Ba Mối Tình

1
Mấy tuần trước đi chơi ở Washington D.C. tôi chụp mấy trăm tấm ảnh mà chẳng có tấm ảnh nào có thể gọi là vừa ý.  Chụp hoa chụp cảnh thì nhiều nhưng rất ít khi tôi chụp người ta và lại càng ít khi tôi để người ta chụp ảnh của mình.  Tôi rất ngại phải chụp ảnh người vì có vẻ như mình sổ sàng quá, nhưng mà xin phép người ta thì mất hứng và cũng sợ người ta từ chối.  Sợ bị từ chối là cái sợ to lớn muôn đời và chung cho hầu hết mọi người.  Cái sợ này đã ngăn chận loài người thực hiện rất nhiều những mơ ước lớn trong đời ngay cả không dám tỏ tình hay hỏi cưới người yêu.  A, nhưng mà tôi không dám triết lý kiểu này đâu xin để dành quyền này cho ông T.  bởi vì ông nói hay hơn, nghe thấm thía hơn.

Ngày hôm đó sáng sớm tôi được phát cho một ổ bánh mì và một ly cà phê nhỏ.  Tôi là người thuộc loại ghiền cà phê hạng nặng.  Mỗi sáng phải một ly cà phê thật đậm thì tôi mới mở mắt nổi.  Đằng này ly cà phê nhỏ, pha nhạt, lại thêm ổ bánh mì thịt thật to mà tôi vốn chỉ ăn sáng bằng trái cây, một hay hai quả chuối.  Bởi vì đi chơi và không ai muốn phí thì giờ sắp hàng chờ mua thức ăn, và trả tiền với giá cắt cổ ở những nơi hội hè như thế này.  Thế là ổ bánh mì làm tôi cảm thấy nặng nề, người như thiếu sức sống suốt ngày hôm ấy.  Tôi nhớ tình trạng của tôi lúc ấy có thể diễn tả bằng một câu hát vọng cổ trong bài Tình Anh Bán Chiếu “Bước chân đi như thể xác không hồn.”

Buổi chiều người tôi càng kiệt quệ hơn vì tôi không chịu nóng nổi.  Nhưng tôi cứ chậm chạp lê bước đi theo mọi người tuy thấy mệt mỏi kiệt quệ.  Dọc đường bất chợt bắt gặp một đôi tình nhân.  Không phải họ pose tấm ảnh cho tôi nhưng tôi thấy bà dựa vào người ông có vẻ tình tứ quá nên bước sấn tới xin được phép chụp hai người tấm ảnh.  Thật ra chụp trước xin phép sau.  Những người đang yêu họ dễ chịu vả lại chắc họ cũng không muốn người tình của mình nghĩ rằng mình khó tính.  Tôi nói người tình nhưng có thể họ là vợ chồng, không biết được.  Có lẽ với cái tính cynical của tôi, hễ là vợ chồng thì người ta ít khi âu yếm, chỉ chờ dịp để thoát vòng … xiềng xích.
2
Đến lúc tôi thật sự thấy đuối rồi, trước những tòa nhà lộng lẫy cổ kính và vĩ đại là những sân cỏ mượt mà có bóng cây to.  Chung quanh người ta đi lũ lượt.  Tôi tìm bóng cây và bãi cỏ, dù biết là điều mình làm là vi phạm một sự văn minh lịch sự nhưng vì chỗ lạ và đông người nên tôi tự cho mình được làm một chuyện rất là bất lịch sự bởi vì tôi đã đuối không còn có thể lịch sự nữa.  Tôi nằm lên cỏ dưới bóng mát và ngủ một giấc.  Khi thức giấc nhìn thấy một đôi tình nhân đang hôn nhau.  Tôi chụp hình họ không kịp và hình như cô gái đang giận dỗi điều gì. Mấy ông tượng đồng đen ở trần tắm mát.  Các vòi nước bắn tung tóe giống như là các ông đang … đái bậy ngoài đường.
3
Chụp ảnh xong tôi nghe có tiếng nói lao xao gần đấy.  Ngó ngoái về hướng sau lưng thấy có một đôi tình nhân người Á Châu còn rất trẻ.  Có lẽ họ thấy có một bà cụ nằm ngủ trên cỏ tỉnh bơ nên họ cũng kéo nhau lên cỏ nằm nhưng không ngủ.  Sau khi tôi ngủ chán thức giấc tiếp tục đi.  Họ chờ tôi đi rồi họ dọn ngay vào chỗ tôi nằm vì chỗ ấy có bóng cây to hơn rậm hơn.  Té ra không phải chỉ có mình là mệt.  Hai người trẻ tuổi kia không biết vì mệt mà nằm hay nằm chỉ vì muốn được nằm cạnh nhau?

