Bỏ cuộc chơi

Hôm nay tôi mời các bạn nghe bài hát “Leaving the table” của Leonard Cohen do chính tác giả trình bày.  Ông Cohen hát bài này với giọng hát buồn nản, mệt mỏi. Ông diễn tả tâm trạng một người thua cuộc và rút lui khỏi sòng bài, biểu tượng của một cuộc tình, hay nới rộng hơn chút nữa, cuộc đời. Tôi mời bạn nghe nguyên bài, nhưng thật ra chỉ có hai câu ám ảnh tôi suốt mấy năm nay, trong khi tôi ước muốn về hưu. Tôi rời bỏ sòng bài đây. Tôi bỏ cuộc chơi.

I’m leaving the table
I’m out of the game
I don’t know the people
In your picture frame

Tôi rời bỏ bàn, chỗ ngồi
Tôi bỏ cuộc chơi (đánh bạc)
Tôi không quen biết với những người
Trong khung ảnh của em.

If I ever loved you, oh no, no
It’s a crying shame
If I ever loved you
If I knew your name

Nếu tôi từng yêu em, ồ không đâu, không
Đó là một tiếng kêu đầy xấu hổ
Nếu tôi từng yêu em
Nếu tôi biết tên em    

You don’t need a lawyer
I’m not making a claim
You don’t need to surrender
I’m not taking aim

Em không cần phải thuê luật sư đâu
Tôi không thưa kiện gì cả
Em cũng không cần phải đầu hàng
Tôi không ngắm để bắn em  

I don’t need a lover, no, no, no
The wretched beast is tame
I don’t need a lover
So blow out the flame

Tôi không cần có người yêu, không, không đâu em
Con quái thú khốn khổ giờ đã trở nên thuần tánh
Tôi không cần có người yêu
Vì thế hãy thổi tắt ngọn lửa (giận dữ hay say mê) đi  

There’s nobody missing
There is no reward
Little by little
We’re cutting the cord

Chẳng có ai bị mất tích
Vì thế sẽ không có giải thưởng nào
Từng chút và từng chút
Chúng ta cắt đứt sợi dây (quen biết hay tình cảm)     

We’re spending the treasure, oh no, no
That love cannot afford
I know you can feel it
The sweetness restored

Chúng ta đang tiêu phí cái kho tàng, ồ không không,
Mà tình yêu không có đủ để trả giá
Tôi biết em có thể cảm nhận được rằng
Mối liên hệ ngọt ngào được tái lập  

I don’t need a reason
For what I became
I’ve got these excuses
They’re tired and they’re lame

Tôi không cần phải có một lý do nào cả
Để giải thích cho cái con người mà tôi trở thành
Tôi có những lời biện hộ này đó chứ
Nhưng mà chúng rất nhàm chán và không đủ để thuyết phục     

I don’t need a pardon, no no, no no, no
There’s no one left to blame
I’m leaving the table
I’m out of the game
I’m leaving the table
I’m out of the game

Tôi không cần được tha lỗi, không, không không
Chẳng có ai còn ở lại để lãnh tội
Tôi rời bỏ bàn, chỗ ngồi
Tôi bỏ cuộc chơi.
Tôi rời bỏ bàn, chỗ ngồi
Tôi bỏ cuộc chơi.

 

Về hưu rồi làm gì?

Thật là sung sướng, vì về hưu rồi không phải làm gì cả. Hôm nào không mưa tôi đi bộ vòng quanh hồ Watchung gần nhà, đi năm vòng khoảng hai giờ đồng hồ, vừa đi vừa nghe đọc sách. Hổm rày nghe được ba bốn quyển sách rồi, trong đó có quyển “When Breath Becomes Air.” Không biết dịch giả nào dịch ra cái tựa rất êm tai, nghe như thơ vậy. “Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không.” Quyển này rất hay. Bạn nào vớ được thì nên đọc nha. Tôi nghe rồi lại muốn mượn quyển sách về đọc và ghi lại những bài thơ nổi tiếng về sự sống chết mà tác giả đã nhắc đến trong quyển sách.

