Mùa thu vẫn sống dài theo năm tháng

Thơ của Võ thị Như Mai. Mời bạn thưởng thức. Bài thơ này bạn viết để đọc kèm theo với mấy tấm ảnh chụp cây lá mùa thu của tôi chụp hôm trước có cùng tựa đề.

Võ Thị Như Mai

via Mùa thu vẫn sống dài theo năm tháng

Tặng bạn

Ven một cánh rừng mùa thu
Màu lá đỏ in nền trời xanh thắm
Mà không, bầu trời nhạt hay đậm
Tôi cũng quên, chỉ tiếng lá rất dòn

Có thể nàng khe khẽ bước chân thon
Sợ đôi nai quên tròn xoe đôi mắt
Có thể nàng băng băng qua căn nhà im bặt
Kẻo lỡ chuyến xe ra phố mỗi ngày

Nếu chẳng vội gì nàng sẽ dừng lại để ngắm hàng cây
Bên bờ đập con suối trong veo rì rào – nhỏ nhẻ
Thung lũng xa xa chịt chằng bụi cây – vắng vẻ
Mùa thu yêu thương đong đưa mắt nàng sầu

Để đêm về tôi nghĩ ngợi đâu đâu
Nơi nào đó trên địa cầu có người con gái hát
Bằng bức tranh mùa thu không hề nhợt nhạt
Bằng trái tim yêu…

View original post 48 more words

Có thiên đường hay không?

lá rơi

Khi vụ thảm sát ở Las Vegas xảy ra, một người bạn hoang mang hỏi. “Ở nước Mỹ có an toàn hay không? Sao mà cứ có những vụ thảm sát như thế xảy ra. Vậy mà ai cũng bảo nước Mỹ là thiên đường.” Tôi cũng tự hỏi mình xứ Mỹ có (là) thiên đường hay không.

Chưa hết. Ngay sau đó, lại có vụ khủng bố ở ngay thành phố New York. Tên khủng bố lái xe truck loại nhỏ đụng những người đi xe đạp (trên đường dành riêng cho người đi xe đạp). Đa số những người này là người ngoại quốc, đến xem thành phố New York, để kỷ niệm ba mươi năm ngày tốt nghiệp Trung học của họ. Trong số người chết chỉ có một người ở New Jersey, và một người ở New York.

Hôm qua, lại có vụ bắn chết mấy chục người ở một nhà thờ vùng quê nhỏ bé thuộc tiểu bang Texas. Câu hỏi cũ về xứ Mỹ thiên đường lại trở về với tôi.

Tùy theo mình định nghĩa thế nào là thiên đường. Với những người vượt biên giới Mexico, tìm việc làm, kiếm tiền để nuôi sống người thân ở những vùng quê khô cằn sỏi đá, nghèo khó, ở Mỹ với đồng lương rẻ mạt, chưa được đến mức tối thiểu theo luật qui định, thì cuộc sống ở Mỹ với những siêu thị ngút ngút thức ăn, đường cao tốc mười mấy làn thì có lẽ họ xem cuộc sống ở Mỹ gần giống với thiên đường, một kiểu thiên đường giản dị và hạn hẹp.

Nói chuyện súng ống ở chốn xa vời làm chi; thôi, nói chuyện gần của hàng xóm đi. Mấy tháng trước, đầu con đường chỗ tôi ở, có nhà bị trộm. Trộm lấy xà beng cạy cửa. Nhà ấy sống theo kiểu người Mỹ chẳng giữ tiền mặt hay nữ trang trong nhà nên chẳng mất gì cả; chỉ tốn tiền thay cánh cửa. Mới tuần trước, nhà người em của người ở đầu đường, cũng bị trộm vào nhà. Chủ nhà mất vài trăm, tiền quà sinh nhật của mấy đứa con. Kẻ trộm lại cũng dùng xà beng cạy cửa. Đấy, ở Mỹ, người ta có súng ống (chuyện lớn), có trộm cắp (chuyện lặt vặt). Chuyện giết người, tiểu bang nào, thành phố nào cũng có, báo chí Mỹ đăng hằng ngày.