Cái quyến rũ của hoang phế

Buổi sáng tôi vào cơ quan, cần phải đi họp nên lấy xe của cơ quan.  Anh nhân viên bảo vệ trẻ tuổi sốt sắng đưa chìa khóa.  Tôi cầm đi nhưng không nhìn mãi ra đến xe mới thấy anh đưa cho chiếc xe Prius mới toanh, chạy bằng điện.  Chưa lái xe này lần nào tôi sợ nhỡ mà mình không quen rồi ngỡ ngàng có thể gây tai nạn nên trở vào xin đổi lại.  Tôi không thích lái xe, vì đi xe lửa đã quen chỉ ngồi đọc sách, còn lái xe thì không đọc được nhưng có thì giờ để nghe nhạc.

Đang lái trên quốc lộ nhỏ, chợt thấy bên kia đường có một căn nhà bỏ hoang.  Bên cạnh nhà có cây gì hoa không mấy đỏ, không giống phượng vĩ nhưng đủ gợi cho tôi mơ tưởng đến phượng vĩ nên rẽ vào một exit rồi quanh xe lại qua bên kia đường đi đến căn nhà đó để chụp hình cây hoa không biết tên.  Đây là một loại cây hoang, hoa dại, thường hay mọc hai bên đường rừng hay dọc theo đường rầy xe lửa.  Mới đầu nó màu vàng nhạt nhạt, rồi nó màu cam, rồi nếu như có nắng nhiều nó giống như trở nên chín dần và biến thành màu đỏ xỉn xỉn chứ không tươi, không rạng rỡ như phượng vĩ.  Ôi, sao mà tôi chướng khí kỳ đời cứ đòi cái gì cũng phải đẹp như những thứ bên Việt Nam.  Làm như tự bản thân loài hoa dại này chưa đủ đẹp vậy.

34

Chung quanh nhà mọc đủ thứ loại hoa dại.  Có những cái hoa nhỏ như cái cúc áo ngoài trắng nhụy vàng giống như  loại daisy thu nhỏ lại.  Có hoa chicory còn gọi là cam thảo màu xanh lơ hay tím nhạt.  Đôi khi nó nở thành cả cánh đồng toàn tím viền hai bên đường xa lộ trông rất nên thơ.

56

Và tôi vẫn chướng đời thích những cánh cửa hay cửa sổ của những căn nhà bỏ hoang.  Trong hoang phế đổ nát sao có vẻ gì quyến rũ quá.

78

Sundial ở Yaddo Garden

 sundial  time
 sundial 2

Tôi có công việc phải đi Saratoga Spring.  Buổi sáng hôm nay Thứ Bảy có vài giờ trống nên tôi ghé thăm lâu đài Yaddo cách Saratoga Spring chừng vài dặm.  Yaddo là một tòa lâu đài rất đẹp được xây xong vào khoảng năm 1893.  Chủ nhân là hai vợ chồng Spencer và Katrina Trask.  Hai vợ chồng có 4 người con đều không may mất lúc còn thơ.  Năm 1922, bà Katrina Trask qua đời, ngôi nhà theo nguyện vọng của bà được dùng để giúp các nghệ sĩ sáng tác các bộ môn âm nhạc, văn chương, nghệ thuật có chỗ ở để có thể tập trung vào công việc sáng tác.