ông già cô độc đứng cô độc
Ông già cô độc đứng cô độc
cất cánh
Thấy có người đến gần ông già cô độc cất cánh
blue heron
Blue Heron đứng gần bờ của hồ Watchung
lũ chúng ta lạc loài năm bảy đứa
Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
chuyện ba người
Chuyện ba người
trang điểm
Trang điểm
không biết tên
Không tên vì không biết tên
cũng chỉ là chàng không tên
Vẫn là chàng không tên

Trong tất cả 13 con mèo bị Trung Tâm Nuôi Giữ Thú Hoang đến bắt đi, có bốn con bị trả về sau khi chích ngừa và triệt sản. Mr. Mun, Mèo mẹ Củ Gừng, và hai Củ gừng con bây giờ to hơn mèo mẹ. Cả bốn con vẫn còn sợ hãi, nhưng đã đến ăn đều đặn. Kết thúc xem chừng có hậu.

Con bò húc

The Charging Bull
Charging Bull của Wall Street

Con bò mộng trong tư thế chuẩn bị phóng tới, tấn công, là biểu tượng của khu vực tài chính và buôn bán chứng khoán ở đường Wall (Street). Dù biết chữ street là đường phố nhưng chỉ dùng chữ đường Wall hay phố Wall thôi, bỗng thấy có vẻ trơ trọi, thiếu thiếu cái gì đó. Người ta nói nó tượng trưng cho một sự lạc quan mạnh mẽ trong việc buôn bán để trở nên thịnh vượng. Nó cũng nói lên một sự bấp bênh, không ai có thể đoán trước được mức độ bền vững của sự hưng thịnh trong việc mua bán chứng khoán.

Tác giả của con bò này là Arturo Di Monica. Con bò được làm bằng đồng, cao 3.4m, dài 4.9m, nặng 3,200 kg. Một tác phẩm trong phong trào Guerilla Art. Guerilla Art, tôi muốn dịch là Nghệ Thuật của phong trào dùng phương pháp du kích, nhưng tôi sợ bị hiểu lầm với nghệ thuật đánh du kích của quân đội, dù ý nghĩa của nó có phần tương tự. Guerilla art mượn ý tưởng của nghệ thuật vẽ trên tường và đường phố (graffiti), không quan trọng tác phẩm được cấu tạo bằng chất liệu gì, miễn là nó có thể gợi chú ý và hy vọng có thể thay đổi quan niệm của người xem tác phẩm. Tác phẩm của nghệ thuật đường phố cũng như nghệ thuật của phong trào dùng phương pháp du kích có thể được xây dựng hoặc sáng tác ở những nơi chốn, công cộng hay tư nhân, nhưng không (hay chưa) được sự đồng ý của người sở hữu những nơi chốn ấy. (Đánh nhanh, đánh lén, rút lẹ, như đánh du kích vậy)

Con bò lần đầu tiên được dựng trên đất của New York Stock Exchange (Sở Giao Dịch Chứng Khoán New York) dĩ nhiên là không có sự đồng ý của chủ nhân. Sau đó tác phẩm bị tịch thu. Tuy nhiên, vì người qua kẻ lại du lịch ở New York thích tác phẩm này quá nên người ta phản đối đến độ con bò được dựng ở một nơi gần đó.

sờ dế bò
Sờ dế bò. Để làm gì? Dị đoan là sẽ trúng mối mua được stock tăng giá mấy trăm lần một năm để trở thành triệu phú chăng?

Một trong những cái bất hạnh của người đến New York để du lịch là nó quá đông đúc chật chội. Mỗi ngày có hằng ngàn người đến để chụp ảnh với con bò. Thật khó mà chụp được ảnh con bò mà không có người bu quanh. Bạn đừng ngạc nhiên vì có rất nhiều người, cả những cô gái trẻ trung xinh đẹp, đều chui xuống mà sờ dế bò. Chẳng có ai xấu hổ hay ngượng ngùng gì cả.

