Cuối năm tâm sự

Từ bây giờ cho đến đầu năm, nói toàn chuyện negative không nha. Đầu năm sẽ đăng tiếp bài thức ăn.

Hôm lễ Tạ ơn, tôi đi xem phim “Loving Vincent” với cô con út. Lễ Giáng sinh, cô con lớn về, cả ba mẹ con đi xem phim “Lady Bird.” Ngày hôm đó mưa dầm dề. Tôi lái xe, đứa lớn ngồi phía trước. Tôi nói có vẻ như than phiền, chọn nhằm ngày mưa ướt át. Đứa nhỏ ngồi phía sau, nói vọng lên, “Mẹ có thể quay xe trở về nếu không muốn đi xem.” Tôi hơi ngỡ ngàng, vì nói như thế, theo người Việt là nói lẫy. Nó lập lại lần nữa, nhưng tôi vẫn chưa quyết định. Sau đó nó nói thêm, “nhưng người ta nói phim này hay lắm.”

Hôm đi xem Loving Vincent, tôi và cô út đã thấy chiếu thử. Lady Bird là tên cô gái tự đặt cho mình. Cô đòi đi học ở thành phố New York, trong khi nhà cô đang ở Sacramento, thủ đô của California. Gia đình cô đang túng thiếu và quan hệ của hai mẹ con luôn luôn căng thẳng. NYU tiền học cao, cuộc sống ở thành phố New York đắt đỏ, Lady Bird thích học về nghệ thuật. Cãi nhau trên xe, bà mẹ bảo “cái ngữ của ‘mày’ chỉ có nước học hết trung học, đi học vớ vẩn đâu đó, vô tù, trở ra, vớ vẩn tiếp.” Dùng chữ ‘mày’ cho nó ly kỳ chứ người Mỹ họ dùng chữ ‘you’ hiểu là con thì cũng được. Tôi chỉ mới xem một lần, nhớ đại khái không đúng lắm, nhưng chữ vô tù là chắc chắn có trong câu nói của bà mẹ. Đó cũng là câu nói làm cho tôi muốn xem phim này. Ngay lúc đó tôi đã tự nhủ “Bà mẹ này ăn nói dữ tợn ghê. Ít ra mình đã chẳng dữ tợn như thế.” Lady Bird nghe mẹ nói xong, mở cửa xe đang chạy, nhào xuống đường. Không chết. Phim mà, mới vô khúc đầu, vai chính mà chết thì còn gì để xem.

Quan hệ của mẹ và con gái không luôn luôn dễ dàng và tốt đẹp. Tôi thấy trên mạng có những người con hiếu thảo yêu mẹ hết lòng, và những người mẹ vui mừng trước sự chăm sóc của con. Tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Có con ngoan, thành công, và làm ra nhiều tiền, thật là sự nuôi dạy thành công của người mẹ (và của người bố nữa chứ). Phim Lady Bird nói về mối quan hệ không tốt đẹp giữa mẹ và con gái. Ở tuổi của tôi, tôi hiểu vì sao bà mẹ có thái độ như thế. Nhưng qua phim này, tôi cũng hiểu nỗi niềm của những cô gái trẻ. Họ không đòi hỏi được sinh ra, và để trở thành một người trưởng thành có thể tự kiếm sống, được sống theo ý thích, được theo đuổi mộng ước của họ, thật là không dễ dàng.

Bà mẹ như thế, nhưng đứa con cũng chẳng kém gì. Khi bà mẹ than phiền nuôi con tốn kém. Lady Bird nhảy dựng lên, “cho tôi một con số đi.” Cô lập đi lập lại hai ba lần, người xem vỡ lẽ là cô muốn nói tốn bao nhiêu, mai mốt cô đi làm có nhiều tiền sẽ trả lại tiền công nuôi. Bà mẹ lạnh lùng phán cho một câu. “Cái ngữ của mày, tao sợ là mày chẳng bao giờ có thể trả nổi số tiền đó.” Sợ chưa! Tôi dám chắc các bà bạn của tôi và kể cả tôi nữa, chẳng bao giờ dám nói toẹt ra như thế này. Sợ mai mốt con bỏ mình vào viện dưỡng lão xấu thậm tệ, và chẳng bao giờ đến xem mình còn sống hay không.

