Nora và con chipmunk

Nora chui qua cửa sổ nhảy vào nhà, mồm ngậm con chipmunk. Chipmunk là một loại thú nhỏ như con chuột nhắt, hơi giống con sóc có đuôi nhưng không dài bằng và cũng không xù to bằng đuôi sóc, lưng có sọc vàng đen, trông khá xinh. Tôi kêu lên, oh no, rồi chạy theo. Nora chạy vào phòng, nhảy lên giường, tôi phát vào mông nó một cái để nó thả con chipmunk ra. Nora nhả ra, chipmunk vụt chạy xuống gầm gường. Tôi hoảng hốt sợ nó chui vào mền gối. Rồi nó biến mất. Nora quanh quẩn dưới gầm giường. Tôi nằm ẹp xuống đất ngó, chẳng thấy gì cả. Khổ rồi. Con chipmunk mà chui vào đâu đó rồi chết thì thật là ứ hự!

Con chipmunk kêu chí chóe, chạy vụt ra phòng học rồi chạy quanh phòng. Chui vào phía sau lưng kệ sách. Nora rượt theo, lấy tay thò móc vào góc kẹt không bắt được. Ngồi rình.

Kệ sách đầy nhóc sách. Lại được bắt vít gắn cứng vào tường để tránh kệ sách ngã ra đè lên người. Nhà thì nhiều đồ đạc nhiều hang hốc. Tình hình từ xấu cho đến xấu hơn.

Mưa mùa hè

Sáng nay tôi ngồi nghe nhạc về mưa cả tiếng đồng hồ. Mấy tuần nay mưa nhiều. Có một đôi ngày nóng nhưng vài cơn mưa tiếp theo làm nhiệt độ dịu xuống. Đêm qua vẫn còn đom đóm bay, trời ẩm hơi mưa, làm tôi thèm nghe về mưa mùa hạ. Thức giấc nửa đêm nghe tiếng mưa vọng, mưa rơi trên mái nhà, mưa lướt từ xa rồi rào rạt bay đến gần, tạt vào cửa sổ nghe như ai rải cát. Mưa đêm thường gợi bâng khuâng. Hơi lạnh làm mình muốn quấn mền nằm nghe nhạc, và làm thơ. Tôi đã lựa ra nhiều bài hát quen thuộc tôi yêu thích nhưng muốn mời bạn nghe  “Mưa Chiều Viễn Xứ” của Khánh Trân, Ngọc Quy hát. Khánh Trân thường đăng nhạc cô sáng tác trên blog riêng và youtube.  Khánh Trân thơ và nhạc.

Nghe rồi, xin mời nghe thêm bài nữa của người khác. Bạn nào biết xin chỉ giúp, tác giả và ca sĩ của bài hát dưới đây.

 

 

Hoa kim ngân và chuyện tình của Daphnis với Chloe

honey suckles

Daphnis (nam) và Chloe (nữ) bị bỏ rơi từ lúc sơ sinh. Huyền thoại Hy-lạp kể rằng, ngày xưa người ta có thể bỏ rơi trẻ sơ sinh mà không bị bắt tội. Dùng chữ huyền thoại ở đây là vì tôi không biết chi tiết này có thật không. Trẻ em bị bỏ rơi thường là con của những đôi tình nhân, không phải là vợ chồng chính thức. Tuy nhiên, dù là con chính thức người ta vẫn có thể bỏ rơi trẻ em sơ sinh và điều này được xem là hợp pháp nếu đứa trẻ mới sinh bị tật nguyền, hoặc cha mẹ không nuôi nổi. Quyền quyết định đem trẻ em đi bỏ là quyền của người cha. Thường thường, đứa trẻ được đem bỏ ở nơi có người qua lại để đứa bé được người khác mang về nuôi.

Daphnis và Chloe được hai gia đình láng giềng với nhau hành nghề chăn cừu chăn dê nuôi dưỡng. Cả hai trở nên yêu thương nhau nhưng không hiểu đó là tình yêu. Daphnis được một vị nữ thần tượng trưng cho tình yêu giải thích cái cảm giác khó tả đó là tình yêu. Tuy nhiên chàng cũng được dặn rằng phải kềm giữ tình yêu của chàng, vì Chloe sẽ phản ứng bằng sự đau đớn, kêu la, thậm chí chảy máu. Vì lẽ đó Daphnis luôn giữ khoảng cách với Chloe dù lòng chàng yêu nàng thắm thiết. Sau đó đôi tình nhân trẻ bị bắt phải sống cách xa nhau, chỉ được gặp nhau mỗi năm một lần vào đầu mùa hè chỉ trong khoảng thời gian khi hoa kim ngân (honey suckles) nở. Daphnis cầu nguyện với nữ thần tình yêu, nên bà hóa phép cho hoa kim ngân nở rất lâu tàn để đôi tình nhân được ở kề bên nhau. Hai người thường gặp nhau dưới giàn hoa kim ngân. Mùi hương kim ngân rất đậm đà và ngọt ngào.

