Đi thăm con

Chị tôi ở Houston Texas lên thăm miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Dùng chữ lên là vì trên bản đồ, tiểu bang của chị nằm mãi ở cuối xứ Hoa Kỳ rộng lớn. Sẵn chị lên chơi, tôi và ông Tám đưa chị đi thăm vài người thân. Bạn thân của chị ở Virginia, đến Virginia phải đi ngang Baltimore là nơi cô út của tôi đang ở, nên sẵn đó tôi đi thăm con. Thả chị xuống nhà bạn, chị ngủ đêm ở đó, tôi quay lại chỗ con tôi, ngủ đêm. Nhà bạn chị rất giàu, có phòng ngủ cho khách, một phòng cho chị, còn một phòng nữa cho chúng tôi. Phòng rộng, trang trí lộng lẫy, có bathroom riêng, thật là tiện nghi và thoải mái, nhưng tôi từ chối vì muốn đến thăm con gái út.

Trước đó đã điện thoại xin phép trước. Bố mẹ có thể ở qua một đêm với con không? Nó bằng lòng mới dám đến. Lại hối lộ trước là bố mẹ sẽ mang bánh mì và thức ăn cho con. Bạn của chị gửi cho bún bò. Bánh mì mua người ta làm sẵn ở chợ. Cũng như mấy đứa Tây, Mỹ trẻ, chúng nó thích ăn bánh mì, phở. Bún bò thì phải có cái khẩu vị Việt Nam hơn. Continue reading Đi thăm con

Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Gặp người bạn mới
Người bạn này tôi gặp ở Paterson Great Falls. Paterson là một thành phố nhỏ phía Bắc của New Jersey. Hôm nọ tôi vớ phải cuốn những vùng đất cổ và di tích lịch sử của NJ thấy có nhắc đến tên Paterson. Hoa Kỳ là một quốc gia mới so với toàn thế giới, vì thế di tích lịch sử thì cũng chỉ một hai trăm năm thôi. Vậy chứ di tích lịch sử của Paterson cũng xuống dốc điêu tàn lắm. Vừa đến nơi, chưa xem gì thì gặp người bạn mới này. Hắn nhìn thấy tôi từ xa đã đứng lên, chắp hai tay lại vái lia lịa, miệng sủa gâu gâu. Hắn là tài sản của một phụ nữ Mỹ, họ đi một nhóm bốn người đang ngồi ăn trưa ở công viên. Hắn thân thiện lắm nên cho phép tôi vuốt đầu, hôn tay tôi lia lịa làm như tôi đã quen với hắn từ quá khứ. Continue reading Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Bắt trẻ đồng xanh

Salinger

Tác giả: Đặng Đình Túy

Khiêu vũ, ngày trước, là một phương tiện hợp pháp cho phép nam nữ gần gũi nhau mà không cần dài dòng.  Nó giúp bạn khỏi tán tỉnh nếu bạn tán tỉnh dở, — tệ hơn, nếu bạn không thổ ra được câu nào khả dĩ thuận tai người đẹp. Nó giúp bạn sau nốt nhạc chót, tìm cách kéo người bên cạnh ra khỏi đám đông, mà khỏi chống chế rằng: trời! khói thuốc khiến tôi muốn nghẹt thở luôn. Em có khó chịu không hay chỉ vì tôi có hai lá phổi yếu? (đồng thời giả vờ ho lên sặc sụa…) Người con gái một khi đã định đi “nhảy đầm” ít có định kiến hơn khi, thí dụ,  nàng tung tăng bát phố. Có nghĩa là cũng chính nàng nhưng tâm tính thay đổi chút ít khi lọt vào khung cảnh của đèn mầu, nhạc và rượu. Continue reading Bắt trẻ đồng xanh

Tam thập dư niên hậu

Tác giả: Đặng Đình Túy

                                                            Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu
(Chu Mạnh Trinh)

Ở đất Tề, đời Thiệu đế có gã nhạc sĩ hát không hay và đàn không giỏi. Bọn hạ nhân lúc đầu nghe đến tên chàng đều bỉu môi chê bai: “Lũ chúng ta chưa bao giờ biết một nhạc sĩ mà giọng hát như nước lỗ cống chảy và tiếng đàn thì như cát vãi vào bãi sậy. Ở đời sao lại có những anh bất tài đến vậy mà dám lớn lối tự cho mình là bậc tài tử?” Lời dèm xiểm có khi đến tai, nhạc sĩ chỉ quay mặt giả vờ không nghe thấy. Nhưng có lần một kẻ kia, áo khăn coi ra cũng chững chạc tìm đến vái chào và xin nhạc sĩ tấu cho nghe vài bản mà người cho là đắc ý nhất. Thấy kẻ lạ, lại nhận thấy dáng vóc cũng ra chiều nho nhã, nhạc sĩ bất đắc dĩ mời vào, dạy tiểu đồng pha trà ngon, dâng mỹ tửu, đốt trầm thơm, đoạn mở hòm lấy cây hồ cầm bằng gỗ quí đã mấy đời truyền lại tự nhiều tay danh cầm nghìn năm trước.  Continue reading Tam thập dư niên hậu

Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Vĩnh Long 
Người dịch: Bà Tám
Trích từ tác phẩm Practicalities của Marguerite Duras

Có Vĩnh Long, và còn có Hà Nội. Tôi đã nói về Vĩnh Long, nhưng chưa hề nói đến Hà Nội. Như tôi đã nói trước đây, Vĩnh Long là một vùng biên giới hẻo lánh của vùng Đông Nam Á. Bạn đã ở ngay trên Tràm Chim, một cánh đồng có nhiều sông ngòi dẫn nước lớn nhất thế giới, theo ý tôi. Continue reading Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

1

2

Nhận được quyển Truyện và Tạp Bút “Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt” của tác giả Phạm Cao Hoàng từ tuần trước nhưng vì chưa đọc xong nên tôi chờ đến hôm nay.

Quyển sách in bằng giấy láng, tuyệt đẹp, làm tôi đọc nhưng không dám mạnh tay sợ mất đẹp. Ông có ký tặng nét chữ rất đẹp. Đây là “cuốn sách ghi lại những kỷ niệm vui buồn của một đoạn đời bốn mươi năm.” Continue reading Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

Nhật Ký Lassie – Phần 6

Tác giả: Đặng Đình Túy

Giận lắm mà chẳng biết giận ai, giận cái gì. Hình như ổng có nói với mình vài ngày trước đó nhưng ngôn ngữ của ổng khó hiểu thí mẹ! Mình cũng đoán thấy có điều gì khác thường nhưng chẳng biết là cái gì. Giống chó mình cũng có một thứ linh giác nhưng có lẽ lần này sự việc cũng chẳng có gì quan trọng lắm nên “linh giác” của mình không chịu phát huy tới tột độ. Vì thế mà càng khiến mình bực mình thêm vì chẳng hiểu mô tê gì. Tự nhiên ông ta chuồn mất không biết trốn ở cái xó nào. Lúc ổng đi thì mình có đấy, cứ tưởng đi một chốc rồi về như thường lệ nào ngờ mất biệt làm mình khốn đốn. Trời sầm dần. Ngôi nhà vắng tanh. Cửa đóng kín. Dù muốn vào tìm xem nhưng nào có vào được. Buồn quá mình gác mõm nằm chờ ngoài hiên. Mãi đến khuya mới nghe tiếng động cơ xe: bà về một mình. Muốn biết là ông ấy đâu nhưng chẳng biết làm cách nào nói với bà. Chờ cho bà vào nhà mình lặng lẽ ra garage thọc mõm vào đánh mùi khắp chốn. Chả thấy. Quả thực là lão già chuồn mất rồi. Bực hết sức! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 6

Nhật Ký Lassie – Phần 5

Tác giả: Đặng Đình Túy

Hôm trước bàn về chuyện bản năng mà quên ghi môt sự việc thế này. Vì chuyện sưu tầm phụ hệ trong điều kiện và hoàn cảnh mình là điều bất khả nên khó mà giải thích được hết mọi hành động gọi là thiên tính. Cũng như mọi người, mình không được mẹ dạy bảo nên không biết phát triển những năng khiếu riêng. Đôi khi, đột nhiên, “năng khiếu” ấy được phục sinh ngang xương. Nó xúi mình hành động theo sự chỉ dẫn của nó. Mình như kẻ mù, không hiểu tại sao phải hành động như vậy, chỉ biết là có một thôi thúc máy móc nào đó từ trong mình mà ra. Và mình băn khoăn. Những lúc như vậy mới cảm thấy một nỗi bơ vơ vì không tự giải thích được. Giá có mẹ một bên để vặn hỏi nhỉ. Nhưng nói nhiều thì chỉ tổ bị người khinh thôi, họ sẽ bảo mi là chó thì biết cái quái gì mà lý với sự! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 5

Nhật Ký Lassie – Phần 4

Tác giả: Đặng Đình Túy

(Ông chủ viết thay cho Lassie một lần)