Làm việc ở thành phố mấy mươi năm, tôi nhìn thấy sự giàu có (một trong những đặc tính được dùng để định nghĩa thiên đường) và sự nghèo đói (một trong những đặc tính được dùng để định nghĩa địa ngục) chỉ cách nhau một con đường. Gần chỗ tôi làm việc là đại hí viện của thành phố, người đi xem nhạc, kịch, khiêu vũ, ăn mặc sang trọng. Bên kia đường đối diện với đại hí viện là một nhà thờ cổ; nơi đây người ta phát chẩn, cơm trưa từ thiện một tuần năm ngày, người đến ăn rất đông. Thế là, “thiên đường địa ngục hai bên.”

Ai đang ở trong địa ngục (hay tưởng mình đang ở trong địa ngục) nhìn ra ngoài thấy đâu cũng là thiên đường. Có người đặt câu hỏi trên facebook, bán hết tài sản được ba trăm ngàn USD, có nên sang Mỹ để sống với số tiền đó hay không? Câu trả lời của tôi là tùy theo bạn muốn tìm cái gì ở Mỹ. Có người ở Mỹ làm việc suốt đời, hy vọng về già có dư tiền đi chơi. Có người ở VN và nhiều quốc gia trên thế giới, họ đi chơi từ hồi còn trẻ, chỉ đủ tiền đi chơi thôi chứ không dư để nghĩ đến tương lai xa vời. Bạn có biết là ở Mỹ có người không có cả ba ngàn USD trong ngân hàng không? Tôi nghĩ nếu họ có số tiền đó trong ngân hàng chắc họ chẳng đi ăn trộm mấy nhà trung bình để làm gì. Rủi bị bắt là tiêu đời.

Vâng, thì xứ Mỹ có giết chóc bằng súng ống và cả trộm cắp nữa. Nhưng chuyện bắn giết thì chỉ một vài nơi, lẻ tẻ. Phần lớn trên nước Mỹ vẫn an toàn, tuy nhiên sau khi hai tòa nhà ở New York bị đánh sập, tôi nhìn thấy một sự nghi kỵ đặc biệt dành cho người ngoại quốc mà tôi không nhìn thấy ở Canada. Ở thành phố tôi làm việc, giơ máy chụp ảnh lên là thấy an ninh bảo vệ đi đến gần mình ngay lập tức.

Thế thì có nên dẹp hết, cấm hết chuyện có súng hay không? Nếu không có súng, rủi trộm vào nhà thì sao? Có súng rồi nhưng kẻ bên kia có súng máy thì sao?

Còn tôi thì đang tự nói lảm nhảm điều gì đây nhỉ? Đến giờ đi làm, ngừng free writing ở đây.

Viết tiếp sáng 11/8/2017

Chiều qua đọc báo New York Times thấy một bài phóng sự dài, tác giả nghiên cứu và cố gắng giải thích về hiện tượng thảm sát tập thể ở Mỹ. Bài báo cho biết Hoa Kỳ là quốc gia có số lượng giết người tập thể nhiều lần nhất, nhiều người chết nhất trên thế giới. Sau đó là Yemen. Hoa Kỳ là quốc gia mà người dân có số lượng súng cao nhất thế giới. Tổng số dân số Hoa Kỳ chỉ có 4.4 phần trăm so với tổng số dân trên thế giới, nhưng lại có súng đến 42 phần trăm của tổng số súng trên thế giới.

