Ngày lại ngày

Đối xứng

Lâu rồi, trong một buổi đi rừng, trời đầy sương mù. Tôi chụp tấm ảnh này trên mặt hồ, mấy nhánh cây cỏ khô héo trong mùa đông soi bóng. Dạo này ăn chơi hơi nhiều nên đầu óc khô cạn, không nghĩ ra được cái gì để viết. Xem phim lu bù. Những ngày Giáng sinh đi xem phim với cô út, Star Wars, Knives Out, và Little Women. Xem lại một phim có Chương Tử Di đóng, tựa đề có chữ Black Scorpion. Hôm qua hôm kia xem hai bộ phim làm từ tác phẩm của Elena Ferrente, Days of Abandonment, và Troubling Love. Xem hai phim này thì hiểu được vì sao truyện của bà trở nên đắt hàng nhất thế giới.

Xem Star Wars thấy Adam Driver lại nhớ đến phim A Marriage Story. Đùng một cái, tên của anh diễn viên này xuất hiện khắp nơi. Nhớ mấy năm trước xem phim Patterson, tôi cứ tưởng anh không phải là tài tử nổi tiếng. Knives Out khá hấp dẩn, cốt truyện không mới nhưng phim vẫn thu hút người xem với những tình tiết bất ngờ. Vì ngồi ở hàng đầu của rạp chiếu phim, lại là ghế sát hành lang bên trái tôi suýt nữa không nhận ra Daniel Craig trong vai ông thám tử nói giọng miền Nam nước Mỹ. Có một vài chi tiết tôi không mấy hài lòng, chẳng hạn như ông chủ nhà giàu tại sao lại phải tự tử bằng dao, trước mặt cô y tá tập sự, trong khi ông có thể dùng morphine loại nặng, luôn có sẵn trong tầm tay. Little Women khá ấm áp tình người, dù những quan điểm nữ quyền luôn luôn xuất hiện qua cung cách quá khích của những cô gái trẻ. Phim gì đó tựa đề dài có chữ black scorpion Chương Tử Di đóng phỏng theo Hamlet của Shakespeare. Phim có hình ảnh lạ vì có những đoạn múa mang mặt nạ kiểu butoh của người Nhật nhưng máu me giết chóc quá. Và Hamlet mà, ai cũng biết, bi kịch của Shakespeare là bi kịch của bi kịch.

Days of Abandonment nói về một người đàn bà có hai đứa con, đang sống hạnh phúc với chồng thì ông chồng bỏ đi. Người đàn bà khổ sở vật vã, gần như phát điên, gây gổ, nài nỉ van xin chồng trở về một cách vô hiệu quả. Viết thư hỏi chồng, tại sao, em thiếu sót cái gì. Mãi về sau khi mọi oán giận nguội xuống, vơi đi, ông chồng nói một cách nhẹ nhàng, dường như có chút hối hận. Rằng: bỗng dưng anh thấy hết yêu em, fall out of love, anh cố gắng chống lại cảm giác này nhưng không thành công. Tự nhiên hết yêu thì có phải là tội ác không?

Troubling Love tôi có đọc nửa cuốn nhưng không muốn đọc tiếp, có lẽ mất kiên nhẫn. Một người đàn bà, tuổi hơn 60, mất tích. Người ta thấy xác của bà tấp vào bờ biển. Cô con gái tìm hiểu và từ đó khai mở cuộc tình đầy “vấn đề.” Ông bố của cô con gái, tức là chồng của người đàn bà hơn 60 tuổi, là người cộc cằn, vũ phu, hay ghen. Bà mẹ yêu một người đàn ông khác trong làng (hay thành phố nhỏ, vì là thành phố nhỏ nên người ta xầm xì). Và những gay cấn, giận dữ, đánh đập, mắng chửi, kéo dài mấy mươi năm. Tình yêu trong phim này là một thứ tình yêu khó khăn, đay nghiến, khổ sở, quằn quại. Một thứ tình yêu mà không có nó thì mình dễ chịu hơn, và có thể hạnh phúc hơn.

