Đi thăm con

Chị tôi ở Houston Texas lên thăm miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Dùng chữ lên là vì trên bản đồ, tiểu bang của chị nằm mãi ở cuối xứ Hoa Kỳ rộng lớn. Sẵn chị lên chơi, tôi và ông Tám đưa chị đi thăm vài người thân. Bạn thân của chị ở Virginia, đến Virginia phải đi ngang Baltimore là nơi cô út của tôi đang ở, nên sẵn đó tôi đi thăm con. Thả chị xuống nhà bạn, chị ngủ đêm ở đó, tôi quay lại chỗ con tôi, ngủ đêm. Nhà bạn chị rất giàu, có phòng ngủ cho khách, một phòng cho chị, còn một phòng nữa cho chúng tôi. Phòng rộng, trang trí lộng lẫy, có bathroom riêng, thật là tiện nghi và thoải mái, nhưng tôi từ chối vì muốn đến thăm con gái út.

Trước đó đã điện thoại xin phép trước. Bố mẹ có thể ở qua một đêm với con không? Nó bằng lòng mới dám đến. Lại hối lộ trước là bố mẹ sẽ mang bánh mì và thức ăn cho con. Bạn của chị gửi cho bún bò. Bánh mì mua người ta làm sẵn ở chợ. Cũng như mấy đứa Tây, Mỹ trẻ, chúng nó thích ăn bánh mì, phở. Bún bò thì phải có cái khẩu vị Việt Nam hơn. Continue reading Đi thăm con

Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Gặp người bạn mới
Người bạn này tôi gặp ở Paterson Great Falls. Paterson là một thành phố nhỏ phía Bắc của New Jersey. Hôm nọ tôi vớ phải cuốn những vùng đất cổ và di tích lịch sử của NJ thấy có nhắc đến tên Paterson. Hoa Kỳ là một quốc gia mới so với toàn thế giới, vì thế di tích lịch sử thì cũng chỉ một hai trăm năm thôi. Vậy chứ di tích lịch sử của Paterson cũng xuống dốc điêu tàn lắm. Vừa đến nơi, chưa xem gì thì gặp người bạn mới này. Hắn nhìn thấy tôi từ xa đã đứng lên, chắp hai tay lại vái lia lịa, miệng sủa gâu gâu. Hắn là tài sản của một phụ nữ Mỹ, họ đi một nhóm bốn người đang ngồi ăn trưa ở công viên. Hắn thân thiện lắm nên cho phép tôi vuốt đầu, hôn tay tôi lia lịa làm như tôi đã quen với hắn từ quá khứ. Continue reading Bạn mới ở Paterson, New Jersey

Bắt trẻ đồng xanh

Salinger

Tác giả: Đặng Đình Túy

Khiêu vũ, ngày trước, là một phương tiện hợp pháp cho phép nam nữ gần gũi nhau mà không cần dài dòng.  Nó giúp bạn khỏi tán tỉnh nếu bạn tán tỉnh dở, — tệ hơn, nếu bạn không thổ ra được câu nào khả dĩ thuận tai người đẹp. Nó giúp bạn sau nốt nhạc chót, tìm cách kéo người bên cạnh ra khỏi đám đông, mà khỏi chống chế rằng: trời! khói thuốc khiến tôi muốn nghẹt thở luôn. Em có khó chịu không hay chỉ vì tôi có hai lá phổi yếu? (đồng thời giả vờ ho lên sặc sụa…) Người con gái một khi đã định đi “nhảy đầm” ít có định kiến hơn khi, thí dụ,  nàng tung tăng bát phố. Có nghĩa là cũng chính nàng nhưng tâm tính thay đổi chút ít khi lọt vào khung cảnh của đèn mầu, nhạc và rượu. Continue reading Bắt trẻ đồng xanh

Tam thập dư niên hậu

Tác giả: Đặng Đình Túy

                                                            Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu
(Chu Mạnh Trinh)