 

 

 

 

Mùa thu vẫn sống dài theo năm tháng

Bên bờ đập
Bên bờ đập
con đường ngập lá vàng
Con đường ngập lá vàng
đường vắng
Đường vắng
trước nhà
Đứng trước cửa nhà nhìn qua sân hàng xóm
sau nhà
Sau nhà cây lá bụi rậm chằng chịt
nai đứng nghênh chủ nhà ở phía sau nhà
Nai đứng nghênh mặt với chủ nhà ở cửa sau
bên suối
Bên suối
nhìn xuống thung lũng
Nhìn xuống thung lũng

Đi trong rừng nhiều cây lá đổi màu, nhưng chỉ chụp được ngọn cây. Có lẽ phải đi ra bên ngoài cái đẹp mới có thể nhìn thấy cái đẹp trọn vẹn.

Tủ sách bỏ túi

Nhân có một bạn mới quen hỏi tủ sách bỏ túi là gì, tôi xin viết về tủ sách này.

tủ sách cho không

Năm 2014, buổi trưa đi bộ từ công ty tôi đánh một vòng khá xa, đến tận nơi có thư viện chính của thành phố Newark, tiểu bang New Jersey, nơi tôi đang làm việc. Thỉnh thoảng tôi có mượn sách ở thư viện này. Thư viện ở Hoa Kỳ đa số là thư viện công cộng. Địa phương nào cũng có thư viện. Dân ở địa phương nào mượn sách ở thư viện công cộng của địa phương ấy. Người làm việc ở địa phương cũng có thể làm thẻ thư viện và được quyền mượn sách của thư viện địa phương. Các thư viện (vùng, khu phố, tiểu quận) này được kết hợp với nhau thành một khối thư viện lớn hơn (quận, trung ương) và số sách của (nhiều) thư viện (kết hợp lại) càng to lớn hơn. Người ở chung quận có thể mượn được sách của các khu tiểu quận khác. Sách của các khu vực khác được chuyển đến khu vực người yêu cầu, khi đọc xong có thể trả sách ở khu vực nào tiện cho người mượn nhất.

Xéo xéo góc, đối diện với thư viện Newark, có một ngày người ta đặt một cái bệ, rồi sau đó người ta đặt lên một cái tủ có mái trông giống như một căn nhà be bé có hai chân. Cái tủ này cao đến vai tôi. Tủ có ba ngăn. Vài ngày sau nữa người ta chất đầy sách vào trong cái tủ này. Bên trên mái của thùng có một bảng ghi chú. Free Library. Sách có thể trao đổi, ai đọc thì lấy về đọc, ai có sách muốn đem tặng cho người khác, có thể cho vào tủ sách này. Tôi kèm theo link để các bạn xem ảnh.

https://chuyenbangquo.com/2014/10/14/sach-3/

Tủ sách này sau khi bị phá hoại nhiều lần, được dời qua một nơi khác của thành phố. Chỗ ở mới này êm đẹp hơn. Tủ sách nhỏ xíu này, tôi không biết gọi là gì, nên gọi là tủ sách bỏ túi. Thư viện là của công, người dùng thư viện có thể mượn sách, phim ảnh, âm nhạc không tốn tiền, nhưng không được lấy luôn (vậy chớ người lấy luôn thì cũng có và khá nhiều, nhất là những bộ phim hay nổi tiếng). Sách của tủ sách, Free Library, này bạn có thể lấy luôn, muốn lấy nhiều ít gì cũng được.

Tủ sách không lớn lắm. Chiều sâu của mỗi ngăn tủ chỉ có thể chứa một lớp sách để có thể lấy sách ra dễ dàng. Tuy nhiên có khi nhiều sách quá, người ta nhồi nhét cả hai lớp, lấy sách ra rất khó. Rồi có một hôm đi bộ ngang, tôi thấy một bà người da nâu sẫm, cao lớn đẫy đà, mặc áo rộng phùng phình, đầu vấn khăn theo kiểu người châu Phi, la lối múa may. Bà hốt hết tất cả sách trong tủ, cho vào ba bốn cái túi xách to lớn. Tủ sách trống hốc  một hai ngày. Sau đó lại có sách mới. Sách ở đây có nhiều thể loại: tiểu thuyết, biên khảo, chính trị, tài chánh, lý luận, phê bình văn học… . Ngày nào tôi cũng ra chỗ này, đọc sơ sơ, ngắm nghía, suy nghĩ có nên lấy về nhà không, bỏ xuống (đem về không có thì giờ đọc lại chật nhà). Đa số sách ở đây là loại có chất lượng, kén người đọc.