Three Fearless Girls
Three Fearless Girls.

Đối diện với con bò hung hãn sắp lao đầu đến để tấn công là pho tượng bằng đồng của một cô bé. Tượng có tên là The Fearless Girl (Cô bé không sợ hãi) của tác giả Kristen Visbal.  Di Monica không vừa ý, bảo rằng bức tượng “cô bé không sợ hãi” làm giảm vẻ đẹp của bức tượng “con bò húc” nên ông đi kiện. Chẳng biết kết quả vụ kiện như thế nào, đã được xử chưa, nhưng hồi tháng Tám tôi đến chỗ của hai bức tượng thì thấy cô bé và con bò vẫn nghênh ngang nhìn nhau, bất phân thắng bại.

Thấy có hai cô bé du khách có cùng chiều cao với bức tượng, tôi xin phép bố mẹ hai cô cho làm người mẫu.

Ghi chú: Kaoh Hmin Neugyn định nghĩa “Nghệ thuật Du kích”(Guerrila Art) là một thể thức nghệ thuật phong trào trường phái thần tốc, linh hoạt. Còn được xem là Nghệ Thuật Bất Định vì nó không bị hạn chế bởi môi trường trưng bày và mỹ nghệ.

Thật ra, chuyện không có gì phải ầm ĩ

thủ thếHôm qua, Dan (người của Trung tâm nuôi giữ thú hoang), mang trở lại cho tôi ba con mèo với ba tờ giấy chứng nhận đã chích ngừa bệnh dại (rabies) và đã triệt sản. Một con sọc vàng sậm có đốm trắng ở cổ, con mèo khoang nâu sậm, và con mèo đen. Dan nói có hai con đã thuần tính có thể  cho ai muốn nuôi thì đến nhận. Tôi đoán đó là con chân trắng và con mặt có vân trắng. Vài hôm nữa sẽ mang trở lại hai con (mèo mẹ và một con sọc vàng). Như thế, hy vọng là những con mèo dự định cho người khác nuôi sẽ được nuôi. Và ít nhất là ngay lúc này không có con mèo nào bị cho đi ngủ.

Con mèo đen (Inky) dữ tợn nhất. Khi bị sập bẫy nó lồng lộn đến tung cả cái lồng sắt khá lớn và khá nặng. Nó gầm gừ gào thét dữ dội. Diane, người của Trung tâm nuôi giữ thú hoang, đã nói đùa với tôi là “hắn muốn giết tôi.” Khi Mun đến sân nhà tôi, con mèo Lãng Tử phải bỏ đi, và Tiểu thư Nora của tôi không dám léo hánh ra sân sau. Khi Dan mở cửa lồng, Inky phóng ra thật mạnh, thật nhanh và mất hút trong vài giây. Bắt Inky làm tôi áy náy nhất. Tôi tự trách mình, bẫy nó làm gì, nó là mèo đực đâu có sinh sản mà lo. Đã bẫy được mèo mẹ rồi đâu cần phải bẫy mèo đực nữa. Và tôi sợ vì nó dữ dằn hung hãn quá, người ta sẽ cho nó ngủ trước nhất. Đêm không có bầy mèo trong sân, tôi thức giấc nửa đêm mở đèn nhìn ra sân sau trống vắng, thấy lòng mình cũng trống vắng buồn hiu.