Làm tôi có cảm tưởng lấy chồng thì đừng lấy mấy ông người Ý.

Câu chuyện giòng sông

Cầu Gojo bắc ngang sông Kamo

Những ngày ở Kyoto thỉnh thoảng tôi đi ngang cầu Gojo. Qua khỏi cầu là đến trạm xe lửa. Nước rất trong và sông khá cạn. Trên sông lúc nào cũng có các loại chim và vịt hoang. Chữ Kamo khi phân tích theo kiểu chiết tự, có nghĩa con sông có chim và vịt hoang.

Buổi sáng đi ngang thấy người ta chạy thể dục, buổi chiều thấy nam thanh nữ tú ngồi dọc theo bờ sông. Có nhiều ban nhạc và những người biểu diễn ảo thuật hay múa.

Con sông tuy cạn nhưng bờ sông được xây rất cao và kiên cố để tránh nạn lụt lội cấp tốc mỗi khi mưa nhiều. Con sông này chứng kiến nhiều sự kiện trong lịch sử.

Ngày xưa dọc theo bờ sông là chỗ cư ngụ của những người thuộc giai cấp cùng đinh gọi là kawaramono. Họ làm những nghề như xử tử tội phạm, đồ tể, lột da và thuộc da. Họ bị xem là giai cấp bẩn thỉu. Mọi người thuộc các giai cấp cao quý như hoàng tộc, hiệp sĩ, doanh nhân phải lảng tránh những người này để không bị vấy bẩn. Chỗ cư ngụ dọc theo bờ sông rất nguy hiểm vì những cơn lụt cấp tốc xảy ra. Năm 1427 có cơn lụt cuốn trôi cả trăm căn chòi của kawaramono.

Năm 1461 hạn hán và mất mùa sinh ra nạn đói trầm trọng khiến hơn 80 ngàn người chết vì đói. Người ta đào những hố to ở đáy sông lúc bấy giờ đã cạn khô để chôn tập thể số người chết cứ 1 ngàn hay 2 ngàn người vào một hố. Khi hết đất để chôn, thi thể người chết chất chồng thành đống cao lên như một cái đập ngăn nước.

Khách sạn tôi ở đường Sanjo cứ đi thẳng con đường này chừng 9 hay 10 blocks là đến cầu Gojo. Dọc đường tôi nhìn thấy ở bên kia đường có 2 pho tượng trông có vẻ như võ sĩ sumo. Dù không biết ý nghĩa của 2 pho tượng tôi vẫn chụp ảnh từ xa, không muốn băng qua đường vì con đường khá rộng và sáng sớm nhiều xe cộ. Về sau mới biết đằng sau hai pho tượng này là một câu chuyện lịch sử khá hay.

Benkei là một nhà sư vóc dáng cao lớn võ nghệ tinh tường. Tương truyền ông đứng ở đầu cầu thách thức những người không xứng đáng là hiệp sĩ đi ngang cầu. Nếu ai đánh kiếm thua ông thì phải nộp thanh kiếm của họ. Thuở ấy có loạn, các nhà sư của giáo phái này đánh nhau với giáo phái khác để tranh giành quyền lực. Ông đã thu được 999 thanh kiếm. Đến lần thứ 1000 ông thách thức một cậu trai trẻ vóc dáng nhỏ bé đó là Minamoto no Yoshitsune. Yoshitsune là một kiếm sĩ thượng thặng tuy tuổi đời non trẻ. Bị thua chàng kiếm sĩ ông xin được đầu quân dưới trướng của vị chúa này. Về sau, khi Yoshitsune bị phản bội kẻ địch bao vây, Benkei một mình đứng ở đầu cầu chống địch, để chủ rút lui vào nội thành (the keep) tự tử để giữ danh dự. Benkei giết cả 300 quân bên địch nên kẻ địch đổi chiến thuật, không cận chiến mà dùng tên. Ông bị bắn trúng người hằng trăm mũi tên nhưng vẫn không gục ngã nên quân địch không dám tiến tới tràn vào thành. Mãi về sau có người tinh ý đến gần dùng mũi giáo đẩy ông thì mới hay ông đã chết đứng.

