Thú nhà, thú rừng, và thú hoang

chim bồ câu nằm giữa trời nắng trên sân nóng
Bồ câu có lẽ bị bệnh hay bị thương, nằm giữa sân nóng trời nắng chung quanh là hàng quán bán thức ăn. Tôi muốn cầm nó lên để vào bóng mát, nhưng sợ bị lây bệnh. Thế mới biết mình là người nhưng thiếu lòng nhân từ.
rùa
Có cái khung gỗ bao chung quanh hình rùa.
đi rừng gặp nai
Nai ở chung quanh nhà tôi thì thường hay gặp nhưng đi rừng thì ít khi gặp nai. Sáng hôm ấy gặp chú nai này chạy nhanh khủng khiếp. Ra thật xa chú đứng lại nhìn chúng tôi.
sóc trong công viên
Sóc.
chim robin
chim robin, mùa này rất nhiều, tung tăng ở sân cỏ nhặt côn trùng.
20160529_131924 (640x360)
Tha về cho chủ
20160601_190542 (360x640)
Bây giờ leo lên ghế nằm nghỉ ngơi
người lớn và trẻ em xem rùa
Cả hai ba gia đình xúm xít ngắm nhìn con rùa. Vài người mẹ lấy ảnh trên sách hướng dẫn chỉ ảnh rùa và giải thích cho con.
dẫn đường
Anh cẩu này thì dẫn đường cho ba người chủ
con sóc nhỏ
Một con sóc trong công viên. Mùa này sóc thường gầy, có lẽ vừa hết mùa đông và mới ra khỏi tổ
20160529_132026 (640x360)
Thấy thương chưa?
chim làm tổ gần mái nhà
Chim sẻ làm tổ gần mái nhà. Chim làm tổ ở mái nhà này có lẽ nhiều lắm bay ra bay vào kêu ríu rít um sùm.
20160529_131950 (640x360)
Chó bơi đi theo món đồ chủ ném ra xa
20160529_131917 (640x360)
Nhặt món đồ
em xinh em đứng một mình cũng xinh
Mùa này chim và vịt hầu như quay trở về quê nhà gần hết. Chỉ còn lại một con lạc đàn
sóc lẫn trong màu lá khô
Sóc nhỏ bé lẫn vào trong đống lá khô, nhìn kỹ thấy đôi mắt đen như hạt cườm.
cô chủ và con chó đi rừng
Đi rừng gặp anh cẩu này đi hộ vệ cô chủ
20160530_094558 (360x640)
Mèo hoang tên boyfriend đến nằm chờ ăn

Công viên Nhật Bản ở Brooklyn

Nóng liên tiếp cả tuần, hai ngày trước 34 hay 35 độ C. Hôm nay mưa xuống mát mẻ còn lại chỉ 25 độ C. Thật là độ mát lý tưởng của mùa hè. Lại mưa nữa nên không phải đi đâu cả, ngồi ở nhà tám chuyện bâng quơ trên blog thôi.

Qua rồi những ngày căng thẳng của cá chết, những ồn ào nhộn nhịp của chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Obama, tiếp nối của những ngày phương du xuân thảo địa, và sẵn có quyển sách bỏ túi Shinto của Ian Reader, tôi kể thêm các bạn nghe về công viên Nhật Bản ở Brooklyn.

Thành phố New York có 5 boroughs, Brooklyn là một trong 5 boroughs này. Borough tạm dịch là quận hay khu.

cổng vào công viên phần công viên Nhật

Đây là cổng vào. Tôi gọi tắt là Công viên Nhật Bản chứ nguyên tên của công viên là Japanese Hill-and-Pond Garden, công viên đồi và hồ kiểu Nhật, văn vẻ hơn tôi đoán có thể gọi là Sơn Hồ Viên. Hôm chúng tôi đến có nhiều toán học sinh, nhỏ từ năm sáu tuổi, lớn có thể mười sáu mười bảy tuổi đi xem công viên. Các học sinh mặc áo xanh, màu ngọc hay màu lá, dường như cũng là một cách ủng hộ phong trào bảo vệ thiên nhiên và môi trường.