Ở đất Tề, đời Thiệu đế có gã nhạc sĩ hát không hay và đàn không giỏi. Bọn hạ nhân lúc đầu nghe đến tên chàng đều bỉu môi chê bai: “Lũ chúng ta chưa bao giờ biết một nhạc sĩ mà giọng hát như nước lỗ cống chảy và tiếng đàn thì như cát vãi vào bãi sậy. Ở đời sao lại có những anh bất tài đến vậy mà dám lớn lối tự cho mình là bậc tài tử?” Lời dèm xiểm có khi đến tai, nhạc sĩ chỉ quay mặt giả vờ không nghe thấy. Nhưng có lần một kẻ kia, áo khăn coi ra cũng chững chạc tìm đến vái chào và xin nhạc sĩ tấu cho nghe vài bản mà người cho là đắc ý nhất. Thấy kẻ lạ, lại nhận thấy dáng vóc cũng ra chiều nho nhã, nhạc sĩ bất đắc dĩ mời vào, dạy tiểu đồng pha trà ngon, dâng mỹ tửu, đốt trầm thơm, đoạn mở hòm lấy cây hồ cầm bằng gỗ quí đã mấy đời truyền lại tự nhiều tay danh cầm nghìn năm trước.  Continue reading Tam thập dư niên hậu

Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Vĩnh Long 
Người dịch: Bà Tám
Trích từ tác phẩm Practicalities của Marguerite Duras

Có Vĩnh Long, và còn có Hà Nội. Tôi đã nói về Vĩnh Long, nhưng chưa hề nói đến Hà Nội. Như tôi đã nói trước đây, Vĩnh Long là một vùng biên giới hẻo lánh của vùng Đông Nam Á. Bạn đã ở ngay trên Tràm Chim, một cánh đồng có nhiều sông ngòi dẫn nước lớn nhất thế giới, theo ý tôi. Continue reading Vĩnh Long và Hà Nội trong hồi tưởng của Marguerite Duras

Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

1

2

Nhận được quyển Truyện và Tạp Bút “Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt” của tác giả Phạm Cao Hoàng từ tuần trước nhưng vì chưa đọc xong nên tôi chờ đến hôm nay.

Quyển sách in bằng giấy láng, tuyệt đẹp, làm tôi đọc nhưng không dám mạnh tay sợ mất đẹp. Ông có ký tặng nét chữ rất đẹp. Đây là “cuốn sách ghi lại những kỷ niệm vui buồn của một đoạn đời bốn mươi năm.” Continue reading Mơ Cùng Tôi Giấc Mơ Đà Lạt – Phạm Cao Hoàng

Nhật Ký Lassie – Phần 6

Tác giả: Đặng Đình Túy

Giận lắm mà chẳng biết giận ai, giận cái gì. Hình như ổng có nói với mình vài ngày trước đó nhưng ngôn ngữ của ổng khó hiểu thí mẹ! Mình cũng đoán thấy có điều gì khác thường nhưng chẳng biết là cái gì. Giống chó mình cũng có một thứ linh giác nhưng có lẽ lần này sự việc cũng chẳng có gì quan trọng lắm nên “linh giác” của mình không chịu phát huy tới tột độ. Vì thế mà càng khiến mình bực mình thêm vì chẳng hiểu mô tê gì. Tự nhiên ông ta chuồn mất không biết trốn ở cái xó nào. Lúc ổng đi thì mình có đấy, cứ tưởng đi một chốc rồi về như thường lệ nào ngờ mất biệt làm mình khốn đốn. Trời sầm dần. Ngôi nhà vắng tanh. Cửa đóng kín. Dù muốn vào tìm xem nhưng nào có vào được. Buồn quá mình gác mõm nằm chờ ngoài hiên. Mãi đến khuya mới nghe tiếng động cơ xe: bà về một mình. Muốn biết là ông ấy đâu nhưng chẳng biết làm cách nào nói với bà. Chờ cho bà vào nhà mình lặng lẽ ra garage thọc mõm vào đánh mùi khắp chốn. Chả thấy. Quả thực là lão già chuồn mất rồi. Bực hết sức! Continue reading Nhật Ký Lassie – Phần 6