Buổi chiều ngang qua cầu thấy hai cô gái Việt mặc áo dài, màu áo xanh thật bắt mắt.
Chập sau lại thấy hai cô ngồi ăn kem ở dọc theo một con kênh rất đẹp.

Ngày xưa, khi đường phố còn nhỏ hẹp, người ta phần lớn dùng kiệu, cưỡi ngựa, hay đi bộ, con sông nhỏ này hẳn là một thắng cảnh đáng yêu với liễu rũ hai bên bờ. Cảnh xứng với tình trong những câu thơ. Ngòi đầu cầu nước trong như lọc. Hai bên đường cỏ mọc còn non. Hay là ai về hỏi liễu Chương Đài. Ngày xưa xanh tốt biết nay có còn. Hay là Nước trong chảy lòng phiền khôn rửa. Cỏ xanh thơm dạ nhớ chẳng khuây.

Một người đàn bà Nhật đang rải thức ăn cho cá bên cạnh cây hồng sai trái.

Hôm kia nếu nhớ tôi đã cho anh chàng này vào câu chuyện những người đàn ông Nhật Bản. Thú cưng của anh chàng là một con thỏ. Anh dẫn thỏ ra bờ sông như thể đó là một con chó con.

Cây thông non

Sau khi ngừng ở Trung Tâm Thiên Nhiên và Khoa Học để nghỉ chân và ăn trưa, chúng tôi bắt đầu đi về.  Đường về đi ngang trại nuôi ngựa Watchung.  Ở đây đường đi rộng rãi bằng phẳng hơn vì đường được dành cho kỵ mã tập cưỡi ngựa.  Ở bên phải là mấy bụi cây dâu tằm, mùa đông đã rụi nhiều nên bớt um tùm.  Bên trái, giữa đám bụi rậm chằng chịt có cây thông non.  Thông mọc rất chậm.  Mấy năm trước, cây chỉ lên đến đầu gối, rồi từ từ cao đến bụng.  Giáng sinh năm ấy, chẳng nhớ rõ năm nào, có lẽ 2011 hay 2012, đi ngang cây thông, tôi thấy có người gắn cho vài cái nơ đỏ, giấy bạc và hai cái lục lạc màu bạc.  Sau khi đi qua khỏi những bụi dâu tằm ông Tám kêu lên cây thông non không còn nữa.  Chúng tôi đi ngược lại để tìm cây thông, nhưng không thấy chỉ thấy một màu tuyết trắng.  Vậy là có người đã đốn cây thông! Ai?

Hồi trước, Alpha và Beta đi học cưỡi ngựa ở trại Watchung.  Sau giờ học cả hai thường đi dạo quanh hồ Surprise hay đi ngược dốc hướng về Trung tâm Thiên Nhiên và Khoa Học.  Giáng sinh năm ấy, Beta trang trí cho cây thông con ven đường.  Cô gắn lên cây thông hai cái lục lạc màu trắng bạc, để kỷ niệm nơi hai người hôn nhau lần đầu.  Sau đó Alpha gia nhập quân đội, và hai người chia tay.  Mãn nhiệm kỳ quân đội, Alpha trở về, tìm ngang qua chốn cũ, nhìn lại cây thông.  Cây thông giờ đã cao hơn đầu người.  Alpha nghĩ đến một người bạn trong quân đội.  Sau khi mãn nhiệm kỳ không được may mắn như Alpha, anh ta trở thành người tàn phế.  Anh cựu quân nhân ở một mình trong căn hộ cũng gần nhà Alpha.  Cây thông này có thể là món quà Giáng sinh cho người bạn.  Màu thông xanh tươi, mùi thông thơm dịu.  Anh có thể gắn thêm một vài cái nơ hay con hạc xếp bằng giấy, môn origami anh bạn đã trở nên rất mát tay kể từ khi bị mất một chân.