sơ đồ của công viên Nhật Bản

Ở gần lối vào có cái sơ đồ  của công viên, bắt đầu mở cửa từ năm 1915, là công viên Nhật đầu tiên được kết hợp (nằm trong và là một phần của công viên Hoa Kỳ). Như thế chứng tỏ là Nhật đã có bang giao với Hoa Kỳ từ trước khi hai bên đánh nhau (thế chiến thứ Hai). Người Nhật đầu tư khuếch trương văn hóa Nhật Bản rất qui mô. Hằng năm đều có lễ hội mừng hoa đào rất lớn ở Washington D. C. thủ đô của Hoa Kỳ. Và ở rất nhiều thành phố lớn trên mọi tiểu bang của Hoa Kỳ, du khách đều tìm thấy công viên Nhật Bản xây dựng rất qui mô và đẹp mắt. Công viên Nhật là sự kết hợp hài hòa của thiên nhiên và nhân tạo, luôn có năm yếu tố (ngũ hành) trong triết học Đông phương. Người đi vòng quanh hồ thưởng ngoạn đồi, đá, hồ, cá, cây cối. Cây có liễu thướt tha, thông tùng sừng sững, cây loại hoa như đào được cắt xén theo hình đám mây. Mùa xuân người sẽ thấy những tấm mành hoa đào hay những cụm hoa đào như những áng mây màu hồng, màu tím nhạt, màu trắng.

Hễ bước vào công viên Nhật, du khách không khỏi nhìn thấy những cột đèn lồng (lantern), một nét đặc thù của văn hóa Nhật. Hồi đi xem Công viên Nhật ở Austin, tôi đã có chụp ảnh một số đèn lồng. Ở công viên Nhật ở Brooklyn tôi thấy có vài cái. Nếu bạn chưa xem ảnh đèn lồng ở Austin xin trở lại xem ở vài bài trước.

cột đèn lồngcột đènđèn lồng

Cách thiết kế của cột đèn lồng Nhật (toro) theo nguyên tắc ngũ hành tuy nhiên có khi không đủ cả năm. Chân nối vào trong đất đá (địa). Đèn lồng của Nhật thường làm bằng đá, gỗ (mộc), hay bê tông (xi măng), và có khi tùy theo thời cũng làm bằng đồng(kim). Ở giữa cột là đèn (hỏa) đầu cột chạm vào trời (thiên). Đèn thường được trồng dọc theo mé hồ để soi sáng, có khi hai chân đèn chạm vào nước (thủy).

hai pho tượng đá trước ngôi đền làm mẩungôi đền thờ Thần Đạo làm mẩu trưng bày

Như đã nói ở những bài trước, hễ ở đâu du khách nhìn thấy cổng đỏ torii thì biết là ở gần đó có đền thờ Shinto. Đây là đền Shinto trong vườn Nhật Brooklyn, do Takeo Shiota thiết kế. Shiota cũng là kiến trúc sư thiết kế công viên Nhật. Trước đền là tượng của hai con chồn. Thọat nhìn tôi tưởng là chó, có lẽ vì nhớ tới cuốn phim Hachita con chó trung thành, và biết người Nhật quí loại chó săn sống ở miền Bắc nước Nhật, Akita. Nhìn kỹ lại thấy giống chồn tôi ngờ ngợ nhớ lâu lắm rồi tôi đọc huyền thoại Nhật thấy có nói đến chồn, không hẳn là thần, nhưng là linh vật. Trong quyển Shinto cũng có nói sơ qua về tượng chồn đặt trước đền thờ.

Đa số người Nhật theo Thần Giáo (Shinto) tuy trước kia Shinto chỉ là một nhánh nhỏ của Phật Giáo Nhật Bản. Đền Shinto trước kia xây bên cạnh hay phía sau chùa. Người theo Shinto tin là mọi vật đều có anh linh, vì thế một vị tướng, một cái cây lâu đời, rừng, núi đồi, biển cả, hay một con thú khôn ngoan tuyệt diệu đều có thể là thần và được thờ. Những vị thần anh linh này là kami. Trong các vị thần to lớn và nổi tiếng trong Thần Giáo có Thần Canh Nông (Inari). Chồn không là thần (kami), chỉ là sứ giả của thần Canh Nông vì bản chất thông minh và khôn khéo.