Tôi bắt đầu nhìn “sự bướng bỉnh, ngu dại, hỗn láo” của cô gái trẻ bằng một quan điểm khác từ khi tôi xem một phim của Lena Dunham. Tôi không còn nhớ tựa đề của phim, chỉ nhớ là phim rất khó xem, khó thích. Nhân vật của Lena Dunham rất khó thương. Phim nói về một cô gái mới học xong đại học, không tìm được việc làm, về nhà ở với mẹ, làm đủ trò ngu xuẩn rồ dại. Dẫn bạn về nhà nhậu tưng bừng, bạn ăn cắp thêm vài chai rượu. Cô nàng (nhân vật) hẹn hò với bạn trai, một anh chàng bá vơ nào đó nhưng vì nàng đang cô đơn, thất nghiệp, thất tình, hai người làm tình trong một cái ống cống (pipe, còn sạch, để trên mặt đất). Ngay cả người trẻ cũng thấy nhân vật này không ngoan, khó ưa. Cuối phim cô gái về nhà rất khuya, với tất cả những nỗi niềm thất vọng, chui vào giường ôm lưng mẹ, cố tìm kiếm một chút an ủi. Bà mẹ trong phim lại rất dịu dàng với con. Xem xong cuốn phim tôi bỗng thấy trắc ẩn cho những cô gái dường như lạc hướng, không biết mình là ai, tìm gì, làm gì để được những thứ mình muốn. Ngay cả được người khác phái yêu thương cũng là một chuyện quá xa vời. Quả thật không dễ dàng để trở thành người khôn lớn và thành đạt, như mộng ước của bố mẹ.

Xem “Lady Bird” xong, trên đường về, tôi nói thật lòng. “Mẹ rất tiếc đã mang các con vào đời.” Những ngày vất vả, tôi vẫn thầm trách má tôi đã sinh ra tôi. Nhiều lúc tôi ước, phải chi mình đừng bị sinh ra đời.  Cô lớn nhà tôi xem phim khóc sướt mướt. Trong rạp chiếu bóng tôi nghe rõ mồn một cái hít thở nghẹt mũi của cô, tiếng khóc nuốt vào bên trong thành cái run rẩy của đôi vai. Những chỗ cảm động là lúc anh bạn trai, từng chia sẻ với cô gái những cái hôn lãng mạn dưới trời sao, bị cô gái bắt gặp chàng ta hôn một chàng trai khác trong phòng vệ sinh. Chàng trai về sau ôm cô bạn gái khóc ngất, van nài cô đừng nói lại với ai giới tính của chàng. Thêm một chỗ làm con tôi, 27 tuổi, khóc nức nở, còn nhiều hơn khi đến một ngày nào đó mẹ chết, là khi Lady Bird hỏi rằng “sao mẹ không thích con.”

Người Mỹ họ có cái quan niệm, vợ chồng, cha mẹ và con cái tuy vẫn yêu thương nhau, nhưng họ có thể không thích nhau. Người mình thì cho là không hợp tính hay không hợp tuổi, khắc khẩu v.v… . Người Mỹ họ đi xa thêm một chút, bảo rằng mình có thể không thích hành động, thái độ, hay những chuyện con cái làm, nhưng không phải là không thích người con.

Kết cục thì vẫn như người xem phim có thể đoán trước. Đứa con vẫn đi học xa, cha mẹ vẫn gồng mình đáp ứng những nhu cầu tài chánh và vật chất cho đứa con. Những khó khăn cô vấp phải trong cuộc đời khiến cô thương mẹ hơn. Người mẹ thì trước sau vẫn yêu thương con, ở xa khiến những vết nhàu nát trong quan hệ mẹ con có cơ hội trở nên thẳng thóm trở lại.

Người Việt mình đã nói, mưa từ trời rơi xuống, chẳng bao giờ từ dưới đất trồi lên. Những đứa con, về sau trở thành cha mẹ, nhìn lại mới có thể hiểu và thông cảm thái độ của cha mẹ.