Hai con mèo sọc vàng có chấm trắng ở cổ và khoang nâu sợ hãi nhưng ăn thức ăn tôi để cho ngay lập tức. Mr. Inky không thấy trở lại. Sáng nay thấy “Khoang Nâu” ngồi chờ cho ăn ở dưới bàn ngoài sân sau. Khi tôi mang thức ăn ra nó chạy ngay đến bên tôi, để cho tôi vuốt ve nựng nịu một hồi lâu. Tôi nhấc nhẹ đuôi nó để xem người ta làm gì với hai hạt đậu phụng của nó. Thấy vẫn còn nguyên nhưng có dấu đen như bị kim châm. Tự hỏi với chút nghi ngờ không biết nó có thật sự được neutered không? Nhưng mình đâu có biết hễ neutered thì nó sẽ ra làm sao. Vả lại nếu không có mèo cái ở gần thì không lo.

Tôi thật vui mừng khi gặp lại Inky. Mr. Mun của tôi xứng đáng với cuộc sống hoang dã của chàng. Khỏe mạnh, béo tốt, lông mướt đến bóng lên như có tẩm dầu. Đã sống qua mùa đông ngoài trời và trong rừng, và hình như có ai đó (ngoài tôi) cho chàng ăn nên chàng có khi không đến ăn. Kể bạn nghe một chi tiết này, ngoài lề, nhưng nó thoáng qua trí nhớ của tôi. Inky cái màu đen của nó khiến tôi nghĩ đến chữ black. Và từ chữ black tôi nghĩ đến Mr. White. Hồi bắt đầu đi làm, tôi có làm chung với một người vẽ kỹ thuật, mọi người hay gọi ông là Mr. White. Tên gọi này làm tôi ngỡ ngàng, tưởng là họ chế nhạo một người da đen. Vâng, ông là người da đen. Khi hỏi ra mới biết, họ của ông là White. Người Mỹ thật lạ, da đen thì có họ là White. Còn người da trắng lại có họ là Black. Tôi có biết ít nhất là một diễn viên điện ảnh người da trắng có tên là Karen Black. (Đến đây là hết mẩu ký ức).

Cám ơn các bạn đã chia sẻ những lo lắng và mặc cảm tội lỗi của tôi. Kết quả khá tốt đẹp vì không (hay chưa) có con mèo nào rơi vào hoàn cảnh bất hạnh. Những con mèo con và hai con mèo đẹp nhất thân thiện nhất (hy vọng) sẽ có được những người chủ yêu mến chúng. Thật ra, chuyện không có gì phải ầm ĩ.

Xưng tội

Trước nhất, tôi xin lỗi các bạn vì tôi viết toàn những chuyện tầm phào, làm mất thì giờ các bạn. (Thế giới đang nhốn nháo chuyện ông Trâm đánh đòn kinh tế, chuyện ông Kavanaugh, chuyện động đất sóng thần ai hơi đâu để ý đến đàn mèo hoang, nhưng chuyện đời bình thường mà, hạt cát trong mắt mình làm mình xốn xang nên nó lớn hơn cả quả núi ngoài kia). Tuy nhiên, cái chuyện tầm phào này lại đè nặng tâm tư tôi, vì thế tôi phải viết ra. Để xưng tội (với bá tánh).

Trung tâm nuôi giữ (hay chăm sóc/bảo vệ/ kiểm soát) thú hoang cho người đến, theo lời gọi của tôi. Dan là một cậu thư sinh, nhỏ nhắn, có vẻ như mới ra trường, hay vào nghề. Nhận xét này có tính tương đối thôi. Ở tuổi tôi bây giờ, nhìn ai tôi cũng thấy sao mà họ trẻ quá (toàn là con nít). Tôi chỉ cho cậu thấy chỗ đàn mèo.

Ông Tám trước khi đi chơi xa, dọn chỗ mới, giăng tấm bạt mới mua chắc chắn hơn tấm cũ bị mèo cào rách nát. Ông để một cái hộp carton mới, lót tấm thảm cũ. Có hôm mưa lớn, đàn mèo 5 con (đợt con thứ nhất của Củ Gừng, sinh hồi đầu tháng Tư, nay đã to lớn hơn mèo mẹ) cùng ngủ chung trong cái hộp.  Được một hai hôm, Củ Gừng mang đàn con (đợt thứ hai, mới sinh hồi cuối tháng Tám) về chiếm chỗ ngủ của đàn con thứ nhất. Tôi nhìn vào hộp thấy bốn con, hai sọc vàng, hai sọc đen. Mèo mẹ nhìn tôi bằng cặp mắt hiền lành, hình như van lơn. “Xin hãy thương dùm mẹ con tôi.”