 

Đọc là duyên

Trái ngược với nhà văn, nhiều người than phiền bị bế tắc. Vì không là nhà văn nên tôi không bao giờ có cảm giác viết … không ra. Khi tôi im lặng, không viết gì, chỉ đăng hình chụp đi chơi vớ vẩn, hay những cái gọi là “filler” cho đỡ trống trải, đó là vì tôi bận quá. Tôi bận nhiều thứ, trong đó có cái gọi là bận đọc. Nhiều khi tôi chỉ muốn đọc chứ không muốn viết gì cả. Tôi như một cô bé học trò, đến cuối mùa phải thi, chợt nhận ra có nhiều bài vở quá, nếu không học sẽ không được lên lớp. Cũng có khi vì tôi có quá nhiều đề tài muốn viết mà không đủ thì giờ dành riêng cho một chủ đề nào để viết cho đàng hoàng tươm tất.

Tôi đọc vì tò mò. Thí dụ như tôi xem phim Trumbo, về một nhà viết phim ảnh tài ba, phim của ông được nhiều giải thưởng, trong đó có Roman Holidays (người nào ngày xưa đọc Tuổi Ngọc ắt phải biết truyện này, được dịch ra và đăng từng kỳ, ai dịch thì tôi không nhớ), tôi tự hỏi vì sao một số các nhà văn của Hoa Kỳ, sống trong chế độ tư bản, lại tham gia đảng Cộng Sản. Chỉ từ cái thắc mắc này tôi đọc vài cuốn sách loại biên khảo. Rồi lan man qua vài câu hỏi khác tôi đọc một số chủ đề khác. Đọc xong thấy không có gì đáng viết ra vì vẫn còn thắc mắc một số điều nho nhỏ khác. Sau đó, quên gần hết những điều mình đã đọc. Bây giờ ngồi đây chẳng còn nhớ mình đã đọc gì, đã thắc mắc những gì.

Càng ngày càng nhận thấy, ngay cả chuyện đọc cũng là duyên. Đăng cái ảnh cánh cổng đỏ torii xong, lại tình cờ nhặt được một quyển sách nhỏ trong thư viện bỏ túi. Quyển sách nói về tôn giáo Shinto (Thần đạo) của Ian Reader. Mở ngay trang đầu tiên có mục lục tôi thấy trang 16 có torii – The Shinto Gateway nên mang về đọc tiếp. Nhờ quyển sách bé này tôi thấy thêm vài chi tiết về văn hóa Nhật, mà lúc trước tuy nhìn nhưng không thấy.

Torii thường được sơn màu đỏ sậm (vermillion) nhưng cũng có khi sơn đen, thường được làm bằng gỗ, nhưng cũng có khi làm bằng xi măng (concrete). Torii là biểu tượng phổ thông nhất và được chụp ảnh nhiều nhất. Ở Nhật Bản có lẽ có cả mấy chục ngàn cái torii, xuất hiện khắp nơi. Ai đến thăm Nhật Bản có lẽ đều nghe danh nếu không tận mắt nhìn thấy torii của đền thờ Itsukushima, mọc lên từ giữa biển duyên dáng chào mừng du khách.

Như đã nói ở phần trước, cổng đỏ torii là biểu tượng của Shinto, cứ thấy cổng đỏ là biết gần đó có ngôi đền thờ Thần Đạo. Torii cũng nói lên mối quan hệ chặt chẽ của Thần Đạo với nền văn hóa nông nghiệp Nhật Bản. Tuy nhiên torii không chỉ xuất hiện ở thôn quê, mà hầu hết ở tất cả mọi nơi, từ thâm sơn cùng cốc đến biển cả đến núi non, cả những nơi hoang phế, và ngay cả trong trung tâm thành phố.  Torii được xây trên nóc của tòa nhà tổng hành dinh của công ty mỹ phẩm Shiseido, Ganza – trung tâm của Tokyo.