Thức ăn và tình yêu

Quails in rose-petal sauce
Quails in Rose-Petal Sauce

“Chia sẻ thức ăn với người khác là một hành động biểu lộ sự thân thiết và chúng ta không nên xem nhẹ hành động này.” Trích trong truyện ngắn  “An Alphabet for Gourmets” của M. F. K. Fisher

Người Việt mỗi lần Tết thường tặng quà bằng thức ăn. Cặp bánh tét, hộp mứt, cặp dưa hấu là những món quà dùng để bày tỏ lòng tri ân, sự quí mến, hay lòng kính trọng. Những món quà này được dùng để bày tỏ cảm tình với người được tặng quà. Người Việt tránh chuyện tặng quà lẻ số, bánh tét hay dưa hấu thường được tặng một đôi, ám chỉ tình yêu đôi lứa. Tôi vẫn tưởng chỉ có người xứ nghèo mới dùng thức ăn làm quà. Khi quan sát văn chương và phim ảnh Hoa Kỳ tôi ngạc nhiên nhận ra rằng, người Mỹ cũng như người ở nhiều quốc gia cũng dùng thức ăn làm quà. Hơn thế nữa, thức ăn trong truyện hay phim ảnh thường gói ghém một thông điệp: Tình Yêu.

Chocolate (sô cô la) là biểu tượng của tình yêu. Hằng năm vào ngày lễ ca ngợi tình yêu, Valentine’s Day, người ta tặng nhau kẹo sô cô la.  Ở Nhật thì phụ nữ tặng kẹo sô cô la cho bạn trai. Forrest Gump, một nhân vật điện ảnh do Tom Hank thủ vai, là một anh khờ, tuy chỉ số IQ của anh chỉ có 70 điểm, anh cũng biết mang tặng kẹo sô cô la cho người con gái anh yêu mến từ thời thơ ấu, Jenny. Câu nói nổi tiếng của Forrest Gump là: “Cuộc đời cũng như một hộp kẹo sô cô la. Bạn không bao giờ biết viên kẹo bạn chọn sẽ có mùi vị gì.” Loại sô cô la trong hộp của Forrest Gump là chỉ có một lớp mỏng sô cô la bọc bên ngoài, nhân là đường pha thêm nhiều loại mùi vị. Người ta dùng sô cô la làm biểu tượng của tình yêu, vì tương truyền, sô cô la làm tăng chất serotonin trong máu làm người ăn có cảm giác như đang yêu, hay được yêu.

Nhắc đến sô cô la, tôi nhớ đến phim “Like Water for Chocolate.” Laura Esquivel là tác giả của quyển sách và cũng là người viết kịch bản phim “Như Nước Cho Sô Cô La.” Phim ảnh và truyện ngoại quốc khó có tiếng vang trên thị trường Hoa Kỳ, nhưng cả phim và truyện “Như Nước Cho Sô Cô La” đều được nhiều người ái mộ. Phim thu vào hai mươi triệu USD, một con số đáng kể nếu không nói là nhiều nhất cho bất kỳ phim ngoại quốc nào. Quyển sách được chia làm mười hai chương, theo mười hai tháng trong năm. Mỗi chương được bắt đầu bằng một món ăn của Mexico.

Tita de la Garza, nhân vật chính, là một người nấu ăn rất ngon. Sinh ra trong nhà bếp, lớn lên trong nhà bếp, học nấu ăn với bà nhủ nhũ mẫu từ thuở còn ấu thơ, mười lăm tuổi trở thành người nấu ăn chính cho cả gia đình khi bà nhủ nhũ mẫu chết bất ngờ. Khi được hỏi công thức nấu ăn, nàng tận tình chỉ dẫn, và luôn luôn kèm theo câu nói. “Nguyên liệu chính của món ăn này là tình yêu. Nhớ cho thật nhiều tình yêu vào món ăn này.” Nghĩ cho cùng, khó mà nấu một món ăn cho thật ngon, nếu bạn không bỏ ra nhiều thì giờ để chuẩn bị và thực hiện với một sự chú ý đầy tâm huyết. Món ăn đặc biệt nhất của Tita là món “Quails in rose-petal sauce” hay chim cút và nước xốt hoa hồng.