Chung quanh lâu đài là một vườn hồng rất to và các loại hoa đẹp khác.  Trong vườn có một ban công bằng đá cẩm thạch trắng.  Ở trên ban công này có để một cái đồng hồ sử dụng ánh mặt trời rọi vào một cây kim bằng kim loại.  Trên cái mặt đồng hồ bằng kim loại này có khắc một bài thơ của nhà thơ Henry Vandyke như sau:

Time Is
Too slow for those who wait
Too swift for those who fear
Too long for those who grieve
Too short for those who rejoice
But for those who Love
Time is Eternity

Tuy nhiên bài thơ này lại là bài đã sửa chữa của một bài đã được sáng tác trước:
Hours fly,
Flowers die,
New days,
New ways pass by,
Love stays

Có việc phải đi New York

Có việc phải đi New York.  Buổi chiều thứ Sáu trời đổ cho một trận mưa to quá nên tối thứ Sáu không thể viếng Albany như dự định.  Ngủ đêm ở một khách sạn nhỏ, rẻ tiền.  Trời, sao tôi ghét mùi khách sạn đến thế.  Người ta dùng mùi thơm nhân tạo quá nhiều như thể muốn trấn áp cái gì đó dơ bẩn dối trá.  Uống hai viên thuốc nhức đầu, ăn mì gói, đi ngủ sớm, hai giờ khuya thức giấc vì tiếng mưa vẫn còn rơi xối xả bên ngoài.

Tình cờ gặp Chiến Tranh Việt Nam trong 2 quyển sách

Tôi đang đọc ĐTĐ, ghi chú cẩn thận, viết chi chít đầy quyển sách, rất nhiều lần tôi ngừng lại để cho những câu văn thấm vào óc.  Đây là lần đọc thứ hai.  Lần đầu để cuốn sách kéo mình đi.  Lần thứ hai tôi đọc chậm lại để suy nghĩ.  Suốt cuộc đời đi học, tôi chỉ học tà tà chơi chơi.  Trước ngày thi tôi vẫn đọc tiểu thuyết.  Bây giờ tuy là đọc để chơi, nhưng tôi chơi rất là nghiêm túc.

Vào mùa hè cứ mỗi thứ Tư trong công viên Washington trước mặt thư viện của Newark trên đường Broad có họp chợ lộ thiên và trình diễn âm nhạc.  Chưa đến công viên tôi đã nghe văng vẳng tiếng nhạc jazz và khi đến gần thấy trên sân khấu một ca sĩ da đen có giọng hát rất mượt mà đang hát bài hát mà tôi rất thích “The Nature Boy.” Bài này được Nat King Cole biến thành bất tử; trong đó có mấy câu mà tôi đã trích trong bài viết về Mối Tình Kỳ Diệu đã đăng trước đây.  Nhếch bên tay trái của khán đài (tức là bên tay phải của tôi) là một quầy sách do một nhóm người tự nguyện bán sách để gây quỹ cho thư viện.  Tất cả những sách bày bán nếu là sách bìa cứng thì giá hai đô la, còn bìa mềm thì giá một đô la rưỡi.  Tôi đứng xem lựa từng quyển và một lúc sau chọn ra được ba quyển.  Một quyển của John Updike có tựa đề là Z. hay S. tôi chưa hề nghe tiếng.  John Updike nổi tiếng là sáng tác rất sung mãn nên có những quyển ông viết mà người đọc (không nhiều) không biết là chuyện bình thường.  Tuy nhiên bìa sách có vẻ hơi cũ nên tôi không mua.  Thứ nhì là quyển tiểu thuyết dựa vào cuộc nội chiến của Mỹ có tên Cold Mountain đã được quay thành phim do Nicole Kidman và Renée Zellweger thủ vai. Phim này là một câu chuyện về tình yêu trong chiến tranh rất cảm động. Tôi dự định gửi quyển sách này cho ông thầy nếu ông thầy cho phép.  Còn quyển thứ ba tôi chọn ra là một quyển du hành ký của Charles Kuralt có tên là A Life on the Road (Dặm Trường Rong Ruổi).  Tuy giá rẻ và là sách bìa cứng nhưng tôi chần chừ không muốn mua bởi vì tôi còn rất nhiều sách đã mua mà chưa đọc và mấy cái kệ sách của tôi đã chật.  Vả lại, bây giờ là mùa hè, mùa của đi chơi, và tôi đang cố tránh để không tự biến mình thành con mọt sách (cho dù tôi đã đen thui và cục mịch giống như con bọ bửa củi lắm rồi).  Không biết cái gì xui khiến mà khi tôi mở ra tôi lại mở ngay trang đầu của chương Lieutenant Son.  Tôi liếc đọc thật nhanh và khám phá đây là một chương nói về lúc tác giả lần đầu tiên đến viếng Việt Nam ông và trung đội của Sơn bị rơi vào vòng phục kích.  Có lẽ đây là duyên số nên tôi mua luôn.  Tôi sẽ hỏi ông thầy nếu ông có thích tôi sẽ gửi luôn hai quyển.  Chương Đại Úy Sơn là một chương ngắn chỉ có tám trang nhưng rất cảm động.  Chương này dường như để trả lời với tác giả ĐTĐ là không phải người Mỹ nào cũng nghĩ xấu cho người lính của chế độ cũ.