This slideshow requires JavaScript.

Cánh cổng màu đỏ

Thỉnh thoảng xem phim Nhật tôi thường thấy có cái cổng màu đỏ. Tò mò không biết nó có ý nghĩa gì, tìm kiếm tôi biết đây là torii có lẽ đọc theo Hán Việt là điểu ngự hay điểu cư, có nghĩa là nơi cho chim đậu.

Torii thường thấy ở gần đền Thần Đạo (Shinto) hay đầu làng. Biết vườn Nhật Bản ở Brooklyn có torii nên tôi sang xem. Được biết Brooklyn Japanese Garden là một trong 25 vườn Nhật Bản đẹp hàng đầu nước Mỹ.

Từ nhà tôi sang Brooklyn khá gần chỉ có ba mươi lăm dặm (35 miles) mà bận đi mất hai giờ đồng hồ (đi lúc 9 giờ rưỡi) bận về mất ba tiếng (kẹt xe ở New York nhất là ở Holland Tunnel).

Perhaps, perhaps, perhaps

Mời nghe thêm bài nữa. Bài này Doris Day hát rất hay, nhưng tôi thấy khúc phim này có hai chàng hào hoa phong nhã xem vui hơn.

You won’t admit you love me
And so how am I ever to know?
You always tell me
Perhaps, perhaps, perhaps

Chàng không thú nhận chàng yêu em
Thế thì làm sao em biết được chứ?
Chàng cứ nói hoài
Có lẽ, có lẽ, có lẽ

A million times I ask you
And then I ask you over again
You always answer
Perhaps, perhaps, perhaps

Cả triệu lần em hỏi chàng
Rồi em lại hỏi nữa
Chàng luôn trả lời
Có lẽ, có lẽ, có lẽ

If you can’t make your mind up
We’ll never get started
And I don’t wanna wind up
Being parted, broken hearted

Nếu chàng không thể quyết định
Thì chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu
Và em không muốn nhận lãnh hậu quả
Phải chia tay và tan vỡ trái tim

So if you really love me, say yes
But if you don’t, dear, confess
And please don’t tell me
Perhaps, perhaps, perhaps

Vì thế nếu chàng thật sự yêu em, hãy nói ra
Còn nếu như không yêu, thì cưng ơi, cũng nên thú nhận
Và chàng ơi đừng nói với em là
Có lẽ, có lẽ, có lẽ.

If you can’t make your mind up
We’ll never get started
And I don’t wanna wind up
Being parted, broken hearted

So if you really love me, say yes
But if you don’t, dear, confess
And please don’t tell me
Perhaps, perhaps, perhaps

Perhaps, perhaps, perhaps
Perhaps, perhaps, perhaps

Songwriters: DAVIS, JOE / FARRES, OSVALDO

Người tình […]

[…] cờ gặp ở Austin (tiếp theo)

Thật là thú vị. Có (ít nhất là) hai bạn đọc vội tưởng là tôi gặp người tình cũ ở Austin. Ngay cả đọc, chúng ta vẫn có thể nhận ra phản ứng tâm lý đã được định hướng (pre-condition hay program). Chúng ta có thể nghe lầm, hiểu lầm, đọc lầm với thành kiến của chúng ta.

Tôi tẩn mẩn suy nghĩ, giá mà tôi thêm chữ h vào giữa chữ cờ, c(h)ờ, thì biến ra người tình chờ, hay bỏ chữ c thêm chữ h, thì nó biến thành hờ. Người tình cờ có thể biến thành người tình hờ, hay người tình chờ ở Austin.

Thật tình cả đám chúng tôi, thời còn đi học chưa đứa nào có người tình cả. Tôi thì ngày ấy cũng muốn có bồ muốn chết nhưng không ai thèm. Đã nói, tôi xấu từ hồi còn trẻ, đến già càng xấu hơn.

Nhưng giả tỉ như ngày đó có người tình, bây giờ liệu tôi có dám gặp lại không? Hay như bà Tần Phi trong bài thơ của Đoàn Phú Tứ, bị biếm vào lãnh cung. Về già vua tưởng nhớ, cho vời bà thì bà cắt mớ tóc dâng vua, từ chối không gặp.