Đây là một đoạn ngắn trong một bài tản mạn về thức ăn trong văn chương và phim ảnh. Phần về trái lựu trong bài Trái Cấm cũng là một đoạn trong bài này. Bài khá dài, gồm chung lại khoảng hơn hai mươi trang. Tôi nghĩ chẳng ai có thì giờ để đọc bài dài như thế, nhưng khi đọc theo chủ đề tôi thấy có nhiều điểm thú vị quá nên cứ ghi ghi chép chép. Có lẽ cứ vài ba ngày thì tôi trích đăng một đoạn.

Những điều ngại ngần

Tôi muốn viết chuyện này mấy hôm nay nhưng ngần ngại, sợ bị quở. Tuy nhiên, bây giờ gần cuối năm, không viết để sang năm mới không tốt. Để lâu nữa đến Tết lại càng không nên. Do đó, báo trước, bạn nào chỉ thích đọc cái gì vui vui, đời sống nhẹ nhàng, thì xin đọc bài sau. Tôi sẽ đăng bài viết về thức ăn trong phim ảnh. Còn bài này thì nói về hai người chết và một người bị bệnh (thật ra đó là con mèo chứ không phải người ta).

Ông Steve, chồng của bà Robin, người hàng xóm có căn nhà vách màu đỏ tôi thường hay chụp ảnh cái cửa sổ mỗi khi tuyết rơi vì màu đỏ nổi bật trên nền tuyết trắng, qua đời hồi tuần trước. Ông bị bệnh Parkinson, được định bệnh có lẽ trước năm 2012. Vì năm 2012, bão Sandy, cả xóm bị cúp điện nên gặp nhau ngoài đường tôi nói chuyện với bà Robin, còn ông Steve thì ở trong nhà. Tay ông bị run không kiểm soát được, ông cứ phải d giấu bàn tay trong túi áo. Thỉnh thoảng vẫn thấy ông thổi lá, nhưng không còn làm việc ngoài sân nhiều như trước. Ông suy thoái nhiều rồi qua đời ngày thứ Ba tuần trước (12/19/2017).  Ông được 68 tuổi. Tôi đi viếng ông lần cuối ở nhà quàng vào ngày thứ Năm (12/21/2017). Đám tang người Mỹ không có kèn trống ồn ào, cũng chẳng ai khóc lóc lăn lộn. Mọi người tụm năm tụm ba, ăn mặc thật trang trọng, nói chuyện với nhau, cũng cười nhỏ, đùa nhẹ nhàng. Tôi gặp ở đám tang những người hàng xóm cũ đã dọn đi.

Sáng thứ Ba, sau ngày lễ Giáng sinh tôi đi làm trở lại. Vào trong nhà bếp thấy trên bảng thông tin có dán một bài cáo phó cắt trên báo. Người chết là Bob, họ của ông có nghĩa là trẻ, đã từng là kỹ sư trưởng của ban đường ray (track). Ông chết ngày 12/16/2017, trong giấc ngủ. Ông được 67 tuổi. Ông về hưu năm 2010, khi ông vừa đúng 60 tuổi, tuổi sớm nhất được về hưu non, lãnh trọn tiền lương hưu (không phải là tiền lương chính) không bị trừ tiền vì về hưu sớm. Những năm trước khi về hưu ông không chịu làm gì cả, gây khó khăn trở ngại cho nhiều người khác. Ông cao lớn, tóc bạch kim, trông ông còn đẹp dáng hơn cả Robert Redford. Tính tình ông vui vẻ, nhưng ông không chịu làm việc mà những người khác cần ông phải làm. Vì ông là kỹ sư trưởng nên nếu ông không làm thì nhân viên ông được nghỉ. Ai muốn rầy la gì thì phải qua ngưỡng cửa mà ông đứng gác phía trước.