Cũng như bao nhiêu bà mẹ di dân khác, mẹ của Xi không thích ăn lễ Giáng sinh rầm rộ quá.  Mẹ muốn dùng số tiền thay vì tiêu xài xa xỉ nhân dịp lễ để giúp những người ở quê nhà đang lúc bệnh hoạn hoặc túng thiếu.  Mẹ có cây thông bằng cao su nhỏ xíu bà gắn lên vài cái quả cầu nhỏ bé, một vài sợ dây kim tuyến, và vài cái bánh ngọt để dưới gốc cây thông.  Mẹ muốn Giáng sinh là lễ hội trong lòng mình chứ không phải là dịp mua sắm để chứng tỏ mình là người dư dả.  Mẹ cũng chẳng dư dả.  Mẹ đi làm công nhân vệ sinh cho một công ty giao thông.  Tiền lương của mẹ nếu chi tiêu vén khéo thì đủ để hai mẹ con đầy đủ cơm ăn áo mặc và một ít tiền dư ra để dành trả tiền đại học cho Xi.  Cây thông non này có thể làm tươi mát góc nhà của Xi, và mùi thơm sẽ giúp cho căn phòng hai mẹ con ở thoáng mát hơn.  Xi sẽ gắn lên vài bóng đèn nhỏ màu trắng vì Xi thích cái hình ảnh của những ngôi sao nở hoa trên cây.

Tôi, cây thông non ở giữa rừng, đang là mục tiêu ngắm nghía của hai người.  Cả hai đều có mục đích cao thượng, muốn đem niềm vui đến cho tha nhân.  Nhưng tôi còn trẻ, tôi không muốn phải hy sinh bản thân mình cho niềm vui của người khác.  Tôi muốn được làm cây thông ở giữa trời, giữa rừng.  Tôi muốn được vươn mình lên thật cao, cao hơn những cây thông khác.  Cao đến độ tôi có thể nhìn ngang tầm với những cây thông đã sống hằng trăm năm, hay có thể nhìn xuống những ngọn cây xanh khác.  Tôi muốn được hằng ngày nhìn thấy thung lũng Suối Lam, thấy dòng nước lượn lờ chảy reo vui giữa những tảng đá.  Hay mùa đông nhìn thấy một màu trắng tinh khiết bao trùm cảnh vật quanh tôi.  Tôi muốn nhìn thấy bầu trời đầy sao những đêm hè trong trẻo và đàn đom đóm bay chấp chới trong khu rừng đêm.  Tôi muốn được trò chuyện trong đêm với những nàng tiên bé bỏng mang ánh sáng trong lòng và đôi cánh ửng đủ thứ màu lấp lánh trong đêm.  Tôi muốn có thể trưởng thành rồi rải hạt xuống để có những cây thông non mọc lên thành rừng thông.  Mùi thơm tươi mát của tôi là để cho tất cả muôn loài được hưởng.  Tôi không muốn ngồi trong một góc nhà của bất cứ người nào, dù là một anh hùng dân tộc hay bà mẹ đảm đang rồi trở nên chết héo trong hai ba tuần hay một tháng.  Họ sẽ kéo cái xác héo của tôi ra bỏ ngoài đống rác.  Tại sao tôi phải hy sinh mạng sống của tôi cho hạnh phúc của kẻ khác?  Có ai khóc cho số phận của tôi không?

Nàng tiên bé Tinker triệu tập các bạn ngay sau khi cây thông bị đốn. 