Tóc mây một món chiếc dao vàng,
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng.

Ối lẩm cẩm dài dòng, mãi cả nửa tiếng đồng hồ mà chưa tiếp vào câu chuyện.

À, hôm qua vội đi làm, còn thiếu. Cà chua ở New Jersey giá rẻ có khi chỉ có 79 xu một pound. Mắc thì một đồng chín mươi chín xu, chứ chưa bao giờ lên đến năm đồng.

Khi chúng tôi đến ngồi chung bàn thì ông ta, tạm gọi là Lãng Tử nha, đã có vẻ say ngà ngà. Trên bàn có một chai bia thật to. Tôi chưa bao giờ thấy chai bia to như vậy ở New Jersey. Lãng Tử hỏi tôi:
– Bà từ đâu đến?
Tôi biết ngay là Lãng Tử muốn hỏi tôi là người xứ nào, nhưng bản tính cắc cớ, tôi giả vờ:
– Tôi ở New Jersey đến đây chơi, thăm bạn.
– Xin lỗi tôi đã vô lễ vì tò mò, nhưng …
– À, chúng tôi là người Việt.
Như để trả đũa tính cắc cớ của tôi ông ta bồi thêm.
– Ở New Jersey à? Tôi không thích người New Jersey. Người miền Bắc, Đông Bắc, tính tình khắc nghiệt lắm. Cuộc sống ở đó rất khó khăn. Tôi từng sống, làm việc ở đó một thời gian. Sau đó tôi bị mất việc nên đi sang tiểu bang khác.

Lãng Tử mời chúng tôi một miếng chocolate, chúng tôi từ chối. Nàng Austin mới mua trong chợ Việt Nam mấy chục con chim cút quay, nên mời Lãng Tử một con chim cút quay. Dường như trúng tủ với dân nhậu, Lãng Tử nhận. Ông ta có vẻ say ngà ngà, cử chỉ chậm lại, ánh mắt có chút gì đờ đẫn. Bên cạnh băng ghế chỗ Lãng Tử đang ngồi có mấy cái vỏ chai bia. Trong bao chắc còn mấy chai nữa chưa khui.

Austin trời ấm, nếu làm người sống không nhà, có lẽ cuộc sống không mấy khó khăn. Chỉ cần chút ít tiền, mua thức ăn, tắm thì ra hồ Barton, vệ sinh thì đi vào mấy cái thương xá, ngủ thì đi tìm cái động hoa vàng nào đó.

Chuyện chẳng có gì, chỉ là một người không nhà gặp ở chuyến đi. Vậy mà tôi vẫn nghĩ về ông ta. Tự hỏi ông ta là một người hạnh phúc hay bất hạnh. Dường như trong cái nỗi cô đơn, không nhà, không người thân, không bạn bè ông ta có một tự do vô hạn, không bị ràng buộc vướng bận bởi những cái hạnh phúc mà mọi người đang có. Một điểm đáng nhớ của chuyến đi thế mà tôi không có ảnh của ông Lãng Tử này. Ờ, dùng chữ Lãng Tử, rồi lang bạt, uống rượu một mình, không biết có làm người đọc nghĩ đến Lệnh Hồ Xung của Tiếu Ngạo Giang Hồ không. Ông này thì không đẹp trai đâu nhé, khá béo, tóc quắn bù xù, nhưng không đến nỗi đáng sợ.

Bạn xem vài tấm ảnh chụp lung tung linh tinh trong lúc đi rừng hay đi bộ quanh chỗ làm.

 

chùm hoa tímhoa tím lá như lá rau máhoa tím lá như lá hoa cúcngười lau tường gươnghoa rừnghoa trắng nhụy vàng lá hình tulipchùm hoa trắng li tihoa mọc hoang bên lề cỏhoa trắnglá phong non mọc từ cội giàhoa tím không têntượng của những người làm cách mạngkhông phải Lãng Tử đâu nhehoa trắng lá răng cưa
Lại phải chạy đi làm, sẽ đáp lễ comment của các bạn tối nay nhé.