Nora của tôi thì cứ thỉnh thoảng lại ói. Tôi mượn sách và phim của thư viện về săn sóc mèo tìm hiểu các chứng bệnh của mèo. Đã mang đi bác sĩ một lần, tốn hơn năm trăm đồng, thử máu và nước tiểu (không có bệnh gì cả), ngừa lãi, trừ bọ chét. Tôi mua thuốc trị bọ chét, xà bông tắm cho mèo về tắm Nora. Tôi đoán nó ra sân, bị cây cỏ có độc làm ngứa ngáy, bị bọ chét từ nai, và mấy con mèo hoang chẳng hạn, nên bị ngứa. Ngứa thì liếm lông, rồi bị dính lưỡi, nuốt vào lại bị mắc nghẹn lông, và vì thế nên bị ói. Cứ như thế theo cái vòng lẩn quẩn. Cô út đòi đưa mèo đi nhà thương lần thứ nhì, tôi cũng ừ. Biết là tốn tiền nhưng không thể từ chối. Rồi có lúc mình cũng phải tự hỏi, mình có thể chịu tốn bao nhiêu tiền vào một con mèo? Có ai ra giá cho mạng sống của một “người” thân? Hỏi lẩn thẩn chơi chứ mèo tuy là thú cưng nhưng vẫn chỉ là thú. Còn nếu là người ta thì sao? Một câu hỏi không dễ trả lời.

 

Sắp trở lại nhịp điệu bình thường

Bình minh
Ngồi trên xe lửa khi vào gần đến thành phố, xe lửa ngừng lại chờ cho một chuyến khác đi trước 

Chút nữa, cô lớn thức giấc và sẽ lái xe về Kentucky. Cô nhỏ thì đến 6 tháng Giêng. Mấy hôm nay ăn uống nhiều quá. Cô em chồng hăm dọa sẽ cho ăn một đợt nữa mừng tết Tây. Tối hôm qua thì mừng sinh nhật của chồng cô, mừng nhà mới, mừng Giáng sinh, cô đãi ăn một bữa thật to. Ngon như “Babette’s Feast.”

Mina

Cô lớn nhà tôi đi đâu cũng nhặt mèo hoang về nuôi. Cô đã có hai con mèo, Tipple và Henrie. Đây là thành viên mới nhất trong gia đình của cô. Mina. Lần này Ách Cơ chỉ mang theo Mina, để hai nàng kia nhờ bạn trông coi. Chưa đầy hai tuổi, Mina vẫn còn rất trẻ con. Sau vài tiếng đồng hồ trốn dưới gầm giường, Mina tung tăng khắp nơi. Trưa qua tôi nằm xem phim trên ghế sô pha, Mina lên nằm chung, chui vào trong chăn, ló đầu ra, chắc nó tưởng nó là một em bé (người ta).

Trời lạnh tê tái. Trong mười ngày sắp đến có nhiều ngày nhiệt độ xuống đến 4 độ F (-15.5 độ C). Bắt đầu từ tuần này, mỗi tuần tôi chỉ làm việc ba ngày thôi. Chuẩn bị, chỉ còn tám tháng nữa thôi.

Trái cấm

Quả lựu
Trái cấm

Hôm trước, chẳng nhớ là hôm nào, nhận được quà của chị chủ biên Gió O. Mấy quả lựu thật là to, chưa hề thấy trong chợ bán lựu to như thế. Lựu này ép lấy nước uống là ngon lắm. Sẵn có mấy quả lựu, tôi kể bạn nghe chuyện cổ tích.

Từ thuở xa xưa, người ta đã dùng thức ăn để cám dỗ. Bạn biết mà, ở vườn Eden, con rắn đã xúi Eva ăn quả táo. Sau đó Eva dụ dỗ Adam. “Ta ghé răng cắn vào, miếng môi ngọt đắng,” chuyện gì xảy ra sau đó bạn biết rồi, xin miễn nhắc tới. Con rắn ngày sau biết lỗi của nó nên mỗi mùa lột da để nhìn rõ bản chất của nó. Chuyện rắn lột da thì không phải là huyền thoại, tôi chỉ dùng mấy câu hát của ông Cohen để bịa chuyện cho vui.

I heard the snake was baffled by its sin.
He shed his scales to find the snake
within.