Loại hoa này thường nở vào đầu hè và có khi nở lần nữa vào lúc cuối hè. Có khá nhiều loại kim ngân (honey suckles), màu trắng và màu cam/đỏ. Tôi thường gặp loại dây mọc leo, thỉnh thoảng gặp loại mọc trên cây nhỏ, hoa nhỏ hơn, màu trắng và thơm. Hoa thường mọc thành đôi trong một chùm bốn hay sáu hoa, khi úa biến thành màu vàng nhạt.

Vào thế kỷ thứ mười tám, Carl von Linné, nhà thực vật học người Thụy Điển, đã đặt cho hoa kim ngân cái tên Latin Lonicera caprifolium, dựa vào tên nhà thực vật học nổi tiếng người Đức Adam Lonitzer (1528 – 86).

Chữ caprifolium tiếng Latin thời Trung cổ bao gồm hai phần, capra = goat (con dê) và folium = leaf (chiếc lá). Ban đầu người ta dùng chữ này cho cây privet, bởi vì lá của hoa kim ngân cũng giống như lá cây privet, là món ăn rất được loài dê ưa chuộng. Về sau người ta dùng cho lá kim ngân. Cũng có người cho rằng chữ caprifolium được dùng cho kim ngân bởi vì lá của nó giống như móng chân dê.

Truyện và tạp ghi của Nguyễn Âu Hồng

Nhận được và xin giới thiệu tập truyện và tạp ghi cực ngắn của tác giả Nguyễn Âu Hồng. Một giọng văn tuyệt duyên dáng và thông minh sắc sảo.

NAH bìa trước

NAH bìa sau

 

Lời Con Chim Chân Chính
(Phỏng dịch)
“Chim bay chim nhảy có chừng
Anh đi có chuyện em đừng có trông”
(Ca dao)

Ca dao mới I
(Phổ biến ở Bình Định và Quảng Ngãi trong hai thập niên 1980-1990)
“Nhà nước chia tỉnh Nghĩa Bình
Riêng em có một cửa-mình chia sao?”

Ca dao mới II
(Lan truyền trong quần chúng Bến Tre từ năm 2012 đến nay – 2018)
“Ba La là cái cửa mình
Trung ương đem lấp dân tình ngẩn ngơ.”

 

Nhận được và giới thiệu tập thơ

Tập thơ Để Nhớ Để Thương của tác giả Trần Thị Quế và các bạn.  Tác giả Trần thị Quế có trang mạng ở đây. Ngọt ngào, dịu dàng, thật dễ thương.

để nhớ để thương bìa trước
Bìa Trước
để nhớ bìa sau
Bìa Sau 

Bút hiệu Dã Thảo. Học ở Trần Quý Cáp, Hội An.

Người đàn bà ngồi ở bìa rừng

Vừa tám chuyện trong nhà, ra tới ngoài sân có đàn mèo hoang, bây giờ ra đến mé rừng.

Hôm trước đi rừng, cái chỗ tôi và ông Tám thường ngồi nghỉ ăn trái cây uống nước, đang bị sửa chữa, bàn ghế người ta khuân đi đâu mất. Tôi chỉ một cái nhà bát giác ở xa xa, có băng ghế, có thể nghỉ chân. Cái nhà bát giác này thuộc về phạm vi công viên, nhưng nó nằm dạt ra xa, ở tận bìa giáp ranh với cánh rừng.