  • Các bạn tiên bé của tôi ơi.  Chúng ta phải đi cứu cây thông vì có người đã đốn cây thông và mang đi chỗ khác.
  • Làm sao cứu được?  Chúng ta bé nhỏ như thế này mà cây thông dù chỉ là thông non cũng quá to lớn với chúng ta.
  • Ồ dễ dàng thôi.  Chúng ta chỉ cần dùng phấn bay, rải lên cây thông và đọc câu thần chú elevetera ba lần thì cây thông sẽ bay theo chúng ta.  Nếu chúng ta làm ngay đêm nay, mang cây thông về trong đêm Chúa ra đời, thì có thể cứu sống người bạn trẻ.
  • Thế thì hay quá.  Chúng mình đi thôi.

Sau ngày Giáng sinh, trời bỗng dưng ấm áp ở mức bốn độ C. thay vì ở độ âm nên chúng tôi đi rừng cho tiêu bớt số thức ăn sau bữa tiệc Giáng sinh.  Đi ngang qua con đường dẫn đến trại nuôi ngựa Watchung, tôi ngạc nhiên thấy cây thông vẫn còn đứng đó xanh tươi.  Không phải chỉ có mỗi mình tôi, trông gà hóa cuốc, thấy cây thông non biến mất và chỗ cây thông đang đứng chỉ là một nền tuyết trắng xóa. 

  • Phải cây thông cũ không?  Hay là cây thông nào khác?
  • Đúng là nó rồi.  Ở dưới gần gốc cây vẫn còn hai cái lục lạc kia kìa.
  • Nhưng mà hôm đó mình nhìn kỹ lắm, chỉ thấy toàn tuyết thôi.
  • Chắc tại chúng mình già nên lẩm cẩm.
Ở dưới gốc thông, bên trái có hai cái lục lạc, một cái nhìn thấy rõ ràng còn cái kia bị khuất sau nhánh cây.

Một ngày mùa đông

Một ngày mùa đông của tôi giản dị và im lặng. Hôm qua trời rất ấm, nhiệt độ cao nhất trong ngày lên đến 56 độ F. (chừng 13 -14 độ C.) chúng tôi làm một chuyến đi bộ trong rừng cho khỏe người. Màu sắc của rừng mùa đông là lớp rêu mọc trên một khúc cây, màu xanh của rêu và các cọng mỏng manh màu đỏ mọc từ lớp rêu. Tôi chẳng biết gọi nó là gì.

Tôi chụp sợi dây leo, lớn lên theo cây rừng, rất dài thả từ trên ngọn xuống đất. Cắt (hay chặt vì dây có đường kính khá to khá cứng và dai) ở khúc gốc gần mặt đất là có thể đánh đu chuyền từ cây này sang cây khác theo kiểu người rừng Tarzan. Không thể xóa hay làm mờ mọi thứ chung quanh tôi chỉ có thể xén bức ảnh cho hẹp lại để có thể nhìn thấy sợi dây tuy dài nhưng nhỏ bé chìm khuất với mấy cây cao nghều nghệu.

Trên một gốc cây có khắc chữ. Ở cây bên trái hàng chữ là Russen và bố ngày 15 tháng 1, năm 2005, kỷ niệm của hai cha con đã 14 năm chứ ít ỏi gì đâu. Còn cây bên mặt là của Julia M. với bố. Họ đến nơi đây và ngày 3 tháng 12 năm 98. Cô bé ngày xưa Julia giờ đã trưởng thành, tuổi của cô, cộng thêm 21 năm. Chẳng biết có bao giờ họ trở lại nơi này để nhớ lại những ngày còn bé?

Mặt hồ có những vòng tròn ngộ nghĩnh. Tôi phải leo lên một gò đất cao và xa hơn mới có thể chụp được ảnh vòng tương đối tròn. Đứng gần thấy ảnh trẹt lét và vòng tròn lại có hình bầu dục.

Những vết chân chung quanh mặt băng còn đọng tuyết có lẽ là của thỏ hay một con thú nhỏ nào đó thích đùa chơi lăng quăng trên mặt băng, chứ băng chưa đủ dày và cứng để chịu được sức nặng của người.