Còn một chuyện cám dỗ người ta ăn trái cấm nữa, trong huyền thoại Hy Lạp ít được chú ý hơn.

Zeus, chúa tể của các vị thần, chia thế giới làm hai cõi. Zeus kiểm soát cõi dương. Ông chia quyền cai trị cõi âm cho người em tên là Hades. Thần Zeus  tính tình lang chạ gặp nữ thần nào xinh đẹp vừa mắt là lấy làm vợ lẽ. Demeter, rất xinh đẹp có một đứa con gái với Zeus, đặt tên là Persephone. Demeter chịu trách nhiệm nuôi dưỡng cây trái mùa màng, mang lại no ấm cho cả thế giới. Persephone xinh đẹp hơn cả mẹ của nàng. Một ngày Persephone mê mải hái hoa trên cánh đồng đủ loại hoa như hồng, crocus, violets, diên vỹ, dạ hương lan đi xa hơn vùng đất mẹ nàng cho phép. Persephone vô tình không biết cánh đồng này là do Zeus biến hóa ra với mục đích làm bẫy bắt nàng đem về làm vợ của Hades. Persephone là con của Zeus và Demeter, do đó Hades là chú của nàng. Theo quan điểm đạo đức ngày nay, Zeus và Hades phạm tội loạn luân. Trước mặt Persephone là một cánh đồng hoa thủy tiên, màu hoa vàng sáng rực như mặt trời, và hương thơm ngát từ trời phủ xuống bao bọc cả cánh đồng. Khi Persephone cúi xuống hái hoa, thì mặt đất nứt ra. Từ lòng đất bay lên một vị thần và cỗ xe ngựa. Vị thần này tóm lấy Persephone,  đặt nàng lên cỗ xe rồi chở nàng đi mất dạng. Persephone kêu cứu nhưng không ai đáp lời. Tuy vậy có hai vị thần, Persaeus và Helius, nghe tiếng cầu cứu của nàng.

Demeter đi tìm con khắp nơi. Đau buồn, bà bỏ phế công việc, mùa màng chết rụi, mặt đất tắt nắng, trở nên lạnh lẽo tuyết giá. Trước nguy cơ cả thế giới bị chết đói Zeus ra lệnh Hades phải thả Persephone về trần nhưng Hades cãi lời. Hai anh em đồng ý với nhau nếu Persephone ăn bất cứ thức ăn nào của cõi âm, thì vĩnh viễn sẽ ở lại nơi đó. Nếu Demeter tìm được cô con gái trước khi nàng ăn thức ăn của cõi âm thì Hades phải giao trả cô gái về dương trần. Persephone từ khi bị bắt về âm ty, nàng tuyệt thực. Bảo rằng chỉ ăn thức ăn của mẹ trồng và sẽ nhịn đói cho đến khi nào được thả về với mẹ. Persephone không biết luật của âm ty chỉ tuyệt thực để phản đối hành vi cưỡng ép của Hades. Trước nguy cơ Persephone sẽ chết vì đói trước khi trở thành vợ của hắn, Hades tìm thức ăn của Demeter trồng để cám dỗ Persephone, nhưng vì Demeter đã biến địa cầu thành mùa đông, cây cỏ chết hết nên Hades chỉ tìm được một quả lựu đã héo khô. Hades bảo nếu Persephone không ăn nàng sẽ chết trước khi gặp mẹ. Hạt lựu cũng đã khô héo chỉ còn lại mười hai hạt. Persephone thấy quả lựu, nghĩ rằng đây là thức ăn của mẹ trồng do đó nàng nhấm nháp vài hạt lựu. Khi Demeter được lời mách bảo của Persaeus và Helius bà tìm xuống âm ty, gặp Hades để đòi lại con. Đến nơi thì Persephone đã lỡ ăn hết sáu hạt lựu. Vì thế hằng năm Persephone phải ở lại âm ty làm vợ của Hades sáu tháng và về dương trần ở với mẹ sáu tháng. Sáu tháng con gái ở xa là sáu tháng Demeter đau buồn và vì thế mặt đất giá lạnh, cây cối không trổ hoa kết trái. Từ đó về sau người trần có sáu tháng mùa thu và mùa đông, còn sáu tháng kia là mùa xuân và mùa hè.