Đàn mèo hoang, bạn biết không, chúng đánh động tim tôi, làm tôi liên tưởng đến những người tị nạn. Tôi đã từng có một thời trôi giạt vào bờ biển xứ người, mong nhận được sự cứu giúp lòng thương hại của những người xa lạ. Ánh nhìn của chúng tôi có lẽ cũng đầy nét lấm lét, sợ hãi, và ít nhiều van lơn chẳng khác gì một lũ mèo hoang. “Xin hãy xót thương số phận long đong của chúng tôi.” Chính cái ý nghĩ này đã khiến tôi nuôi đàn mèo hoang và đầy miễn cưỡng khi phải nhúng tay vào việc chi phối vận mạng của chúng.

Dan loay hoay với mớ đồ nghề lỉnh kỉnh của cậu. Tôi đến gần, Củ Gừng bỏ chạy khỏi ổ, đứng xa xa ngó tôi. Tôi thò tay vào ổ bắt bốn con mèo con cho vào cái lồng chứa mèo. Bốn con mèo phùng mang trợn mắt phì phèo với tôi, trông đáng yêu hơn đáng sợ. Tôi cười héo hắt với chúng. “Feisty kittens” (Mèo con dữ tợn). Chúng làm tôi nhớ đến con sư tử bé Simba trong phim hoạt họa, lúc nó gầm với con linh chi thì chỉ nghe tiếng phì phì như tiếng mèo con. Dan lấy cái vợt lưới ra tìm cách bắt Củ Gừng, lúc này đã chạy lại nằm vào trong tấm bạt, chỗ của đàn con nằm. Tôi tháo tấm bạt, Dan chui vào, giở cái sàn gỗ lên cho rộng thì thấy thêm hai con mèo con nữa, một vàng, một đen. Tất cả sáu con mèo con sẽ được đem cho người ta nuôi. Nếu biết trước sau gì cũng phải chia rẽ mẹ con đàn mèo, tôi thà nghe lời cô út nhà tôi, làm công việc tàn nhẫn này từ đàn mèo con đợt thứ nhất.

Dan để lại mấy cái bẫy, dạy tôi cách bẫy đàn mèo, còn lại là 5 con mèo (con) nay đã trưởng thành, Củ Gừng, và con mèo Mun (Inky).

Tôi không cho đàn mèo ăn một buổi tối. Buổi sáng tôi cũng không cho ăn. Đàn mèo 7 con đứng ngồi lổm nhổm trong sân. Năm con mèo con sọc vàng ngồi xúm quanh cửa sau, ánh mắt van nài, cào cửa kêu nho nhỏ. Củ Gừng nằm yên lặng gần đó, hoặc đi vòng quanh ổ ngửi ngửi đánh hơi con. Mèo Mun luôn luôn cách xa ra, đầy vẻ thủ thế, chỉ một tiếng động hay cử chỉ đột ngột là bỏ chạy thật xa.