Trong công ty tôi làm việc cũng có mấy kệ sách được dùng để trao đổi. Ai muốn tặng hay nhận sách thì mang đến đây. Các ngăn kệ này cũng đã đầy tràn. Sách trên các ngăn kệ này đa số là tiểu thuyết (fiction) loại hấp dẫn, ăn khách, đọc để giải trí quên thời gian trên xe lửa.

kệ sách trao đổi trong công ty

Viết xong, đăng rồi mới thấy mình dùng chữ loạn xà ngầu. Thôi thì bạn hiểu dùm, thư viện bỏ túi hay tủ sách bỏ túi cũng chỉ là một.

Ngày của tôi

buổi sáng ngồi trên xe lửa mặt trời đang lên

Một ngày của tôi đơn giản chỉ có vậy. Sáng thức dậy, đi làm. Trong công ty, mong cho mau hết giờ. Đi về.

Nhìn thấy bên ngoài cửa sổ, buổi sáng ngồi trên xe lửa, mặt trời đang lên. Xe đang vào nhà ga, chậm lại chờ đèn hiệu. Thành phố có vẻ vẫn còn ngái ngủ.

Giờ ăn trưa tôi thường đi bộ ra chỗ thư viện bỏ túi. Có khi người ta nhồi nhét nhiều sách vào tủ sách, chật cứng đến độ rút một quyển sách ra để nhìn ngắm tìm hiểu nội dung cũng khó khăn. Tôi chọn một quyển non fiction, còn đang đọc bìa trước bìa sau thì có một ông cụ đến gần. Ông người tầm thước, không béo phì, ăn mặc thẳng thóm, đội mũ felt, đeo mắt kính, chống gậy, da trắng. Ông săm soi tủ sách (có ba ngăn) như lấn vào tôi. Biết là tôi choán chỗ nên tôi bước qua một bên nhường chỗ cho cụ. Cụ bắt chuyện với tôi. Tôi ước gì cụ đừng mở lời, tôi sẽ giữ thiện cảm với cụ lâu hơn.

“Hêy, có quyển nào hay không?” Cụ nói, giọng rổn rảng.

Tôi nhìn cụ không trả lời, tay chỉ vào tủ sách. Ý tôi muốn nói, hãy nhìn và tự trả lời.

Cụ lôi ra một quyển non-fiction. Tôi không nhớ tựa đề, cái gì đó về economic, tài chánh, cách làm giàu của fascist.

“Bà hãy đọc quyển này. Nó chỉ cách làm giàu. Mà này, bà có biết fascist là ai không?”

Tôi làm thinh bước xa ra. Cụ bước xấn theo. Cố nhìn xem quyển sách của tôi là quyển gì. Tôi đưa tay chỉ vào tủ sách.

“Còn cả đống trong tủ sách kìa, ông hãy chọn trong đó.”

Ông bước theo quyển sách tôi đang cầm. Tôi dấu giấu quyển sách ra sau lưng. Bước lùi ra xa hơn nữa.

“Ông thật là khiếm nhã!”

Tôi bỏ đi, ông nói vói theo cái gì đó, vui vẻ trêu chọc tôi. Bình thường tôi có thiện cảm với người lớn tuổi, nhưng lần này tôi quay đi mà không khỏi nghĩ thầm. Một ông cụ kỳ cục.

Sửa lúc 4:16PM giờ New Jersey. Sửa chữ dấu thành chữ giấu. Khổ quá, bạn chỉ một lần rồi, mà vẫn sai chính tả. Người ta nói khó mà dạy một con chó già trò biểu diễn mới là như vậy. Chuyện bốn chục năm trước nhớ vanh vách. Chuyện mới hôm qua hay tháng trước nghe rồi quên ngay.