 

Tóm lược theo “Clasical Mythology” 6th edition, chapter 12, “Demeter and the Eleusinian Mysteries” của Mark P. O. Morford và Robert J. Lenardon.

Tuyết và tuyết và tuyết

Xin mời nghe một bài hát của Đức Huy Mùa Đông Sắp Đến Trong Thành Phố, qua giọng của một nữ ca sĩ rất được yêu mến, bằng phong cách jazz.

hung-tuyet
hứng tuyết
lặng lẽ
tổ ấm
rừng Watchung
dựa lưng
chốn vắng
lồng chứa thức ăn chim
lên đèn
theo dòng
thiếu nửa kia
sàn sân sau
ngon mắt

Trượt tuyết
hải âu xa xứ
chờ người bên sông

kè đá
xem trượt tuyết
một góc hồ Watchung
đèn đóng băng
xương băng
xương băng
sau cơn bão lớn
nhà người tí hon
chờ đợi ai
đống gỗ sau nhà
Sân trước nhà bên cạnh
Trúc oằn người
sân sau hàng xóm
Ghế chờ
Trái tim băng giá
rừng phía sau nhà
hàng rào ngăn tuyết
chờ đợi ai
goc-soi-va-khom-truc
gốc sồi và khóm trúc
doa-hoa-tuyet
đóa hoa tuyết
cho-doi-ai
chờ đợi ai?
cai-ghe-va-cay-thong-con
cái băng ghế và bụi thông

Những con sâu tuyết bay
Ngọn cây mùa đông
Vùi trong tuyết
Đống gỗ phủ tuyết
Giống như nấm tuyết
Gốc trúc
Cỏ khô vùi trong tuyết
Con đường trước nhà
Vết tuyết
Nhện tuyết hay bạch tuộc tuyết

 

Feb 17, 2011

Một buổi sáng mùa đông

sân trước
Sân trước lúc vừa sụp tối

Đêm qua lại có tuyết. Trước khi đi ngủ ông Tám nói sẽ có tuyết từ năm phân cho đến một tấc. Tôi sợ xe xuống driveway trơn tuột và tông vào xe nhà hàng xóm đậu trên đường. Ông bảo đem xe xuống đậu ở chỗ đậu xe cạnh khóm trúc. Tôi sợ đi xuống cái driveway rất dốc, trơn, có thể ngã. Tôi lại thầm nghĩ, sao lại phải đi làm lúc trời tuyết. Còn hai mươi ba ngày phép, thì cứ lấy một ngày nghỉ.

Sáng nay khi tôi mở mắt thì đã sáu giờ rưỡi. Bên ngoài không khí thật êm vắng. Trời tuyết, ít người lái xe trên đường, và tuyết làm tắt âm thanh.

sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân trước
Sáng sớm từ trong nhà nhìn ra sân.

Mấy tấm ảnh này chụp hồi cơn tuyết đầu mùa. Hôm nay thì cảnh vật cũng giống như mấy hôm trước.

sân sau
Cánh rừng sau nhà tuyết phủ

Tôi có một bài về thức ăn trong văn chương và điện ảnh, tôi viết đã mười một trang. Hôm nay tôi nghỉ ở nhà sẽ viết chăm chỉ. Tôi viết rất dễ nhưng khó tập trung tư tưởng để bắt đầu. Bao giờ tôi cũng viết lăng nhăng cái gì đó, như thể gõ cho trơn ngón tay, rồi mới thật sự viết bài mình muốn viết. Nhiều khi tôi lang thang mãi đến hết ngày mà chưa chịu bắt đầu.

tuyết trên cây tía tô
Tuyết trên bụi tía tô.

Sáng giờ tôi ngồi nghe nhạc, nhiều bài mùa đông rất hay. Nhưng tôi mời bạn nghe một bản nhạc quen thuộc, được chơi theo phong cách jazz, người biểu diễn dương cầm và kèn saxophone là Lorn Leber. Đố bạn biết bản nhạc tên gì.