Nước suối chảy ngầm dưới lớp băng mỏng.

Bốn cậu bé, dưới sự trông nom của hai bà mẹ, đã ném lên mặt băng của hồ bao nhiêu là đá.

Chúc tất cả các bạn niềm vui đầm ấm và hạnh phúc với gia đình, trong đêm Giáng sinh. Chỉ cần một ngày bình thường giản dị cũng đủ hạnh phúc lắm rồi, phải không các bạn.

Đàn ông Nhật

Nhà nghệ sĩ mặc y phục cổ trình diễn vĩ cầm.

Hôm trước viết một blog về phụ nữ Nhật, nên để cân bằng tôi nghĩ nên có một bài về đàn ông Nhật. Đáng lẽ khi dùng chữ Hán Việt phụ nữ để nói về đàn bà thì phải dùng chữ gì đó bằng Hán Việt để chỉ đàn ông, nghệ thuật viết cho cân xứng, nhưng tôi không biết chữ ấy, chẳng lẽ là phu nam? Hừ, làm gì trong từ vựng Hán Việt có chữ phu nam. Thế thì tại sao không dùng chữ đàn bà quách cho rồi? A ha, xin thưa với các bạn, vì tôi đã lỡ viết phụ nữ rồi, không muốn sửa lại. Mà chữ phụ nữ để chỉ đàn bà dường như trân trọng hơn. Phải vậy không?

Mà thật ra tôi cũng chẳng biết gì về những người đàn ông này. Chỉ trên đường đi nhìn thấy thì nghĩ rằng nếu viết kể ra có lẽ cũng… hay hay. Buổi sáng hôm ấy tôi với ông Tám đi Ueno Park ở Tokyo. Đây là một trong những công viên nổi tiếng của Tokyo. Công viên này và công viên Shinjuku hao hao giống với Central Park của Mỹ. Không giống về kích thước hay thiết kế, mà giống cách sinh hoạt. Ở giữa thành phố lớn, đất mắc như vàng, hay hơn vàng, mà lại có một công viên cho người ta đến vui chơi, giải trí. Có nghệ sĩ trình diễn nhạc và các tiết mục khác nhằm làm vui du khách.

Hai người đeo hai cây đàn, họ có vẻ là hai nghệ sĩ trình diễn nhạc trên đường phố.
Ông Tám và người nghệ sĩ vẽ chữ. Ông có nói tên của ông, tôi có ghi lại đâu đó rồi đánh mất. Sorry. Ông bảo ông vẽ chữ trên mặt đất bằng nước nhưng nó rất lâu khô và ít nhòe vì thế ông Tám nghĩ là có thể có pha thêm hóa chất gì đó. Nhà vẽ chữ này rất vui vẻ thân thiện. Ông hỏi khách đi ngang đạo gì, hễ là đạo Do Thái thì ông vẽ ngôi sao sáu cánh. Ông hỏi tuổi gì, sau đó ông vẽ hình các con giáp. Ông hỏi nghĩ gì, vui thì ông vẽ chữ Nhật hay Hán tự niềm vui, mặt cười,… Một việc làm thú vị của một người thú vị. Nếu tôi nhớ không lầm thì ông đã về hưu và vẽ chữ trong công viên để làm vui. Tôi không thấy ai tặng tiền bạc gì cả.
Người đàn ông này đi nuôi cầm thú hoang trong công viên. Con quạ này bay theo ông. Ông đi đâu nó đi theo đó, đậu gần đó. Có lẽ ông không muốn tôi chụp ảnh ông nuôi cầm thú hoang nên ông cứ đi chỗ nọ chỗ kia mà không để thức ăn xuống. Có lẽ ông chỉ cho chúng ăn khi tôi quay đi. Có một con mèo đen cũng đi theo ông, và hễ ông thấy nó rẽ vào chỗ nào khác để lẩn tránh người (là tôi) thì ông đi trước đón đầu nó. Ở công viên Nhật có rất nhiều quạ, con nào cũng to béo, và tiếng kêu của chúng rất chối tai, khó nghe. Cứ quang quác nghe dễ sợ lắm.
Một buổi trình diễn của các cô ca sĩ nhạc rock trẻ. Hầu như 90 phần trăm của đám đông này là đàn ông Nhật. Có người trạc năm mươi, phần lớn là ba mươi và bốn mươi. Các cô có vẻ chừng chưa đến hai mươi, váy ngắn nên chân ngắn cũng thành chân dài. Các ông la hét, nhảy múa, cổ vũ, đưa nắm tay lên trời, kích động chẳng thua gì các cậu đôi mươi.
Người này ngồi ở góc phía trước bức tường có nước chảy trên mặt. Ông đang nghĩ gì trong một buổi sáng đầy nắng như hôm ấy?