Tình cờ gặp chiến tranh Việt Nam trong hai quyển sáchThe East, The West, and Sex và Charles Kuralt, A Life on the Road.

Tôi định viết bài này cho mục Tạp ghi nhưng không kịp cho ngày mai.  Đành để dành cho tuần sắp đến vậy.

Nature Boy – Nat King Cole

Link

There was a boy
A very strange enchanted boy
They say he wandered very far, very far
Over land and sea
A little shy
And sad of eye
But very wise
Was he

And then one day
A magic day he passed my way
And while we spoke of many things, fools and kings
This he said to me
"The greatest thing
You'll ever learn
Is just to love
And be loved
In return"

(instrumental interlude)

"The greatest thing
You'll ever learn
Is just to love
And be loved
In return"

Hòa Tấu Tây Ban Cầm bài hát Trống Cơm

Hòa Tấu Tây Ban Cầm bài hát Trống Cơm.  Link from Youtube

Dịch theo lời chú thích của Youtube.  

Ngày 25 tháng 6 Ban hòa tấu Tây Ban Cầm của trường Fullerton đã trình diễn bài Trống Cơm ở Sofia.  Ban nhạc gồm có 17 sinh viên của trường Fullerton thuộc tiểu bang California (trường này rất gần ở Sài Gòn Nhỏ).  Ban hòa tấu này dưới quyền điều động của nhạc trưởng David Grimes đã trình diễn ở Sofia vào ngày 21 tháng Sáu ở thính phòng Bulgaria trong chương trình Tuần Âm Nhạc Sofia.  Trong ba tuần ở Bulgaria đoàn hòa tấu này cũng đã trình diễn ở các thành phố Ruse, Varna, Dobrich, Plovdiv, Stara Zagora, và Kazanlak.  Đây là một ban nhạc rất đặc biệt chuyên trình diễn những bài hòa tấu soạn riêng cho Tây Ban Cầm,  Họ thường xuyên trình diễn ở vùng Biển phía Tây của Hoa Kỳ và cũng đã trình diễn ở Hạ Uy Di và Hy Lạp.  (Bài hòa tấu đã được một cựu học sinh Việt Nam, Nguyen Day, soạn theo bài dân ca Trống Cơm.  

Các bạn để ý anh sinh viên thứ Ba bên tay trái, vừa đẹp trai lại vừa có vẻ biết thưởng thức âm nhạc Việt Nam trông dễ thương ghê.