Có một người đàn bà ngồi sẵn ở đó. Trông bà khá trẻ, tóc vàng, người mảnh mai thanh tú, khá đẹp. Thái độ của bà nhàn nhã, yên tĩnh. Nhà bát giác có ba băng ghế dài. Tôi và ông Tám xin phép ngồi cái băng ghế đối diện. Bà có vẻ thân thiện, hỏi thăm cuộc hiking của chúng tôi. Trò chuyện qua lại, tôi hỏi.
“Bà ở vùng này, sống gần chỗ này, phải không?”
Bà trả lời. “Nhà tôi ở gần đây.” Bà hất hàm về phía rừng bên kia, có con đường cắt ngang, có nhiều nhà biệt thự ở đó. “Tôi mới vừa rời khỏi căn nhà ấy, lần cuối cùng.”
Rồi như một dòng suối được khai mở, tâm sự của bà cuồn cuộn tuôn ra. “Đó là căn nhà của mẹ tôi. Tôi đến đây ngồi để tự hỏi việc gì đã xảy đến cuộc đời của tôi. Tất cả xảy ra nhanh chóng quá, chỉ trong vòng mấy tháng, làm tôi đau khổ quá. Trái tim tôi tan nát.”

“Tôi ở với mẹ tôi trong căn nhà ấy mười lăm năm. Tôi là người độc nhất săn sóc mẹ tôi. Bà bị bệnh nặng. Và tôi phải trải qua một cuộc giải phẩu nguy hiểm. (Bà lấy tay làm dấu xẻ dọc theo chiều bụng). Hai con chó tôi nuôi, tôi đem gửi bạn tôi trông chừng. Một con chó bị chết trong lúc tôi đang nằm trong nhà thương. Còn một con bạn tôi đem gửi cho Hội nuôi thú vật. Người ta đem con chó cho người khác nuôi.”

Bà không nói tình trạng của mẹ bà, bà cụ hơn chín mươi, và tôi không dám hỏi. Bà nói tiếp. “Tôi không hiểu vì sao tôi còn sống, và có lẽ do ý Trời, Trời muốn tôi sống cho nên tôi còn ngồi ở đây. Căn nhà của mẹ tôi bị short sale. Bà có biết short sale là gì không?” Tôi gật đầu.

“Ngày hôm nay, cách đây không đầy một giờ đồng hồ tôi ký giấy giao nhà cho người ta xong, rồi đến ngồi đây để suy nghĩ. Tôi bị mất hết. Mất hết. Không còn gì cả. Lòng tôi buồn vô hạn. Tôi không biết tại sao.”
“Thế bây giờ bà ở đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi ở nhờ nhà người quen.” Tôi thấy có chiếc xe SUV màu vàng kim loại đậu gần, có lẽ là xe của bà.
“Thế bây giờ sức khỏe của bà thế nào? Bà đã hoàn toàn bình phục chưa?” Tôi hỏi. Trông bà không có vẻ bệnh tật. Suốt buổi nói chuyện tôi không dám bày tỏ sự quan tâm nhiều sợ bà mủi lòng rồi khóc to. Lúc nào bà cũng cố cầm nén nước mắt, lúc nào cũng ngân ngấn lệ.
“Tôi nghĩ tôi đau đớn tinh thần nhiều hơn thể xác.”
“Tôi xin chia buồn với bà. Tôi cảm được nỗi đau của bà nhưng tôi không biết nói gì để cho bà vơi lòng. Tôi hy vọng khi bà lành mạnh thể xác thì cơn đau tinh thần sẽ giảm đi.” Tôi nói. Bà cám ơn.

Chúng tôi chia tay nhau. Bà quay đi, sau đó trở lại hỏi tên tôi. Tôi hỏi tên bà. Bà trả lời. Lisa.

Ghi chú: short sale có nghĩa là bán căn nhà rẻ dưới cái giá tiền còn nợ ngân hàng.

Tám từ trong nhà tám ra ngoài ngõ

Thấy facebook của nàng Huệ Việt Văn kể chuyện người Ái Nhĩ Lan biểu tình chống Trâm, tự nhiên tôi muốn tám một chút. Nói là một chút, nhưng đã phàm là bà Tám thì chắc sẽ tám dài tám dai, tám từ trong nhà tám ra ngoài ngõ, tám nhỏ tám to, tám co tám thẳng, tám xẳng tám ngọt, tám lọt lỗ cống luôn.

Hôm nọ đi ăn tiệc nhà người ta, có một ông nhắc đến ông Trâm. Ông này lớn tuổi rồi, hơi say ngật ngà, ông nói chuyện quàng xiên, nhưng được cái là tính ông rất lành, ai nói gì thường thường ông cũng bỏ qua. Tôi ngồi đối diện với ông, gạt ngang. “Thôi nha, để tui ăn, đừng có ai nói chuyện chính trị ở bàn ăn, tui ăn mất ngon.” Sau đó cũng có người nhắc đến Trâm, tôi cũng gạt ngang, thôi không nói chuyện chính trị.