Khoảng 7 giờ rưỡi (ngày thứ Sáu) tôi mở cửa; bốn con mèo vàng chạy xộc vào nhà, trong đó có con mèo chân trắng, mèo mẹ Củ Gừng, và hai con mèo sọc vàng. Tôi mang bốn cái bẫy vào nhà, để thức ăn vào bẫy. Xong tôi đóng cửa sau. Con mèo chân trắng đi theo tôi quanh quẩn trong nhà, tôi vuốt ve nó, bế nó lên, đặt nó ngay trước cửa cái bẫy, và nó thản nhiên sụp bẫy. Con mèo dễ thương nhất, đẹp nhất, lanh lợi nhất, xông xáo nhất, tin cậy nhất, là con mèo bị tôi (bà già độc ác) dối gạt đầu tiên. Nó lồng lộn trong cái bẫy kêu thảm thiết. Còn lại ba con, nhất là Củ Gừng, chạy lung tung phóng mình vào cửa, cửa sổ, gào rống ỏm tỏi. Tôi đã đóng tất cả các cửa phòng trong nhà, ngoại trừ phòng học, phòng khách, và bếp ăn thông với nhau. Tôi dỗ dành con mèo chân trắng, cho thêm thức ăn, che cái bẫy lại cho tối đi. Chập sau nó kêu ư ử, rồi im lặng. Tôi gọi Trung tâm thú hoang, Diane, bảo sẽ đến bắt bầy mèo trong nhà. Trong khi chờ nàng đến, tôi ngồi yên lặng ở bàn học. Ba con mèo chui xuống cái gầm bàn trong góc nhà trốn và im lặng. Chập sau tôi nghe tiếng bẫy sập. Lần này là con mèo mẹ Củ Gừng.

Diane vất vả, và đầy kinh nghiệm, cuối cùng bắt được hai con mèo còn lại. Tôi xin lỗi đã gây khó khăn cho nàng vì mang bẫy vào nhà, nhưng bốn con mèo đã ùa vào trong nhà, tôi tưởng bắt chúng sẽ dễ dàng hơn.

Tôi viết cái chi phiếu xin tặng Trung tâm. Diane cám ơn, có bảo là bà không nhất thiết phải làm thế, nhưng số tiền này đủ để neuter/spay (đoạn giòng giống, đoạn sinh sản) mấy con mèo. Diane để lại ba cái bẫy dành cho ba con mèo còn lại. Thứ Hai (ngày mai) tôi sẽ dùng đến chúng và Bác sĩ sẽ đoạn giống mấy con mèo. Mèo đực chỉ cần 24 giờ đồng hồ là có thể trở lại với hoang dã. Diane bảo nếu bà không nhận lại mấy con mèo trưởng thành thì chúng tôi phải euthanize (giết bằng phương pháp nhẹ nhàng nhân đạo nhất, như cho đi ngủ, đó là chúng ta, loài người nghĩ thế, thật ra không ai biết chúng có đau không) chúng. Bà có vài ngày để suy nghĩ.

Sân nhà tôi vắng lặng hẳn. Buổi tối Thứ Sáu và hôm qua, trời lạnh nhiều, không thấy đám mèo hoang chơi đùa trong sân. Buổi sáng thức dậy, không thấy những khuôn mặt thơ ngây, đôi mắt lóng lánh, chồm lên cửa đòi ăn. Tôi nhớ ánh mắt của Củ Gừng, không hẳn là tin cậy nhưng không còn sợ hãi, khi nằm cho con bú. Và sau khi đàn con bị bắt mất tôi có cảm tưởng như đôi mắt của nó đầy nước mắt. Củ Gừng ngày còn bé rất hiền lành nhút nhát luôn được Boyfriend (Lãng Tử) và Mun bảo vệ (có lẽ chúng cùng một bầy ở trong một ngôi nhà to lớn đâu đó tuốt trên đồi). Từ khi có con, Củ Gừng trở nên dữ tợn. Bầy mèo con dù đã trưởng thành đều sợ Củ Gừng, nghe lời răm rắp.