Vài tấm ảnh không đẹp nhưng thích

Inkie, còn gọi là Mr. Mun. Có lẽ là con mèo lâu năm nhất trong đám mèo hoang. Nhìn thật là ngầu, bắt đầu có vẻ bớt sợ loài người. Thường đi chung với mèo Anh, một già một trẻ khá thân thiết.
Mèo xám
Nụ hoa hibiscus khô tuyết bám bên trên. Hibiscus là hoa dâm bụt. Có người nói nó là phù dung, có người nói không phải phù dung. Có người gọi là hoa mộc cận (phiên âm từ tiếng Hán Việt).
Cũng là hoa hibiscus.

Phụ nữ Nhật

Ấn tượng đầu tiên của tôi với phụ nữ Nhật là họ rất tử tế và dễ thương. Tôi rất tiếc đã không đủ dạn dĩ để hỏi xin chụp một tấm ảnh chung với những người phụ nữ này.

Người thứ nhất chúng tôi gặp là đêm đầu tiên ở Kyoto. Chúng tôi xuống xe buýt đường dài Tokyo-Kyoto thì trời đã tối. Việc đầu tiên là đi tìm khách sạn. Nhưng trước khi đến khách sạn thì phải đón xe điện ngầm. Và trong lúc chúng tôi đang châu đầu vào tấm bản đồ, ngơ ngác tìm lối ra khỏi nhà ga thì cô ấy đến gần. Cô có lẽ cũng ở tuổi bốn mươi, nhỏ người, trắng trẻo, đeo mắt kính cận. Cô hỏi chúng tôi đi đâu khi chúng tôi đưa địa chỉ khách sạn cô hăng hái bảo đi lối này. Rồi cô tự động, nhấc cái va li nhỏ của tôi, xăm xăm lên, xăm xăm xuống, vô số bậc thang trong cái nhà ga to lớn ấy. Mặc cho tôi phản đối, không sao đâu, tôi xách nổi mà, cô cứ vui vẻ tranh cái va li và lôi tôi đi. Cô đi nhanh đến độ tôi ngó qua ngó lại ông Tám của tôi bị bỏ lại phía sau đâu mất. Sau khi đi một đoạn đường khá dài, đến một chỗ ngay ngã tư rộng lớn, cô chỉ, ông bà đi lối này, cô xem lại google trong điện thoại, đi độ năm blocks sẽ đến khách sạn. Dọc đường cô kể bố của cô đã từng làm việc và ở bên Mỹ một thời gian khá dài. Chúng tôi cám ơn cô. Tiếc là không xin chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm.