Tuần sau đi ăn tiệc nữa, mùa hè mà, ai cũng muốn ăn chơi, hết người này mở tiệc đến người kia mở tiệc, cũng gặp ngần ấy người. Tôi ít khi tham gia bàn thảo chính trị, vì tôi không có cái đam mê ấy. Lần này dưng không tôi phá lệ. Tôi nói chuyện với một phụ nữ trẻ tuổi về chính sách của ông Trâm đã chia rẽ cha/mẹ và con của người tị nạn. Chính sách này làm động lòng dân Mỹ đến độ năm bà Tổng Thống, vừa cựu vừa đương kim, lên tiếng bất bình. Đến độ con gái ông Trâm cũng phải nói với bố thay đổi chính sách. Thật tình tôi nghĩ, ông nặng tay với người tị nạn như thế thì có lẽ sẽ ngăn được hay giảm bớt làn sóng tị nạn, nhưng tôi thấy bất nhẫn. Thà là đuổi hết cả mẹ (hay bố) lẫn con, hay đã bắt giam thì giam cả cặp; dĩ nhiên ngoại trừ trường hợp vì lý do nào đó người ta đồng ý và tự nguyện để bị giam riêng. Chứ nhiều đứa bé chỉ mới một hai tuổi, giam riêng xa bố mẹ, tội nghiệp người ta. Thậm chí ngay cả bầy mèo tôi cũng không nỡ bắt mèo con giam riêng. Ai đã làm cha mẹ tất hiểu ý nghĩ cũng như tình cảm của tôi về vấn đề này.

Ông Tám cũng lên tiếng bày tỏ ý kiến. Hầu hết những người ở bàn tiệc hôm ấy, trong gia đình của họ, hay chính bản thân họ (như tôi), là những người tị nạn. Bỗng nhiên có một người giận dữ la lối lớn tiếng, mắng chửi rằng chúng tôi là những con vẹt lập lại những lời trên báo chí. Rằng chính sách của ông Trâm đã bắt đầu thực hiện từ thời Obama hay Reagan gì đó. Tôi chỉ nghe được đến đó rồi thôi không còn hiểu ông nói gì ngoài cái giọng quát tháo. Giá ông ấy điềm tĩnh một chút để giải thích quan điểm của ông. Ông quát tháo một hồi rồi khóc nghẹn ngào, đùng đùng mở cửa ra về, bỏ vợ của ông ở lại bàn tiệc. Cũng may là lúc ấy tiệc đã tàn và ông đã ăn một bụng no nê.

Tôi không thấy giận, chỉ thấy buồn cười. Chính trị có thể làm người ta nóng giận đến lên cơn điên như thế.

Hôm sau đi làm, gặp anh sếp trẻ, anh hỏi thăm sức khỏe của tôi vì tôi nghỉ bệnh liên tiếp mười hai ngày. Tôi chỉ bị cảm ho và kiệt sức thôi chứ không có gì trầm trọng. Tôi kể anh nghe chuyện cãi nhau vì chính trị ở bàn tiệc. Anh sếp bảo rằng trong gia đình anh, và gia đình vợ anh, cũng có những người rất đam mê chính trị. Em gái anh bảo vệ môi trường. Em trai của vợ anh bảo vệ mạng sống thai nhi. Gia đình anh và gia đình vợ anh, đã từng có những cuộc đấu khẩu nóng bỏng đến độ anh chị em trong nhà không nhìn mặt nhau cả năm sáu năm. Mỗi lần có tiệc tùng, người này đến thì người kia không đến.

Ngày mai Chủ Nhật, tôi lại được mời ăn tiệc, mừng chấm dứt World Cup. Tôi bỗng thấy ngần ngại. Không biết cái ông quát tháo đến độ khóc lóc tuần trước tuần này có đến hay không.

Nora
Tiểu Thư Nora, hết bệnh, lên cân trở lại
trò chơi 4
Cái chạc ba để chụp ảnh của tôi bị hư, ông Tám lấy gắn đồ chơi cho bầy mèo hoang
trò chơi 3
Chúng em chơi

trò chơi 2

trò chơi
Đã rứt được quả bóng đỏ xuống đất rồi đây này