Hồi thanh xuân tôi tin rằng tới độ tuổi nào đó thì con người sẽ không cần tình yêu nữa. Sai lầm có nhiều nguyên nhân. Với tuổi trẻ tình yêu có nghĩa nhất thiết là tình trai gái. Rất mạnh mẽ. Rất mê đắm. Cường độ cao đến nỗi những thứ tình khác không thể nào sánh kịp. Nó ám ảnh ta từng giờ từng phút, nó còn cao hơn, vút hơn nữa, khi có tình dục chen vào. Không phải tuổi trẻ không có tình gia đình, anh em, bè bạn; cũng có đủ nhưng vì tình yêu thần thánh quá, cao ngất quá nên át mất hấp lực của những thứ tình kia. Chỉ khi nào thất bại rồi thì lúc ấy ta mới chịu đi cầu cứu những thứ tình khác: một người bạn để tâm sự, một cuốn sách hoặc bản nhạc nhằm tự ru ngủ, cây đàn bỏ đóng bụi giờ lôi ra khua vài ngón, nghêu ngao dăm câu, tỉ tê với cô em gái hay bà chị để được vỗ về… Tuổi trẻ vốn rất “đoảng”, dễ quên, dễ qua sông bỏ đò; bà chị, cô em, người bạn chỉ là phương tiện xong rồi thì quên quách đi cho nhẹ. Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 4

Nhật ký Lassie – Phần 3

Tác giả: Đặng Đình-Túy

Làm dáng là một phần trong bản chất phụ nữ. Ngoài sự trang điểm còn có những cái khác. Đừng tưởng rằng không thích trang điểm là không làm dáng. Đấy chỉ là điểm lộ liễu mà ta có thể nhận ra. Nhưng có những điều mà ta không nhận ra nhưng vẫn ở trong tinh thần làm dáng ấy. Chỉ nội có mối ám ảnh rằng mình đang bị nhìn đã là điểm bắt nguồn cho một thăm dò.  Rằng phải chăng ta đang là đối tượng của đôi mắt tìm kiếm ái mộ. Như vậy làm dáng không thể xem là vô tội nhỉ? Người phụ nữ làm dáng trong cách đi đứng, trong cách ăn nói, trong cái nhìn, trong vuốt tóc, trong mím môi, trong điệu nghiêng đầu, trong cái vẫy tay. Nàng làm dáng mỗi phút mỗi giây trong đời nàng, ngay cả khi nàng không có ý thức chi về việc đó. (Có nguồn nghiên cứu đã nói đến con số đổ đồng bốn mươi lần một ngày việc soi ngắm của phụ nữ. Có phóng đại nhiều lắm không?) Bà chủ cũng không phải là ngoại lệ. Mỗi sáng, sau khi ve vẫy chào ông chủ, mình chạy thẳng vào phòng bà, nằm dưới chân quan sát bà son phấn. Thét rồi mình cũng lây bệnh sửa soạn của bà. Mình nằm liếm bốn chân, các móng, và bộ lông. Thấy vậy bà dịu dàng vẫy mình lại. Kết quả như trong ảnh đấy. Vì chùm tóc xõa trước mắt mình, bà chủ bèn dùng một sợi thun buộc lại một chùm bảo để giúp mình nhìn cho rõ. Việc đó ông chủ có phản đối nhưng nhẹ thôi. Ông bảo nó có rèm thưa che như vậy sao lại vén lên. Đấy là tác phẩm của thiên nhiên. Hãy tưởng tượng rằng thiên nhiên phải làm công việc sáng tạo mỗi phút mỗi giây –chỉ riêng với giống người thôi, thiên nhiên đã phải nặn ra một lúc gần bảy tỷ tác phẩm, thảy đều độc đáo thì nguồn sáng tạo tất phải cùn đi chứ; cho nên có những hớ hênh sai lầm là chuyện thường; (lỡ sai lầm thì phải biết phê và tự phê; rồi phản tĩnh; rồi sửa sai; rồi học tập theo gương ai đó!) Hệ quả là món tóc phơ phất trước mắt mình là một minh chứng về cú lỡ tay của thiên nhiên và cùng lúc, cú sửa sai. Thế mà lại đâm hay. Mỗi sinh vật được tạo dựng đã phải trải qua bao nhiêu quá trình cải tạo và thích ứng để có thể sinh tồn thì mọi bộ phận nơi thân thể nó cái gì mà không có một ích lợi thiết thực (sau khi được thiên nhiên sửa chữa cho thích nghi?) Ngẫm ra chùm tóc lòa xòa trước trán mình kiểu lơ thơ tơ liễu buông mành hẳn không làm trở ngại cho sự quan sát mà biết đâu còn có giá trị của sự che chở bảo vệ nào đó?  Continue reading Nhật ký Lassie – Phần 3