Người thứ nhì, buổi sáng, chúng tôi tìm đường đi đến một chỗ nào đó ở Kyoto. Cũng đang châu đầu vào bản đồ, thì một cô đến gần, hỏi ông bà muốn đi đến nơi nào. Sau khi xem địa chỉ, cô dẫn chúng tôi đi, bảo rằng cô đi làm cũng cùng con đường. Khi biết chúng tôi từ Mỹ đến cô nói cô đã từng đi chơi ở Mỹ. Cô có một cửa hàng chuyên đổi tiền cũng ở gần trạm xe buýt chúng tôi muốn đến. Cả hai cô đều nói tiếng Anh ngập ngừng, có lẽ vì ít thực tập nói, nhưng cô thứ hai viết tiếng Anh rất lưu loát. Cô viết có lẽ giỏi hơn tôi. Tôi biết vì ông Tám xin e-mail của cô và bắt tôi viết e-mail cảm ơn.

Người thứ ba, chúng tôi gặp khá nhiều lần. Đó là một cô sinh viên, học ngành Artificial Intelligence, làm việc ở tiệm 7-11 gần khách sạn, chúng tôi thường đến mua thức ăn. Cô sốt sắng, nhanh nhẹn, nói tiếng Anh không giỏi lắm, nhưng cả cô và tôi đều rất giỏi ở chỗ đoán ý người kia muốn nói gì. Tôi mua bốn ống kem dưỡng da, hai ống kem dùng cho da tay, hai ống dùng cho da mặt, mang về làm quà. Tôi nhờ cô giải thích sơ qua cách dùng và cô vui vẻ hướng dẫn. Có một đôi ngày đến đó đi chợ không gặp cô chúng tôi có cảm tưởng như thiếu thiếu cái gì đó, chẳng hạn như một sự ân cần thân thiện.

Người thứ tư, chúng tôi gặp hầu như liên tiếp chín đêm ở khách sạn chúng tôi trọ. Cả bốn cô đều nhỏ người, tầm thước, da trắng, và xinh xắn. Cô thứ tư là bar maid của khách sạn. Tuy phục vụ ở quày rượu nhưng cô ăn mặc giản dị. Khách sạn có phục vụ điểm tâm nhưng ăn tối thì nhiều người mua thức ăn ở gần đó mang về “bar” của khách sạn. Cô thường đến tình nguyện hâm nóng thức ăn cho mọi người, kể cả chúng tôi. Người Nhật không nhận tiền típ, tôi tặng cô một ít kẹo chocolate ông Tám mang theo dự trữ những khi tôi cần tiếp dưỡng năng lượng cấp tốc những ngày đi bộ nhiều. Tôi tiếc là không chụp ảnh cô. Cô nói tiếng Anh không nhiều lắm nhưng đủ để hai bên hiểu nhau.

Người thứ năm. Cô nhân viên của trung tâm cung cấp tin tức, chỉ dẫn du khách (Information Center ) Shinjuku, nói tiếng Anh toàn hảo, nhã nhặn, tử tế, lịch thiệp. Cô chỉ đường cho chúng tôi đến bến xe buýt đi Kyoto.

Họ ít dùng tiếng Anh, nhưng đa số khi mình hỏi bằng tiếng Anh họ đều có thể trả lời khá dễ dàng. Có một người phụ nữ làm công việc bảo vệ hành khách trong lúc lên xuống các toa xe điện ngầm có thể chỉ đường cho chúng tôi bằng tiếng Anh khá trôi chảy, làm tôi ngạc nhiên hết sức. Hai tuần ở Nhật, tôi không gặp trường hợp nào có thể khiến tôi phàn nàn.

Tấm ảnh phía dưới, chụp ở trên tường khách sạn tôi ở chín đêm.

Tôi vẫn tin là có thiên đường. Nhưng ít ra tôi biết đó không phải là một nơi chốn mà bạn có thể tìm kiếm, bởi vì nó không phải là chỗ bạn đến, mà là cái cảm giác bạn nhận ra, trong một khoảnh khắc của cuộc đời, bạn là một phần tử thuộc về một cái gì đó (như một nhóm bạn, một phong trào, xã hội…). Và nếu bạn sống trọn vẹn trong cái khoảnh khắc đó, nó sẽ tồn tại mãi mãi.