Sáng nay, hai con mèo, một con mặt có vân trắng và con kia có khoang màu nâu sậm (cùng với Chân Trắng là ba con thân thiện nhất) đến ăn. Chúng vẫn thân thiện để cho tôi vuốt ve. Hai con này không hiểu sao hôm Thứ Sáu không ùa vào trong nhà tôi. Lúc ấy con mèo khoang nâu sậm, nhỏ con nhất trong đàn mèo, ngồi ở cửa sau kêu ngao ngao nho nhỏ vì các bạn bỗng dưng biến mất. Còn con mèo mặt có viền trắng chung quanh mắt thì, có lẽ, mải mê đâu đó rình sóc rình nai trên đồi. Tôi lại sẽ lợi dụng sự thân thiện của chúng vào ngày mai. Nghĩ cho cùng, bọn mèo cũng như loài người, không đòi hỏi được (hay bị) sinh ra, mà hễ khi có mạng sống rồi thì (nói chung chung) muốn được có cuộc sống tốt đẹp. Tôi thật sự không muốn có cái quyền làm God quyết định sự sống chết của mấy con mèo này.

Tuy tôi có buồn thấy nặng trĩu trong lòng trước khi bắt bầy mèo, sau khi bắt được chúng giao cho Trung tâm giữ thú hoang tôi lại có cảm giác nhẹ nhàng vì ít ra số mèo sẽ không tăng theo tỉ lệ gấp năm hay gấp mười mỗi năm. Hy vọng sáu con mèo con sẽ tìm được chủ tốt. Tôi sẽ nhận lại những con mèo được đoạn giòng giống (hay đoạn sinh sản), coi như món nợ tiền kiếp mình trả cho đến hết đời mèo hay đời mình.

Không biết kiếp sau tôi có phải trả nợ cái tội tôi tiếp tay với người ta đoạn giòng giống của loài mèo không.

Bốn đứa mèo con
Sau khi tôi cho bốn con mèo con vào cái lồng này, thì Dan, cậu bé của Trung tâm thú hoang, lấy mấy cái khăn lông, nhẹ nhàng nhấc từng con mèo con lên, lót khăn lông cho chúng nằm.

Khó xử

Sáng nay, Ginger đã tha bầy con mới (sinh vào cuối tháng 8) đến sân nhà tôi. Tôi thấy lấp ló ít nhất là hai đứa mèo con, một đen và một vàng. Tôi nghe lòng mình thắt thẻo. Nặng trĩu. Biết mình phải làm một việc mà không muốn làm.

Cách đây vài hôm (Chủ Nhật), tôi lấy vài hạt “treats” của Nora mang ra cho bầy mèo tôi nuôi mấy tháng nay. Nora rất hiền và khôn ngoan, khi tôi cho treats nó không bao giờ cắn nhầm vào ngón tay tôi. Tôi tưởng bản năng của loài mèo, khôn ngoan như thế. Bầy mèo hoang thì như trẻ con mới lớn, vụng về. Có một con mèo cứ theo ngón tay tôi mà tìm cách gặm, như thức ăn, ngửi ngửi rồi ngậm như khúc xương. Hai tay nó giữ chặt ngón tay tôi. Bận bịu với một con khác, tôi sơ ý, con mèo kia cắn lủng ngón tay tôi. Khi tôi rút tay về thì chảy máu và bị vài vết cào xước trên da. Tôi vội vàng rửa vết thương, khử trùng, và băng lại.

Sáng thứ Hai ngón tay tôi sưng tấy lên nhưng không bị mủ. Tôi dự định nếu đến chiều thấy tệ hại hơn thì tôi sẽ đi bác sĩ xin toa mua thuốc trụ sinh. Một mặt tôi chườm nước đá cho giảm sưng. Hôm nay thì vết thương đã lành. Ngẫm nghĩ mình, “dại thì già đầu vẫn dại.”

Thức ăn mèo, bán sẵn, có một loại có lẽ rất ngon, hợp với sở thích của thú vật. Khi người ta dạy bảo con vật làm điều gì đó, như ngồi, ngồi đúng chỗ, lăn, quì, con vật làm đúng thì được thưởng cho loại thức ăn này. Người ta gọi nó là “treat” hay phần thưởng, một cách đãi món ngon đặc biệt.