm cảnh thanh bình của xứ người cho vơi ưu tư dăm ba phút.

Sắp đến tháng Năm

Mỗi khi không muốn nghĩ đến tháng Tư, tôi nghĩ đến tháng Năm, đến May Day, “ngày ấy khi xuân ra đời, một ngày bình minh có lũ chim vui. Có lứa đôi yêu nhau rồi, một ngày tuổi mới đôi mươi. Nắm tay, cùng nói vui, những câu yêu thương…”

Những ngày ở Houston, mưa, ngập lụt. Đi đâu cũng bị cấm đường. Thành phố Houston rất rộng lớn, băng ngang thành phố từ đầu này sang đầu kia mất cả tiếng đồng hồ. Con đường bình thường đi chợ mất nửa tiếng, gặp ngập lụt cấm đường đi cả một tiếng rưỡi.

Ở Austin nắng chan hòa. Mới tháng Tư mà đã 88 độ F, cộng thêm hơi ẩm có cảm tưởng như 90 hay 92 độ. Về New Jersey trời vẫn còn xám xịt như mùa đông, nhiệt độ mới mấp mé bốn mươi. Lá cây đã bắt đầu xanh. Mấy cây đào đã rụng hoa và mọc lá chi chít. Dogwoods (sơn thù du) trắng và hồng nở rộ khắp nơi. Trưa hôm qua tôi đi bộ vòng quanh thành phố nơi tôi làm việc, thấy người ta trồng hoa tulips (uất kim hương) màu tím thật là xinh.

Khi người Việt Nam không có Superman

Mấy hôm nay nhìn thấy trên mạng tin cá chết dọc bờ biển lòng tôi đau vô cùng. Tôi xem những bài hát tự chế, bông đùa, mà nước mắt chảy không dứt. Tôi khóc vì người Việt Nam không có một Superman.

Trên đất liền thì rừng không còn cây, mai này mưa xuống đất sẽ sụp lở chôn vùi người sống. Tây nguyên lở lói với Bauxite. Sông cạn, biển mặn tràn vào, lúa chết. Dưới biển thì ngoại trừ năm sáu loại hóa chất kịch độc còn có cyanide, cá chết, cua sò ốc mực chết. Cá chết đưa đến chim chết. Và người sẽ chết tràn lan, chết khi chưa đến tuổi. Trước nhất chết vì ngộ độc, sau đó là bệnh vì ngộ độc lâu dài âm ỉ. Trẻ con và người già chết trước. Và sẽ chết đói.

Một cuộc tấn công qui mô lâu dài. Độc ác. Nhà nước đồng ý ký giấy cho phép nước ngoài đầu độc người dân. Ngoài dăm ba bản nhạc bài thơ, sự im lặng của người dân VN giống như sự im lặng của một cơn bão đang thành hình.

Đi chơi núi Bonnell

Chúng tôi một nhóm sáu người, bốn người là bạn học chung với nhau từ hồi Trung học, hai người kia là hai ông chồng đi theo để quản lý vợ. Trong bốn người bạn gái với nhau có tôi ở New Jersey, một bạn ở Ohio, một bạn ở Austin (Texas), và một bạn ở VN qua sang thăm chị ở Houston.

Bạn ở Austin đưa cả nhóm đi xem núi Bonnell. Bạn đã gửi danh sách chỗ bạn nghĩ đi chơi sẽ vui, tôi đọc tìm tòi tin tức nhiều chỗ nhưng không tìm hiểu về núi Bonnell.  Đến nơi thì niềm vui phát sinh từ chỗ ngạc nhiên nhiều không thể tưởng được.

Từ trên nhìn xuống thấy dòng sông rộng. Dù Wikipedia nói đó là hồ Austin, tôi nhớ đọc ở đâu đó nói hồ này thật ra là một phần của con sông Colorado. Cao hơn mực nước biển chỉ có 775 feet thôi (236 mét). Người đi xem có thể đi lên đỉnh bằng bậc thang. Bạn Austin dẫn đi bằng đường hiking trail, khá dễ đi nhưng nhiều khi cần phải leo những tảng đá bằng những bước cao và dài.

Núi Bonnell thuộc phần đất 54 mẩu của F. M. Covert, Sr. Phần đất này được gọi là Covert Park (Công Viên Covert). Một chỗ ngắm cảnh lý tưởng, nơi những đôi tình nhân đưa nhau lên đây để thề non hẹn biển. Từ đây có thể nhìn thấy đường chân trời hướng về thành phố Austin.